“Anh cũng nên bản lĩnh của cô trong chương trình Linh Cảm đấy, nếu là cô thì còn ai thể nghĩ cách dùng tà thuật để hại chứ? Chúng đều là bình thường mà, hơn nữa cô hại còn dùng đúng con b.úp bê mà Tuyết Khê thích nhất, Tuyết Khê căn bản đấu cô .”
Lâm Hướng Đông lập tức thuyết phục. Nghĩ đến cảnh Khương Hủ Hủ nhúng tay con b.úp bê mà Tuyết Khê yêu thích để hãm hại khác, trong lòng bỗng dấy lên vài phần chán ghét.
Mấy ngày cha còn chuyện về Khương Hủ Hủ mặt , bảo tranh thủ cơ hội tiếp xúc nhiều hơn với nhà họ Khương, đặc biệt là Khương Hủ Hủ.
Khi đó thấy cũng chẳng gì, thậm chí còn ý hợp tác nhưng giờ đây, cảm thấy buồn nôn.
“Tuyết Khê giờ đang ở ? gặp cô ! Cô đưa gặp cô ? Anh yên tâm, tuy nhà so với nhà họ Khương nhưng ở Hải Thành cũng chút trọng lượng.”
Lộ Tuyết Khê một thoáng d.a.o động nhưng vẫn lắc đầu.
“Tuyết Khê hiện tại gặp bất kỳ ai. Anh và cô là bạn bè nên chắc cũng hiểu tính cô là tự tôn tự trọng, cô sẽ thấy bộ dạng nhếch nhác của .”
Nói đoạn, cô cố ý thở dài.
“Chỉ là nơi ở chật chội, Tuyết Khê chỗ nào để , đành chịu ủy khuất chen chúc cùng trong một căn phòng ba mươi mét vuông, đến cả quần áo để đổi cũng , nếu cô cũng chẳng nhờ đến ký túc xá của để lấy đồ.”
Lâm Hướng Đông , vội vàng bày tỏ:
“Sao thể như ? Nếu cô chê, một căn biệt thự ở ngoại ô, cô thể tạm thời đưa Tuyết Khê đến đó ở. Địa chỉ và mật mã cho cô, cô hãy bảo cô yên tâm, cô khác thấy dáng vẻ nhếch nhác thì sẽ tự tiện qua đó.”
Thứ Lộ Tuyết Khê cần chính là câu . Cô lập tức cảm ơn Lâm Hướng Đông rối rít.
Lâm Hướng Đông điện thoại cô mất thì lập tức dẫn cô đến cửa hàng điện thoại ở cổng trường mua một chiếc mới chuyển cho cô một vạn tệ nhờ chăm sóc Tuyết Khê thật .
Lộ Tuyết Khê ngờ những điểm hảo cảm mà cô dày công tích lũy Lâm Hướng Đông để quyến rũ thể mang đến hiệu quả đến .
Mặc dù đối phương từ đầu đến cuối nhận cô , điều đó cô tức giận.
thôi, nể tình là một gã ngốc, cô quyết định tha thứ cho .
Chuyện Lộ Tuyết Khê trốn thoát khỏi nhà giam của Cục An Ninh, Cố Thiên Minh đương nhiên báo ngay cho nhà họ Khương .
Lúc đó Khương Hủ Hủ vẫn còn đang tàu cao tốc đến thành phố lân cận, thấy tin nhắn, cô vô thức nhíu mày.
Nếu chỉ là chuyện Lộ Tuyết Khê trốn thoát, lẽ cô sẽ để tâm.
Dù khi mất Hệ thống, Lộ Tuyết Khê cũng chỉ là một bình thường hơn kém, khí vận phản phệ mà thôi.
kẻ giúp cô trốn thoát chính là tà sư Cát Chu – kẻ từng bày mưu đoạt mệnh cách của cô. Điều khiến cô thể suy nghĩ nhiều.
Cát Chu sẽ vô duyên vô cớ giúp đỡ Lộ Tuyết Khê, giống như nhà họ Quan năm xưa cũng tưởng giúp đỡ nhưng kết cục là Quan Nhụy Nhụy mất mạng, những khác trong nhà họ Quan cũng chẳng kết cục gì.
Hắn chọn Lộ Tuyết Khê, càng giống như là âm mưu gì đó.
Lộ Tuyết Khê, cái gì đáng để đối phương mưu tính cơ chứ?
Cô ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-521.html.]
Khương Hủ Hủ nghĩ, nếu nhất định hai điểm chung gì thì chắc chỉ cô mà thôi.
Họ đều hận cô.
Vì cô cho âm mưu của họ đổ sông đổ biển.
Giả sử Cát Chu tiếc cả tính mạng cũng cứu Lộ Tuyết Khê ngoài, chắc hẳn là lợi dụng cô để đối phó với chính .
Lộ Tuyết Khê chỉ là một bình thường, Cát Chu sẽ trông chờ một bình thường tự tay đối phó với cô.
Khả năng lớn hơn là để Lộ Tuyết Khê tìm trợ thủ.
Một trợ thủ thể đối phó với cô.
Khương Hủ Hủ đang thầm sắp xếp các manh mối trong đầu còn suy nghĩ sâu hơn thì tiếng “tách” chụp ảnh vang lên ngay phía .
Khương Hủ Hủ hồn, vô thức ngước lên thì lập tức thấy chiếc máy ảnh ở phía đối diện kịp thu về.
Bắt gặp ánh mắt của cô, cô bé đối diện chút ngượng ngùng.
Người bạn đồng hành bên cạnh cô bé hình như đẩy cô bé một cái, hai do dự rời khỏi ghế, tới chỗ bàn của cô, trong mắt mang theo vài phần kích động và nhiệt tình.
“Chào... chào bạn, xin hỏi bạn là Khương Hủ Hủ ?”
Kể từ khi chương trình Linh Cảm nổi đình đám, Khương Hủ Hủ xem là tiếng mạng, nhất là gương mặt của cô độ nhận diện cao.
Khương Hủ Hủ bắt đầu quen với việc nhận khi đường, chỉ gật đầu với đối phương.
Cô bé bắt chuyện lập tức đầy vẻ phấn khích, kéo tay bạn bên cạnh đó thì thầm hét lên với Khương Hủ Hủ:
“A nha, nữ thần, là ... , là fan của bạn đấy!”
Vừa , cô bạn kéo bên cạnh: “Cả hai chúng đều là fan đấy!”
Ánh mắt Khương Hủ Hủ từ khuôn mặt cô bé bắt chuyện chuyển sang bạn đồng hành đeo khẩu trang bên cạnh.
Có lẽ vì giải quyết xong chuyện của Phương Trình, cô hiện tại vẫn còn chút nhạy cảm với phận “fan” .
Nhất là khi đối phương còn đang đeo khẩu trang.
Có lẽ thấy Khương Hủ Hủ chằm chằm khẩu trang của , cô gái đó chút ngượng ngùng lùi hai bước.
Cô bé bên cạnh vội vàng giải thích giúp bạn : “Đây là bạn , gần đây cô cảm nên đeo khẩu trang để tránh lây nhiễm thôi.”
Nghe đến cảm, Bạch Truật vốn đang cố thu trong chiếc ghế dựa sát cửa sổ để giả vờ như tồn tại bỗng vô thức ngẩng đầu lên, về phía cô gái đang đeo khẩu trang .
Hai họ lúc mới chú ý đến sự hiện diện của Bạch Truật nhưng điều đó cản trở việc họ nhận đối phương ngay lập tức, tức thì kìm mà hét nhỏ nữa:
“A nha! Bạch Truật!!”