Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 471

Cập nhật lúc: 2026-05-02 17:13:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Còn bà lão nữa cũng khi nào bà mới rõ bộ mặt thật của cô Tuyết Khê đây?

Khổ nỗi chủ cả cho .

Ai.

Phía bên , Lộ Tuyết Khê thấy lời của “Khương Lão Thái Thái” thì đôi mày khẽ cau :

“Thứ đó đặt trong ngăn kẹp đầu giường, còn cẩn thận bọc một lớp, chỗ kín đáo như , dọn là dọn sạch ?”

Lộ Tuyết Khê chút lo lắng món đồ đó phát hiện phát hiện?

Khương Lão Thái Thái tưởng ả gây sự, vội lớn tiếng:

“Người giúp việc thế đấy! Đầu giường với mấy món đồ trong phòng đều dọn sạch ! Cái áo b.úp bê cô cần chắc chắn cũng dọn , chắc chắn là do cô cất kỹ, giờ đồ mất , cô đừng mà đổ lên đầu .”

Lộ Tuyết Khê giọng bà lão ở đầu dây bên thì thấy nhức đầu, chút nghi ngờ nảy sinh trong lòng cũng rối loạn, suy nghĩ sâu xa thêm nữa, trả lời cho lệ cúp máy.

Nàng bực bội càm ràm với Hệ thống vài câu về sự đáng tin cậy của những sinh hồn ngoại lai đó tức tốc sang Oa phòng.

Áo b.úp bê còn nữa, ả chọn cho Khương Hãn một con b.úp bê khác để khóa lấy thở của .

May mà lúc Khương Hãn đang ở trường nội trú, đặt thứ gì đó bên cạnh để , chắc cũng khó.

Lộ Tuyết Khê quyết định ngày mai sẽ trở về trường một chuyến.

Nàng gặp Hãn ca của .

Ngày hôm , tại Đại học Hải Thành.

Kể từ khi tận mắt chứng kiến Khương Hủ Hủ tìm chiếc áo b.úp bê dính m.á.u trong ngăn kéo ở đầu giường , Khương Hãn còn dám đặt bất kỳ kỳ vọng nào Lộ Tuyết Khê nữa.

Một thể là hiểu lầm nhưng đến thứ hai, thứ ba thì...

Anh là Khương Trừng!

Lúc đó, chẳng còn tâm trí để buồn bã chuyện cha ly hôn, vội vã thu dọn hành lý trường học.

Thế nhưng quên mất một điều, khi trở về trường, cơ hội chạm mặt Lộ Tuyết Khê càng nhiều hơn.

Chẳng hạn như ngay lúc .

Lộ Tuyết Khê đang xách hai cốc sữa tay, mỉm vẫy chào .

Cả Khương Hãn tê rần.

Anh chỉ ước thể xoay bỏ chạy ngay lập tức.

Trước đây nhận nụ của Lộ Tuyết Khê đáng sợ đến thế nhỉ?

còn mua sữa cho nữa chứ!

Trong cốc sữa đó liệu bỏ thêm thứ gì kinh khủng ?

Lộ Tuyết Khê tận mắt chứng kiến, ngay khi ánh mắt cô chạm Khương Hãn, điểm hảo cảm của bắt đầu tuột dốc phanh.

Nếu sự chuẩn tâm lý từ , nụ mặt Lộ Tuyết Khê suýt chút nữa thể giữ nổi.

Mặc kệ lên cơn điên thế nào, dù cũng sớm trở thành bạn đồng hành với Khương Trừng và lão thái thái thôi.

chấp nhặt với .

Nghĩ đoạn, cô mỉm chủ động bước tới gần, giọng mang theo chút hờn dỗi:

“Anh Hãn, thấy em mà chẳng phản ứng gì ? Có vẫn còn buồn vì chuyện của biểu cựu mẫu ? Để em bầu bạn với nhé?”

Biểu cựu mẫu?

Khương Hãn ngẩn một chút đó nhanh ch.óng phản ứng : “À , dạo tâm trạng lắm, lúc nãy để ý thấy em.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-471.html.]

Khương Hãn xé rách mặt với cô .

Lộ Tuyết Khê thể nhét thứ tà ác nham hiểm đó đầu giường , đủ thấy tâm tư cô thâm sâu và độc địa thế nào, xé rách mặt với như chẳng lợi lộc gì.

Nghĩ đến đó, mặt lộ vẻ mệt mỏi:

“Xin em, dạo khỏe, trong học viện còn việc tìm , đây.”

Khương Hãn định bước nhưng tay bất ngờ Lộ Tuyết Khê nhét một cốc sữa.

Trà sữa lạnh buốt, nhiệt độ từ cốc khiến run nhẹ, theo bản năng từ chối.

Lộ Tuyết Khê rõ ràng cho cơ hội đó, cô treo túi sữa lên tay :

“Trà sữa là em cố tình mua cho đấy, tâm trạng thì uống chút đồ ngọt sẽ khá hơn. Yên tâm , chỉ năm phần đường thôi.”

Nói xong, cô cũng chẳng hề lằng nhằng, xoay bỏ thẳng.

Khương Hãn túi sữa treo cổ tay, lòng đầy mâu thuẫn.

Bây giờ thật sự dám nhận đồ của Lộ Tuyết Khê.

mà... sữa thôi mà...

Chắc nhỉ?

lúc đang do dự bước đung đưa túi sữa, bất ngờ , con đường rợp bóng cây phía , một bóng hình đang tĩnh lặng đó về phía .

Nhìn rõ gương mặt đối phương, Khương Hãn trong giây lát cứ ngỡ nhầm.

Khương Hủ Hủ... ở đây?

Chẳng về học viện ?

Lẽ nào trong nhà xảy chuyện gì nữa?

Nghĩ tới đây, Khương Hãn vội vã sải bước tiến về phía cô. Đến nơi, thấy ánh mắt cô đang dừng túi sữa trong tay .

Rõ ràng cô chẳng câu nào nhưng khiến lòng Khương Hãn thắt , giọng cũng trở nên khẩn trương:

“Sao thế? Trà sữa vấn đề ? Anh ngay mà! Lộ Tuyết Khê tự dưng mua sữa cho cơ chứ!”

chắc chắn đang âm mưu hãm hại !

Nói , chút do dự, giật lấy cái túi ném thẳng thùng rác gần đó.

Khương Hủ Hủ đến ngẩn .

Vừa cô chỉ đơn thuần là túi sữa tay , thấy khát nên định bụng lát nữa về sẽ mua vài cốc.

Ai mà ngờ, tự biên tự diễn ném thẳng thùng rác như thế.

Thật là... quá lãng phí.

Lãng phí là điều đáng hổ.

“Trà sữa vấn đề gì cả, đến đây chỉ để đưa cái cho thôi.”

Khương Hủ Hủ đưa cho một lá Hộ Thân Phù.

Mắt Khương Hãn sáng rực lên: “Cô cố tình mang bùa đến cho ?”

Khương Hủ Hủ liếc một cái: “ hẹn với gần đây, tiện đường đưa cho luôn.”

Cô dừng một chút giải thích: “Trước đây chuyển cho hai mươi vạn, lá bùa coi như thanh toán quẻ phí.”

Khương Hãn ngẩn , hồi lâu mới nhớ hình như từng chuyển tiền cho cô.

Khi đó Lộ Tuyết Khê và Khương Tố gặp chuyện ở tòa nhà giảng dạy, chính Khương Hủ Hủ là cứu họ.

 

Loading...