Khác với những thanh Đào Mộc Kiếm thông thường, thanh kiếm mắt đen nhánh, đầu kiếm tròn trịa, đuôi kiếm sắc nhọn.
Nói là một thanh kiếm, hình dáng của nó giống một cành cây hơn.
Đây chính là thanh kiếm gỗ từ gỗ đào sét đ.á.n.h mà cô tìm thấy trong thư phòng của Chử Bắc Hạc đây.
Thân kiếm bao phủ bởi những đường vân sét uốn lượn và dọc theo hướng của các vân sét là những đạo gia pháp chú khắc tỉ mỉ.
Lúc đó cô thiết kế hình dáng pháp khí theo đường vân kết hợp với phù văn nhưng vì từng pháp khí bao giờ nên cô đưa cho Dịch Trản, nhờ tìm chế tác giúp, nay cuối cùng cũng thấy thành phẩm.
Nhận thanh Đào Mộc Kiếm thuộc về riêng , Khương Hủ Hủ tất nhiên vô cùng vui mừng nhưng giờ cô quan tâm hơn đến kết quả điều tra về thứ năng lượng kỳ lạ mà đó cô gửi cho Dịch Trản.
Cô gọi điện thoại trực tiếp để truy vấn, giọng Dịch Trản mang theo vài phần lười biếng, tùy ý.
“Nhìn cái đai đồng ở cuối chuôi kiếm gỗ của em .”
Khương Hủ Hủ theo lời lớp đồng xanh ở cuối chuôi kiếm gỗ, đưa tay chạm , mơ hồ cảm thấy lớp đồng xanh sự quen thuộc một cách kỳ quái.
Chỉ thấy ở đầu dây bên , tiếng khẽ của Dịch Trản mang theo chút yêu nghiệt:
“Có quen ? Đây là thứ cứng rắn cạy từ thanh kiếm gãy của tên kiếm linh đấy, coi như là hời cho em .”
Khương Hủ Hủ:...
Anh thế, kiếm linh nó hả?
“Con tiểu kiếm linh đó tất nhiên , thanh kiếm gãy đó là bản thể của nó mà. Lúc đầu cũng định ghép nó Đào Mộc Kiếm của em nhưng thứ năng lượng kỳ lạ trong ngọc bài em gửi qua quả là đồ .”
“Anh nhốt nó cùng với tên kiếm linh lời , đó, thanh kiếm gãy tự bong một phần đồng, chính là cái đai đồng ở chuôi kiếm của em đó.”
Dịch Trản bỗng nhiên ha hả:
“Mặc dù điều tra thứ năng lượng kỳ lạ đó là gì nhưng hòa nó trong đai đồng đó .”
Khương Hủ Hủ:??!
Cho dù Khương Hủ Hủ vốn là điềm tĩnh nhưng giờ phút thấy lời của Dịch Trản, cô vẫn khỏi mở to mắt.
Cô đột ngột về phía vòng đồng ở cuối chuôi thanh mộc kiếm, hèn gì cô cảm thấy thở phức tạp đến thế.
Vậy chỉ sát khí của kiếm linh mà còn chứa năng lượng của cái “Hệ thống” ?
Khương Hủ Hủ nhịn đặt tay lên, cẩn thận cảm nhận một chút.
Quả nhiên cô phát hiện thở của nguồn năng lượng kỳ lạ năm xưa, chỉ là so với lúc nó thoát từ chỗ Tưởng Tiểu Vân, thứ năng lượng dung nhập vòng đồng dường như mất ý thức tự chủ, giờ đây giống như một luồng năng lượng thuần túy hơn.
Dường như nghĩ đến khả năng nào đó, Khương Hủ Hủ ném điện thoại sang một bên.
Cô dứt khoát rạch đầu ngón tay để m.á.u tươi hòa trong mộc kiếm.
Đây là nghi thức nhận chủ pháp khí của trong huyền môn.
Hai tay nâng kiếm, Khương Hủ Hủ thử dùng linh lực dẫn dắt thanh mộc kiếm.
