Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 439

Cập nhật lúc: 2026-05-02 13:02:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nào ngờ, hành động cầm lá bùa của cô kích động Diêu Lâm. Nhớ đến “lời cảnh báo” , Diêu Lâm bất ngờ hét lên lao về phía Khương Hủ Hủ:

“Có là mày ?! Chính mày hại con gái tao!!”

Chắc chắn là nó, nếu tại nó, cố tình những lời đó.

Con tiện nhân trả thù bà .

Vì bà luôn nhăm nhe vị trí của nó nên nó mới cố ý trả thù.

Cơn điên loạn của Diêu Lâm đến quá đột ngột, cả Khương Vũ Dân và Khương Vũ Thành đang bận liên hệ tìm đều kịp phản ứng.

Khương Vũ Thành sa sầm mặt, định giơ tay ngăn cản thì chậm một nhịp.

Ngay khi Diêu Lâm sắp lao tới chỗ Khương Hủ Hủ, bộ móng tay đính kim cương sắc nhọn định cào lên mặt cô thì Khương Hủ Hủ thản nhiên ngước mắt lên.

Cô dùng một tay đẩy lá bùa sang bên, tay nhanh như chớp túm lấy cổ tay đang vung tới của Diêu Lâm, chỉ vài động tác đẩy gạt điêu luyện khống chế hai tay bà đó dùng lực đẩy mạnh một cái.

Khương Vũ Dân còn kịp hiểu chuyện gì đang xảy thì cả Diêu Lâm đập mạnh về phía ông.

Rõ ràng trông Khương Hủ Hủ dùng lực quá nhiều, mà lực đẩy Diêu Lâm khiến cả hai họ đập mạnh vách thang máy, tạo nên một tiếng “bộp” đầy bất ngờ.

Cơ mặt Khương Vũ Dân co giật, ông Khương Hủ Hủ, chỉ thấy cô lạnh lùng lên tiếng:

“Muốn cứu Khương Oánh thì quản cho .”

Lúc Khương Vũ Dân mới rõ lá bùa trong tay Khương Hủ Hủ, biểu cảm lập tức trở nên phức tạp và kỳ quái.

Ông vốn hề tin những thứ thần thần quỷ quỷ .

đứa con gái nhỏ bắt cóc rõ tung tích, Khương Vũ Dân nhịn mà nảy sinh chút hy vọng năng lực của cô cháu gái .

Thấy Diêu Lâm vẫn đang vùng vẫy định gây chuyện, Khương Vũ Dân sa sầm mặt, vội kéo c.h.ặ.t bà , quát khẽ:

“Đồ ngu! Đến lúc nào mà còn quậy, bà thật sự hại c.h.ế.t con bé ?!”

Thế nhưng Diêu Lâm đang tức giận vì cú đẩy của Khương Hủ Hủ, cộng thêm việc lo lắng cho Khương Oánh mất trí, giờ phút chẳng lọt tai một lời nào, vẫn tiếp tục gào thét rằng Khương Hủ Hủ là “ ăn cướp la làng”:

“Vũ Dân, ông đừng để nó lừa! Tâm địa nó lạnh lùng như , thể cứu con gái chúng ! Rõ ràng là nó, việc con bé bắt cóc chắc chắn là do nó hại…”

Lời còn dứt, một tiếng “chát” vang lên giòn giã.

Cả khuôn mặt Diêu Lâm tát lệch sang một bên, ngây tại chỗ.

Khương Vũ Dân đang túm c.h.ặ.t lấy vợ cũng ngẩn ngơ.

Chỉ thấy đối diện, Khương Vũ Thành mặt mày đen kịt thu tay về, bình thản rút khăn tay , lau tay lạnh lùng cất tiếng:

“Bảo nó im miệng, nếu ngại tự tay việc đó.”

Rõ ràng khí đang vô cùng căng thẳng nhưng trong đầu Khương Hủ Hủ hợp thời mà nảy một ý nghĩ:

Chẳng chú tự tay ??

Cũng may Khương Hủ Hủ chỉ dám suy nghĩ trong lòng. Hai rõ ràng tay bất ngờ của Khương Vũ Thành cho hồn bay phách lạc, chẳng còn tâm trí mà suy xét logic trong câu .

