Người đến là cha của Lộ Tuyết Khê. Cha của Lộ Tuyết Khê là con trai của em họ Khương Lão Thái Thái.
Gia sản nhà họ Lộ đến đời ông bắt đầu sa sút, thêm đó bản ông cũng chẳng tài kinh doanh từ lúc tiếp quản gia nghiệp đến nay năm nào cũng thua lỗ.
Nhà họ Lộ miễn cưỡng coi là hào môn nhưng thực chất gia cảnh vô cùng mỏng manh.
Cũng vì thế mà cha Lộ Tuyết Khê trong thâm tâm hề con gái trở về.
Nếu năm xưa Lộ Tuyết Khê tình cờ lọt mắt xanh của Khương Lão Thái Thái thì lẽ nhà họ Lộ lụi bại từ lâu .
từ khi Lộ Tuyết Khê gửi đến Khương gia, công việc ăn của nhà họ Lộ ít nhiều cũng nhận sự nâng đỡ của Khương gia còn những gia đình dựa Khương gia, khi con gái nhà họ Lộ đang sống tại đó cũng chủ động tìm đến hợp tác.
Có thể , nhà họ Lộ ngày nay phất lên là nhờ Lộ Tuyết Khê.
Thế nhưng Khương Hoài đích đến tìm, họ dám tới đón .
Không đón ư? Vị Khương đại thiếu gia chỉ cần b.úng tay một cái là đủ để khiến họ điêu .
Chẳng mấy hôm hai bên bàn xong một hợp đồng, bỗng nhiên tắc chỉ vì một câu ám chỉ của Khương Hoài đó .
Lộ Tuyết Khê cũng thật điều, ở Khương gia thì nên cố gắng giữ mối quan hệ với các vị thiếu gia Khương gia , đằng đắc tội .
Để đến mức mở miệng là đuổi về.
Chỉ dỗ dành mỗi bà già Khương Lão Thái Thái thì ích gì, bà quản lý việc kinh doanh .
Ai.
Lộ Tuyết Khê chuyện trở về Lộ gia là thể đổi nhưng cô thể nào từ bỏ việc gầy dựng cơ đồ ở Khương gia trong bao nhiêu năm qua.
Trước khi rời , cô lượt chào hỏi nhà còn tặng cả những món quà nhỏ mà cô thức trắng đêm chuẩn .
Đồ đạc ở Khương gia cô cũng mang hết, ngoài một vài bộ quần áo, túi xách và trang sức thường dùng, những món đồ trang trí cũ quần áo khác đều để hết.
Cứ để vài thứ để bà già vật nhớ , mới thể nhớ đến cô thường xuyên.
Lộ Tuyết Khê tính toán chu , thế nhưng cô hề rằng, ngay khi cô bước chân khỏi cửa, Khương Hoài dặn dò Quản gia cho dọn dẹp sạch sẽ căn phòng của cô .
Anh cải tạo nó thành căn phòng khác.
Ừm, phòng vui chơi cho con hồ ly nhỏ của Hủ Hủ, chừng cũng .
Lộ Tuyết Khê rằng căn phòng của sắp sửa biến thành khu vui chơi cho thú cưng.
Theo Lộ phụ và Lộ mẫu trở về ngôi nhà lâu ghé, cô chỉ cảm thấy tự nhiên.
Dù Lộ gia cũng ở trong biệt thự nhưng diện tích và lối trang trí so với Khương gia thì kém xa một trời một vực, Lộ Tuyết Khê qua thấy chật hẹp, tù túng.
Tiếp tục theo chân Lộ mẫu lên lầu, thấy căn phòng mà gia đình chuẩn cho , mặt Lộ Tuyết Khê suýt chút nữa thì tối sầm .
Căn phòng mà Lộ mẫu chuẩn cho cô sơ là dọn dẹp một cách vội vàng, phong cách đơn giản, bài trí thì lòe loẹt, chẳng thấy chút gu thẩm mỹ nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-451.html.]