Đến khi kiếm dần bao phủ bởi linh lực của chính , Khương Hủ Hủ một tay nắm lấy vòng đồng ở cuối chuôi, cảm ứng thở bên trong, kết ấn thật nhanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-455.html.]
Giây tiếp theo, ánh mắt cô chợt lạnh .
Cô cảm nhận .
là thở đó, thứ thở giống hệt cái “Hệ thống” .
Dưới lầu, phòng của Khương Hãn.
Khương Hãn sofa, đang lắng những lời than vãn từ đầu dây bên của Khương Trừng.
“... Lúc đó em ở ngay bên cạnh, tại giúp Tuyết Khê đỡ một câu? Cứ trơ mắt nhà đưa con bé về Lộ gia như ? Lộ gia đó thể là nơi lành gì chứ?”
Khương Trừng nhớ cảnh Tuyết Khê gọi điện thoại xin , rằng cô đem chiếc vòng tay tặng tặng cho em gái .
Lúc đó Khương Trừng cảm thấy gì đó .
Tuyết Khê tuy hào phóng và tính toán với nhà nhưng cô thể nào tùy tiện đem quà tặng của cho khác .
Nghĩ đến nhà họ Lộ gặp vài năm , Khương Trừng đoán ngay chắc chắn là đứa em gái ruột thịt gì đó của Tuyết Khê cướp mất!
Rõ ràng là nhờ Tuyết Khê mới ngày hôm nay, mà chẳng những dành cho chị gái sự yêu thương xứng đáng, ngược còn bắt nạt cô!
Mà Tuyết Khê, rõ ràng chịu ấm ức, mà còn mặt gia đình đó xin . Khương Trừng chỉ nghĩ thôi thấy đau lòng khôn xiết, hận thể lập tức bay về gặp cô.
Khương Trừng ở đầu dây bên thì đầy phẫn nộ nhưng Khương Hãn ở đây chỉ thấy bất lực.
Chuyện bố ly hôn cơ bản định đoạt để Oánh Oánh nghi ngờ, bố đang chuẩn cho “ nước ngoài tu nghiệp”.
Khương Hãn lúc còn sức mà lo nghĩ chuyện của Tuyết Khê nữa.
Hơn nữa, đó tìm hỏi Khương Hoài, cảm thấy Hoài cũng đúng.
“Tuyết Khê học đại học, thời gian tới hầu hết sẽ ở trường, việc ở Khương Gia thực cũng chẳng khác biệt là mấy.”
Khương Hãn nghĩ ngợi tiếp:
“Con bé ở trường, ngày thường chúng cũng thể chăm sóc nó nhiều hơn, dù cũng hơn tình cảnh thứ đều tầm mắt của bà nội như đây.”
Khương Hãn đem những lời Khương Hoài truyền đạt theo ý hiểu của , Khương Trừng đang than vãn ở đầu dây bên lập tức thuyết phục.
Nghĩ thì cũng đúng thật?
Tuyết Khê dù về Lộ gia, hình như cũng gì khác biệt với bây giờ.
Thậm chí cô còn tự do hơn, dù cô cũng đang học đại học, về nhà thì cuối tuần thể về.
Nếu ở trường thoải mái, thể mua giúp cô một căn hộ gần trường để ở. Sau cô ở một , tự do thế nào cũng , chính thỉnh thoảng còn thể qua chăm sóc cô...
Nghĩ đến đây, Khương Trừng bỗng cảm thấy Tuyết Khê rời khỏi Khương Gia, hình như cũng khá ?
Trước đây ở Khương Gia, dù cũng là một nhà, chung sống khó tránh khỏi những sự kiêng dè. Không giống như lúc họ ở thành phố Đồng, chỉ hai bọn họ thì thoải mái hơn nhiều.
Nghĩ như , Khương Trừng lập tức than vãn nữa.
Cúp điện thoại, sang gọi video cho Lộ Tuyết Khê.