Sự hài hòa kéo dài cho đến khi Khương Hủ Hủ trở về phòng, thả sinh hồn của bà lão mà cô luôn mang theo bên .
Bà lão nhốt trong kết giới nhưng vẫn ngăn bà trừng mắt Khương Hủ Hủ:
“Tại mày nhiều chuyện thế hả?! Con đàn bà lẳng lơ đó! Ở nhà hầu hạ cho t.ử tế còn dám lén lút bên ngoài lưng con trai tao. Nếu vì mày xen chuyện khác, tối nay nó c.h.ế.t !”
Khương Hủ Hủ cố tình thả bà , vốn cũng chỉ xem phản ứng của bà đối với gia đình nhưng ngờ vô tình bắt hàm ý sâu xa trong lời của bà lão .
Đôi mắt hạnh khẽ dừng , Khương Hủ Hủ dường như nghĩ đến điều gì:
“Bà là tối nay con dâu bà sẽ c.h.ế.t ?”
Khi Khương Hủ Hủ báo cảnh sát, tuy rõ là vụ g.i.ế.c thành nhưng lúc họ rời , phía cảnh sát vẫn đưa kết quả cụ thể nào.
Bà lão hàng xóm mở miệng khẳng định chắc nịch rằng con dâu tối nay sẽ c.h.ế.t, thì giống lời nguyền rủa nhưng càng giống như… từ lâu.
Nghe thấy lời Khương Hủ Hủ, biểu cảm của bà lão khựng nhưng mặt vẫn cố tỏ vẻ hung hăng:
“Cái gì, cái gì mà tối nay sẽ c.h.ế.t? Rõ ràng là nó đáng c.h.ế.t! nguyền rủa con dâu thì ?”
Khương Hủ Hủ chằm chằm linh hồn của bà lão, vẻ mặt trầm tĩnh lạ thường:
“Bà nó là con dâu bà nhưng chồng của nó rõ ràng đang liệt giường mà bà thì Sinh hồn chỉnh. Bà nó là con dâu bà, chẳng lẽ bà tận hai Sinh hồn ?”
Khương Hủ Hủ quá sắc bén, mặt bà lão thoáng hiện nét hoảng loạn, mở miệng chối cãi nhưng sợ sai câu nào sẽ để lộ sơ hở, theo bản năng, bà chọn cách im lặng, thêm lời nào nữa.
Khương Hủ Hủ chỉ cần phản ứng của bà là xác định , ở đây quả thực vấn đề.
Ngay lập tức, cô rút một lá Hoàng Phù, giọng trong trẻo nhưng đầy uy áp:
“Nói.”
Bà lão chút kiêng dè lá Hoàng Phù trong tay cô nhưng nhanh trấn tĩnh trở :
“Ta là Sinh hồn! Các ngươi là Huyền sư, thể tùy tiện hại Sinh hồn! Ngươi đừng hòng dọa !”
Khương Hủ Hủ ngờ bà lão ngay cả điều đó cũng rõ.
Đôi mắt hạnh khẽ nheo , cô đột ngột thu Hoàng Phù về:
“Bà đúng.”
Thấy , đáy mắt bà lão thoáng lóe lên vẻ đắc ý, thế nhưng còn kịp đắc ý một giây Khương Hủ Hủ nhanh chậm gọi:
“Hà Nguyên Anh.”
Hà Nguyên Anh vốn đang xem trò vui, thấy Hủ Hủ gọi , lập tức bay tới:
“Hủ Hủ?”
“Cô tới .”
Nói đoạn, cô mở một lỗ hổng kết giới.
Hà Nguyên Anh lập tức hiểu ý, vèo một cái chui tọt kết giới, một lời liền xông tới giáng cho linh hồn của bà lão một trận tơi bời.
Bà lão ngờ rằng cô để cho quỷ đ.á.n.h , càng ngờ bản rõ ràng là một linh hồn đ.á.n.h đến mức la hét oai oái, miệng vẫn còn gào thét:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-498.html.]
