Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 493

Cập nhật lúc: 2026-05-02 17:14:23
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hừ, lão ma vương , đúng là kẻ tâm cơ!

Chử Bắc Hạc đón lấy ánh mắt của Khương Hoài, hề né tránh, chẳng chút gượng gạo khi bắt thóp vì đang cố “cưa sừng nghé”, ngược còn thản nhiên vô cùng.

Phía bên , Khương Tố thấy Chử Bắc Hạc lên tiếng liền bật dậy ngay lập tức, lao ngoài nhanh như một cơn gió.

“Để em gọi chị!”

Hôm nay chị gái hẹn mà!

Không , lên xem , thể để rể đợi quá lâu.

Khương Tố chạy tới đầu cầu thang thấy Khương Hủ Hủ từ lầu xuống.

Nhìn rõ cách ăn mặc của cô, Khương Tố lập tức kìm mà thốt lên:

“Chị! Chị mặc bộ quá!”

Chử Bắc Hạc tiếng gọi oang oang của Khương Tố, trong lòng khẽ nhịp một cái. Đợi đến khi tiếng bước chân gần, mới chậm rãi dậy, đầu .

Khương Hủ Hủ mặc một bộ váy theo phong cách tranh sơn dầu, thiết kế phần tương đối đơn giản còn màu sắc phần chân váy khá tươi sáng.

Dáng váy ôm sát lấy đường cong eo hông một cách hảo, tôn lên đôi chân dài trắng nõn, thẳng tắp.

Thiết kế tối giản kém phần rực rỡ, quan trọng hơn là so với sự tùy hứng ngày thường, bộ cánh trông trang trọng hơn hẳn.

Khương Vũ Tâm liền nhận bộ váy Khương Hủ Hủ đang mặc là thiết kế mới mùa hè thuộc thương hiệu của , trong lòng thầm nghĩ bộ váy quả nhiên hợp với cháu gái .

Khương Hủ Hủ mặc là điều đương nhiên, thế nhưng khi cô bước đến mặt Chử Bắc Hạc, ánh mắt Khương Vũ Tâm bỗng lộ vài phần vi diệu.

Rõ ràng là phong cách của hai trẻ hôm nay chẳng hề ăn khớp với .

Chử Bắc Hạc hiển nhiên cũng nhận điều đó.

Khương Hủ Hủ thì nghĩ quá nhiều.

Dẫu rằng cô mời ăn là để cảm ơn đối phương cho đàng hoàng nhưng cô cũng biểu đạt sự ơn một cách chỉn chu nhất.

Đã là dịp trang trọng, cô tất nhiên thể ăn mặc xuề xòa như ngày thường.

nếu mặc một chiếc váy hội quá mức cầu kỳ thì vẻ quá đà.

Chọn tới chọn lui, cuối cùng cô mới quyết định chọn bộ váy .

Thế nhưng cách ăn mặc của vị đại lão hôm nay dường như phần tùy ý hơn?

Mặc dù ánh kim quang vẫn tỏa sáng rực rỡ nhưng điều đó ngăn cản cô nhận kiểu trang phục đang mặc.

Vậy nên chẳng lẽ Chử Bắc Hạc vì phối hợp với phong cách của cô mà cố ý đổi kiểu ăn mặc thường ngày của ?

Khương Hoài chỉ cần phong cách trái ngược với ngày thường của cả hai là hiểu ngay, cúi đầu, nhịn mà bật trộm.

Chử Bắc Hạc và em gái đúng là sự ăn ý nhưng rõ ràng là nhiều lắm.

Kết quả của việc chăm chút cho phong cách của đối phương chính là sự “ đồng điệu” đầy ngược đời.

Mặc dù mặt mang theo ý trêu chọc nhưng trong lòng Khương Hoài thấy an tâm.

Ít nhất ở chỗ Chử Bắc Hạc, việc sẵn lòng đổi vì Hủ Hủ khiến Khương Hoài cảm thấy miễn cưỡng hài lòng với “ em rể” .

Dẫu với tính cách của Chử Bắc Hạc, thể đến mức cũng coi như là lòng.

