Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 533

Cập nhật lúc: 2026-05-02 18:59:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe đến đó, Hà Tâm Nhụy còn tâm trí quan tâm đến Khương Trừng nữa. Cô vội vàng chạy sang giải thích với ông chủ.

Hôm nay là đầu tiên cô đảm nhận độc lập khâu lên kế hoạch tổ chức sự kiện kể từ khi chính thức, nếu thế ngay lúc , trở về công ty cô sẽ cho thối mũi.

Cô định bụng lát nữa sẽ tìm cách giải thích rõ với Khương Trừng đó vội vàng đuổi theo quản lý và ông chủ.

Người , Khương Trừng và Chu Á Á mới bắt đầu chuyện một cách tự nhiên hơn.

Khương Trừng hỏi cô: “Cô còn nhớ ? Hai hôm cứu .”

Chu Á Á gật đầu: “Anh khỏe chứ?”

“Nhờ cô cả.”

Khương Trừng :

“Hôm nay đến đây là để đặc biệt cảm ơn cô. Yên tâm , việc ở đây sẽ còn ai khó dễ cô như ngày hôm nay nữa . Nếu cô đổi vị trí công việc nhu cầu gì khác, cứ với .”

Lời Khương Trừng đầy tự tin, dù trung tâm thương mại chẳng liên quan gì đến gia tộc nhưng vẫn đủ tư cách để đưa lời hứa đó với cô.

Chu Á Á xong cũng lộ vẻ gì vui mừng quá khích, vẫn bình tĩnh như cũ.

“Không cần .”

Cô đáp: “ quen .”

Chỉ vỏn vẹn vài từ đơn giản nhưng chẳng hiểu như đ.á.n.h trúng lòng Khương Trừng.

Cảm giác đó là rung động nhưng thực sự nảy sinh ý giúp đỡ cô gái nhiều hơn một chút.

Coi như là để báo đáp việc cô giúp gọi xe cấp cứu .

Ở một diễn biến khác, ba ngày khi Khương Hủ Hủ trở về Học viện, nơi đây cũng đón nhận một sự kiện lớn...

Viện trưởng của Học viện Đạo giáo Hải Thành, vị Viện trưởng mà các tân sinh viên từ lúc khai giảng đến giờ từng gặp mặt, cuối cùng cũng xuất hiện.

Lão giả bí ẩn râu dài trong bộ đạo bào màu tím, bước chậm rãi đến Tượng đá Bệ Ngạn. Khi đó, khí chất quanh lão tựa như dòng suối lắng đọng theo năm tháng, róc rách trôi chảy, trầm và miên man.

Khi lão cất lời, cả khán đài phía chìm tĩnh lặng nghiêm trang.

Tất nhiên, trong đó bao gồm Đồ Tinh Trúc.

Lúc , Đồ Tinh Trúc đang lưng Khương Hủ Hủ, đôi môi cử động với biên độ nhỏ đến mức khó nhận nhưng vẫn đủ để Khương Hủ Hủ thấy những lời thì thầm:

“Một trăm đồng, bát quái của Viện trưởng ?”

Khương Hủ Hủ thẳng về phía , mặt đổi sắc nhưng một bàn tay chậm rãi xòe năm ngón phía .

Năm mươi đồng, thể thêm nữa.

Đồ Tinh Trúc lẩm bẩm: “Năm mươi đồng ít quá, tăng thêm chút .”

Năm ngón tay Khương Hủ Hủ thu còn ba.

Ba mươi đồng.

Nói nhảm nữa là trả giá thấp hơn đấy.

Đồ Tinh Trúc nhỏ giọng mắng cô tiền mà keo kiệt nhưng vẫn lén lút kể chuyện bát quái về Viện trưởng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-533.html.]

“Đừng lão trông già mà ham, thật lão già thật đấy, năm nay cụ một trăm năm mươi tuổi .”

“Lão là sư với Viện trưởng của Đại học Đạo giáo ở Kinh Thành. Sư lão tiếp quản chức Viện trưởng ở Kinh Thành còn cô gái mà lão thầm thương Kinh Thành với sư của lão. Viện trưởng tức quá, tự xin chuyển đến Hải Thành Viện trưởng luôn.”