“Á á! Ngươi để quỷ đ.á.n.h ! Á á! Phạm quy... ngươi phạm quy !”
Khương Hủ Hủ tại chỗ, vẻ mặt bình thản.
“ tay.”
Quỷ đ.á.n.h ngươi thì liên quan gì đến Khương Hủ Hủ cô chứ?
Hà Nguyên Anh tuy quỷ lực bằng những con quỷ già đời nhưng đ.á.n.h một cái Sinh hồn thì vẫn thừa sức. Bà lão đ.á.n.h đến mức kêu gào t.h.ả.m thiết, thực sự chịu nổi nữa, đành lên tiếng:
“Đừng, đừng đ.á.n.h nữa! Ta ... ...”
Khương Hủ Hủ liền liếc mắt hiệu cho Hà Nguyên Anh. Hà Nguyên Anh lập tức dừng tay, chỉ là một tay vẫn túm c.h.ặ.t lấy linh hồn bà lão, cố vẻ mặt hung dữ:
“Nói!”
Bà lão run rẩy, Khương Hủ Hủ đầy đáng thương:
“Ta... thật là Sinh hồn ở nơi của các .”
Lời bà lão thốt như một quả b.o.m lớn, đồng t.ử Khương Hủ Hủ khẽ rung động nhưng cô vẫn cố nhẫn nhịn ngắt lời đối phương.
Chỉ bà lầm bầm kể lể:
“Là cái Hệ thống đó... cái Hệ thống đó triệu hồi từ thế giới của tới đây. Nó thể giúp tái sinh trong thế giới song song nên mới tái sinh xác của bà nội cô.
Cái Hệ thống đó bảo chỉ cần bảy ngày, sẽ trở thành bà nội cô…
Chuyện như đương nhiên đồng ý chứ, ai mà liệt giường mãi cơ chứ?
Con dâu ở thế giới cũ vốn dĩ là đứa bất hiếu, lúc mới cửa cũng dạy dỗ nó bao nhiêu quy tắc, ở cữ cũng chẳng thèm quản nó và đứa bé.
Sau khi đột quỵ, nó liền lộ nguyên hình, ngày nào cũng bày bộ mặt khó coi. Mấy thứ thanh đạm nó cho ăn hằng ngày, bảo là vì cho bệnh tình của , thực chất là đang ngược đãi !
Mới hầu hạ một năm mà bắt đầu tỏ thái độ với con trai , nó đáng c.h.ế.t! Vốn dĩ hôm nay nó cũng c.h.ế.t.”
Thế giới cũ của bà dòng thời gian nhanh hơn thế giới một chút nên bà con dâu tối nay sẽ c.h.ế.t, hơn nữa còn là cái c.h.ế.t mấy vẻ vang.
Bà lão cảm thấy nó đáng đời, ai bảo nó ngược đãi già chi.
Bà còn khi con dâu c.h.ế.t, con trai sẽ sớm cưới một khác. Cô gái đó là sinh viên, một cô bé địa phương, gia đình khá giả.
bà kể thì gia đình chẳng yêu thương gì cô bé, cả ngày chỉ đưa tiền chứ chẳng hề quan tâm đến cô.
Con trai bà tình cờ cùng đơn vị với cô bé, đó thấy cô bé ốm trông tội nghiệp nên nấu cho chút cháo trắng, kết quả là cô gái đó liền đem lòng yêu mến.
Biết con trai bà góa vợ, nhà cửa rối ren, cô gái đó liền thường xuyên tới nhà giúp đỡ, qua nảy sinh tình cảm.
Gia đình cô gái đó chuyện còn phản đối, thế nhưng cô bé vẫn cứ nhất quyết, thậm chí còn trộm cả sổ hộ khẩu nhà đăng ký kết hôn với con trai bà .
Bà lão nghĩ đến chuyện vẫn cảm thấy tự hào, nếu thì con trai bà bản lĩnh cơ chứ?
Bà cũng hài lòng với cô gái đó.
Tuy chút ngốc nghếch nhưng ngốc thì dễ nắm thóp mà.