Anh phản đối chuyện em gái yêu đương nhưng mà em gái yêu là kiểu khiến cô cứ hết mực chiều lòng.

Khương Hủ Hủ nghĩ ngợi nhiều, chào hỏi nhà xong xuôi liền cùng Chử Bắc Hạc ngoài.

Lúc lên xe, cô còn chủ động hỏi:

“Sao hôm nay mặc vest?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-493.html.]

Cũng chẳng trách cô tò mò, bởi lẽ từ khi quen tới nay, dù là ở bên ngoài trong Chử Gia, đàn ông luôn xuất hiện với diện mạo chỉn chu một nếp nhăn.

Nếu nào khác biệt thì chắc là mấy hôm lúc hôn mê.

Khi đó mặc đồ ngủ.

Chử Bắc Hạc cô hỏi, chỉ im lặng một lát đáp: “Mặc chán .”

Vậy thì chắc là cô cũng mặc chán đồ thường phục .

Hai đến một nhà hàng cao cấp nổi tiếng trong thành phố.

Lý do chính khiến Khương Hủ Hủ chọn nơi là vì món ăn tinh tế ngon miệng thêm gian yên tĩnh.

khi thực sự đặt chân tới nơi, Khương Hủ Hủ mới nhận gian ở đây dường như phần … tĩnh quá mức.

“Không ai ?”

Khương Hủ Hủ ngạc nhiên.

Chẳng nhà hàng đ.á.n.h giá cao ?

Sao giờ là giờ cơm mà chẳng thấy bóng dáng thực khách nào?

Thậm chí đến cả nhân viên phục vụ ở đại sảnh cũng hiếm thấy.

Chử Bắc Hạc vô cùng bình thản.

Khi quản lý nhà hàng bước tới chào đón, thái độ cực kỳ cung kính, mực thước: “Chào Chử , chào cô Khương, mời lối .”

Nói , dẫn thẳng hai đến một bàn cạnh cửa sổ sát đất.

Từ góc độ , thể phóng tầm mắt ngắm cảnh đêm của cả thành phố.

Đây vốn nơi Khương Hủ Hủ cố tình chọn, cô chỉ cảm thấy gian ở đây khoáng đạt hơn.

Biết Chử Bắc Hạc thể ăn ngon miệng hơn.

Sau khi gọi món xong, nhà hàng vẫn vắng lặng như cũ. Đến khi đồ ăn dọn lên đầy đủ, Khương Hủ Hủ cả bàn thức ăn, đặc biệt là chiếc bánh kem đang phun pháo hoa mặt, cô lờ mờ nhận gì đó .

“Hình như lúc nãy gọi món .”

Chính xác hơn là thực đơn lúc nãy thậm chí còn kiểu bánh .

Chử Bắc Hạc vẫn bình thản: “Ừm, bảo nhà bếp riêng đấy.”

Trước đó thấy mạng xã hội của Khương Vũ Thành, thấy bảo cô thích món .

Chử Bắc Hạc vốn dĩ định hai cần một buổi ăn tối chính thức.

Dẫu danh nghĩa là bạn trai cô, nếu hai cứ giữ nguyên kiểu đối xử như thì đừng ngoài, ngay cả Khương Hoài cũng sẽ nghĩ xem trọng Khương Hủ Hủ.

Chỉ là ngờ cô chủ động mở lời .

điều đó cũng cản trở việc chuẩn sẵn sàng.

Mặc dù chiếc bánh giống nhưng pháo hoa thì vẫn y hệt.

Đến lúc mà Khương Hủ Hủ còn hiểu chuyện gì xảy thì cô đúng là quá ngốc . Cô Chử Bắc Hạc, khẽ thẳng dậy:

“Chử Bắc Hạc, nhà hàng bao trọn ?”

Dù cô từng trải qua trận địa kiểu nhưng cũng một giàu thường .

Chỉ là cô hiểu lắm.

Vị đại lão thế để gì?

Nhìn phong cách thường ngày của , giống thích phô trương như .

 

Loading...