“Mấy ngày nay thấy Viện trưởng là vì sang Kinh Thành đ.á.n.h với sư lão đấy. Do đ.á.n.h thua nên dưỡng thương cả tháng, khỏi xong là về ngay.”

Đồ Tinh Trúc cứ một câu, các bạn học bên cạnh vô thức ghé tai gần hơn. Đến cuối cùng, những xung quanh lấy Đồ Tinh Trúc tâm điểm túm tụm như một đóa hoa khép cánh.

Mấy đang hăng say, bỗng nhiên họ cảm thấy giọng đài ngưng bặt.

Ngay giây tiếp theo, vị Viện trưởng đáng lẽ đang ở vị trí cao nhất như thể dịch chuyển tức thời xuất hiện ngay bên cạnh Đồ Tinh Trúc.

Lão thong thả tiếp lời:

“Ta đúng là đ.á.n.h nhưng trong Huyền môn chúng là đ.á.n.h , chỉ gọi là trao đổi chiêu thức.”

Nói đoạn, lão híp mắt về phía Đồ Tinh Trúc:

“Bạn học Đồ Tinh Trúc từ ngữ dùng cẩn thận một chút, bằng nước ngoài, dùng từ chuẩn xác sẽ khiến bạn bè quốc tế nghĩ rằng sinh viên của học viện chúng học nghệ tinh.”

Đồ Tinh Trúc, mới thầy cô cứu về từ Miến Bắc hai tháng :...

Người vạch trần nỗi đau của khác, Viện trưởng đạo lý thế ?

Viện trưởng sang các bạn học hai bên Đồ Tinh Trúc, : “Năm nay một trăm năm mươi tuổi mà là một trăm bốn mươi chín tuổi, hồ sơ học viện đều ghi rõ.”

Rào rào rào, đám sinh viên bên cạnh lập tức thẳng tắp ngay.

Cuối cùng, Viện trưởng hướng ánh về phía Khương Hủ Hủ đang Đồ Tinh Trúc.

Cô vẫn thẳng lưng, bình thản như hề thấy câu chuyện bát quái .

Lão chằm chằm cô một lúc lâu, bỗng nhiên tầm mắt rơi Tiểu chỉ nhân kim quang đang lén lút thò đầu từ vai cô .

Đôi mắt Viện trưởng nheo , chợt hiểu trận mưa lớn dẫn động Long Thần lực trong trận đấu pháp giữa cô và Tạ Vân Lý lúc là từ .

Khương Hủ Hủ thể cảm nhận ánh mắt Viện trưởng dừng lâu. Dù vẫn điềm tĩnh nhưng thực chất trong lòng cô cũng tránh khỏi chút căng thẳng.

Một lúc lâu , ngay khi cô tưởng rằng vị Viện trưởng sẽ gì nữa, cô chợt lão lên tiếng, giọng điệu đầy thâm ý:

“... Tiểu chỉ nhân của ngươi khá.”

Khương Hủ Hủ:???

Vậy, cô nên cảm ơn ?

Vốn dĩ Viện trưởng định tìm cô để hỏi kỹ về Long Thần Chi Lực nhưng giờ đây, xem cũng chẳng còn gì để hỏi nữa.

Chỉ là ông định hỏi nhưng Khương Hủ Hủ chuyện hỏi ông.

Nhìn bóng dáng mảnh khảnh đang nơi cửa sơn đạo, vị Viện trưởng già khẽ thẫn thờ.

Đã bao cũng từng chặn ở ngay con dốc , nằng nặc đòi ông đáp ứng yêu cầu của .

“Ta con hỏi sư phụ con đang ở .”

Lời của Viện trưởng như chặn câu hỏi của Khương Hủ Hủ ngay tại chỗ. Cô mở miệng, định điều gì đó thì thấy vị lão nhân râu dài mặt khẽ vuốt chòm râu, vẻ mặt lộ chút bất lực:

 

Loading...