Đã , căn phòng còn bằng một nửa căn phòng cô ở tại Khương gia!
Căn phòng nhỏ thế , ở cơ chứ?
Dù trong lòng hài lòng đến mấy, Lộ Tuyết Khê vẫn giữ vẻ ngoài hiểu chuyện mà chấp nhận.
Thế nhưng khi cô đang định bảo bảo mẫu giúp sắp xếp quần áo và đồ đạc thì thấy một bóng dáng chạy lạch bạch tới.
Người đến là Lộ Tuyết Tình, cô con gái sinh khi Lộ Tuyết Khê đến Khương gia. Lộ Tuyết Tình từ nhỏ Lộ phụ và Lộ mẫu cưng chiều như tiểu công chúa.
Ngay lúc , tiểu công chúa thấy căn phòng của Lộ Tuyết Khê liền lập tức nổi đóa:
“Ba! Mẹ! Chẳng hứa là sẽ sửa căn phòng thành phòng nhảy cho con ? Sao ba mà giữ lời?!”
Nghe thấy lời , sắc mặt Lộ Tuyết Khê bỗng chốc cứng đờ.
Lộ phụ và Lộ mẫu vội vàng chạy qua dỗ dành con gái út:
“Tuyết Tình, ngoan nào, chị con sắp tới sẽ về nhà chúng ở, con nhường phòng cho chị, chọn cho con căn phòng ở tầng một phòng nhảy mới .”
“Con chịu! Phòng ở tầng một ánh sáng bằng phòng , phong cảnh cũng ! Con chỉ phòng thôi!”
“Con bé , chẳng lẽ để chị con về nhà còn bắt chị ở tầng một ?”
Miệng Lộ mẫu trách móc nhưng chẳng hề ý dạy dỗ con gái út. Lộ Tuyết Tình bĩu môi, ánh mắt chợt xoay chuyển, cô bé chỉ chiếc vòng tay cổ tay Lộ Tuyết Khê:
“Nhường cho chị cũng nhưng chị tặng chiếc vòng tay đó cho con.”
Chiếc vòng đó là mẫu giới hạn mới mắt của nhãn hàng A, giá niêm yết tám mươi tám vạn. Lộ Tuyết Tình tuy cưng chiều nhưng những món đồ xa xỉ như mua là mua ngay.
Lộ Tuyết Khê , suýt chút nữa là bật lạnh.
Chiếc vòng là quà nhập học Khương Trừng tặng cô, giá tiền còn là chuyện nhỏ, quan trọng là nó giới hạn cầu. Vậy mà cô mở miệng là đòi lấy, mặt mũi mà dày thế.
Thế nhưng cô thấy Lộ mẫu theo hướng Lộ Tuyết Khê đó lập tức :
“Tuyết Khê , con xem em gái con , chúng nuông chiều hư . Chỉ là một chiếc vòng tay thôi mà, là con cho em nó .”
Lộ Tuyết Khê cứ ngỡ nhầm, cô Lộ mẫu với vẻ thể tin nổi. Hồi lâu , cô mới cất giọng nghẹn đắng: “Mẹ, đây là quà nhập học Khương Trừng tặng con.”
Lộ phụ là đồ nhà họ Khương tặng thì chút do dự nhưng Lộ Tuyết Tình nũng kéo tay ông. Lộ phụ đành mở lời:
“Tuyết Khê , em gái con thích thì con cho nó đeo hai ngày cũng cho ngoài là em gái ruột của con mà, chắc chắn Khương Trừng sẽ để ý .”
Miệng là đeo hai ngày nhưng ai liệu đòi .
Lộ Tuyết Khê chỉ thấy lòng lạnh buốt tận đáy.
Cô lớn lên bên cạnh họ, mỗi năm cũng chỉ gặp một hai , cô hiểu họ nhiều tình cảm với cô, dù thì bản cô cũng chẳng mặn mà gì với họ.