Có lẽ vì cú tát bất ngờ của chồng đầu ấp tay gối quá đỗi kích thích, Diêu Lâm lúc mới chịu im lặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-439.html.]

Khương Hủ Hủ tranh thủ thời cơ lấy b.út chu sa vẽ nhanh một lá bùa tìm dấu.

Lá bùa vẽ xong, cửa thang máy cũng “ting” một tiếng mở .

Bên ngoài, Trợ lý Lâm cầm điện thoại với vẻ mặt nghiêm trọng, thấy Khương Vũ Thành liền lập tức báo cáo:

“Phía Hải Thành vẫn tin tức cụ thể, liên hệ xong chuyên cơ, thể khởi hành về Hải Thành bất cứ lúc nào.”

Hội nghị của Khương Vũ Thành mới chỉ diễn một nửa, phía còn vài cuộc gặp quan trọng, giờ rời hiển nhiên thỏa đáng, chỉ thể tiễn Khương Vũ Dân và Diêu Lâm về nhà .

Ở nhà còn Khương Lão Gia T.ử trấn giữ, nếu thật sự xảy chuyện cũng chủ trì đại cục.

Khương Vũ Dân tất nhiên nóng lòng về nhưng ánh mắt ông vô thức hướng về phía Khương Hủ Hủ, do dự một lát hỏi:

“Hủ Hủ cùng chúng về nhé?”

Tuy ông tin tưởng cảnh sát nhưng cháu gái cùng lẽ sẽ an hơn.

Chẳng con bé , Khương Oánh bắt cóc là do vận xui của nó ảnh hưởng.

Lỡ còn xui xẻo tiếp thì ?

Có Khương Hủ Hủ ở đó, còn thể dùng những thủ đoạn đặc biệt để cứu con gái về.

Khương Hủ Hủ ánh mắt hiếm khi lộ vẻ khẩn thiết của Khương Vũ Dân, suy nghĩ một chút :

“Từ Bắc Thị về Hải Thành bay ít nhất cũng mất hơn bốn tiếng, quá chậm.”

Nói đoạn, cô bất ngờ về phía Diêu Lâm: “ hỏi nữa, bà cứu con gái bà ?”

Diêu Lâm há miệng, bất chợt chạm ánh mắt trong veo như nước của Khương Hủ Hủ.

Ánh mắt đó hề mang theo chút hả hê cao ngạo đợi chờ bà cầu xin mà bình thản, tĩnh lặng đến mức như thể chỉ cần bà thêm một lời nghi ngờ, cô sẽ lập tức lưng rời chút do dự.

Khoảnh khắc , cái đầu đang rối bời của Diêu Lâm dường như cuối cùng cũng chút tỉnh táo.

Phải một lúc lâu , bà mới nức nở trả lời: “… Cứu. Cô cứu lấy Khương Oánh …”

Khương Hủ Hủ xong hề dư thừa một lời, kéo lấy tay bà , thao tác dứt khoát quấn lá bùa lên ngón trỏ, đồng thời giật lấy một sợi tóc của Diêu Lâm, buộc chung với sợi chỉ đỏ cô rút từ đó thắt c.h.ặ.t lên ngón tay bà.

Động tác của cô vô cùng nhanh gọn. Trong khi nhóm Khương Vũ Thành còn đang ngơ ngác, cô lên tiếng:

“Tìm một tấm bản đồ Hải Thành.”

Khương Vũ Thành theo bản năng hiệu cho Trợ lý Lâm tìm bản đồ. Trợ lý Lâm lập tức mở máy tính bảng, tìm bản đồ Hải Thành đưa mặt cô:

“Cái ?”

Khương Vũ Thành: …

Khương Hủ Hủ gật đầu, đặt tay Diêu Lâm lên trung phía tấm bản đồ, đồng thời dặn dò: “Đừng cử động.”

Dứt lời, họ thấy cô đột ngột siết c.h.ặ.t sợi tóc buộc ngón tay Diêu Lâm. Một chút dùng lực, sợi tóc lập tức đ.â.m xuyên qua đầu ngón tay rỉ một giọt m.á.u.

Diêu Lâm đau đến mức ngón tay run rẩy nhưng vẫn c.ắ.n răng rụt tay về.

Trong lòng bà vẫn hoài nghi liệu Khương Hủ Hủ đang nhân cơ hội để trả thù .

 

Loading...