Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 544

Cập nhật lúc: 2026-05-02 18:59:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Hãn liền đáp: “Thật lòng là bất kể từ ngoại hình, gia thế, tính cách, cô đều đạt chuẩn để bạn của . Điều kiện của cô còn kém hơn cả những cô gái bình thường nữa.”

Khương Hãn thẳng thắn bày tỏ ấn tượng của về Chu Á Á.

Khương Trừng xong, sắc mặt tối sầm nữa, buột miệng quát :

“Cậu từ bao giờ cũng giống Khương Tố, đeo kính màu hả?

Điều kiện cô , tính cách cô độc nhưng cô nỗ lực sống, đối đãi chân thành với xung quanh, đủ tư cách bạn ?”

Khương Trừng theo phản xạ khiển trách , giống như một cơ chế bảo vệ tự nhiên, thể bất cứ lời nào cô.

Khương Hãn cũng hiền lành gì, quát như , sắc mặt cũng tối sầm , bực bội đáp trả:

“Cậu hỏi , thật thì , thế thì còn hỏi gì? Đi tìm Chu Á Á của !”

Nói xong, đầu bỏ thẳng.

Anh tìm Khương Hủ Hủ!

Bên , khí bữa tiệc đang lúc nồng nhiệt.

Chẳng ai bận tâm liệu một Chu Á Á rời sớm .

Mà Chu Á Á cũng chẳng quan tâm đến đám đó.

Vừa bước khỏi câu lạc bộ, cô liền bắt một chiếc taxi. Thế nhưng lên xe, cô nhịn mà ho dữ dội. Tiếng ho xé lòng đến mức khiến bác tài ghế cũng giật b.ắ.n .

“Cô gái, cô chứ?”

Vốn dĩ cách ăn mặc của cô, bác tài còn tò mò vài câu nhưng lúc kìm mà lo lắng cho tình trạng của cô.

Chu Á Á đáp, cô khom , lấy tay che miệng, vẫn ngừng những cơn ho dữ dội.

Bác tài tinh mắt qua gương chiếu hậu thấy chiếc khăn che mặt mà cô dùng để bịt miệng nhuốm một vệt đỏ, hoảng hốt đến mức đạp phanh ngoái đầu :

“Cô, cô hộc m.á.u ?! Đợi chút, đưa cô đến bệnh viện ngay...”

Bác tài định khởi động xe nhưng khi Chu Á Á thấy vết m.á.u tay , cô chẳng chút bận tâm. Phải khó khăn lắm mới ngừng ho, cô chỉ khàn giọng :

“Không đến bệnh viện, đưa về nhà.”

Giọng cô khẳng định, mang theo sự uy quyền cho phép bác tài chất vấn.

Dẫu khuyên can nhưng rốt cuộc bác tài cũng tiện thêm, chỉ đành theo địa chỉ mà cô yêu cầu, chở đến tòa nhà trong khu Thành Trung Thôn.

May mắn là suốt dọc đường, tuy Chu Á Á thỉnh thoảng ho nhưng cuối cùng hộc m.á.u thêm nào nữa.

Bác tài dõi mắt cô xuống xe.

Lúc xuống xe, Chu Á Á trực tiếp giật chiếc khăn che mặt dính m.á.u , vứt thẳng thùng rác bên đường.

Rồi cứ thế rảo bước thẳng, hề ngoái đầu .

Dạo gần đây, cô sử dụng Quyền năng Ngôn Linh quá thường xuyên, đến mức bắt đầu thổ huyết .

Chu Á Á cảm nhận cổ họng ngày càng tệ nhưng cô cũng chẳng hề để tâm.

Nếu ông trời ban cho cô năng lực thì cô sử dụng nó theo ý của chính .

Việc tiếp cận Khương Trừng tuy là quyết định đột ngột nhưng ít nhất, thông qua , cô gặp gặp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-544.html.]

Khương Hủ Hủ.

Đó là một giống như cô .

Chu Á Á thản nhiên xuyên qua những con hẻm, cuối cùng dừng ở một tòa nhà sâu bên trong.

Nơi đa phần là những căn nhà cũ từ nhiều năm .

Năm ngoái vì quy hoạch đô thị, định phá bỏ khu để xây mới nên phần lớn cư dân chuyển hết, vì suốt dọc đường , Chu Á Á chẳng gặp lấy một bóng .

thẳng tới căn hộ thuê tận cùng bên trong, tiếng cánh cửa sắt cũ kỹ phát những âm thanh khô khốc khi mở.

Bên trong phòng dường như tiếng động nhẹ, Chu Á Á đóng cửa, bật đèn đó thẳng căn phòng ngủ nhỏ hẹp.

Chỉ thấy trong phòng, vỏn vẹn duy nhất một chiếc giường gỗ.

Còn giường, một phụ nữ đang trói c.h.ặ.t c.h.â.n tay, dáng vẻ chật vật lấm lem, tóc và trán vẫn còn vương những vết m.á.u khô.

Người phụ nữ thấy Chu Á Á, lập tức kích động ú ớ kêu lên nhưng miệng dán băng dính nên chẳng thể thốt thành lời.

tuyệt vọng tột cùng. Cô tại trói ở nơi khỉ ho cò gáy , thậm chí cô còn chẳng quen Chu Á Á!

Người phụ nữ mắt, chính là Lộ Tuyết Khê đang mất tích.

Cái ngày Chu Á Á dùng gạch đập ngất, cô liền ném thẳng căn hộ để giam giữ.

Nếu tối nay thấy Lâm Hướng Đông tìm , Chu Á Á cũng chẳng nhớ hai ngày nay mang cơm cho .

Tiến lên cởi trói cho đối phương cũng chẳng màng đến việc cô thể cử động mà tiểu tiện sàn nhà, Chu Á Á vứt hộp cơm mua dọc đường và một chai nước qua cho cô :

“Lộ Tuyết Khê, ăn .”

Nếu là đây, Lộ Tuyết Khê đời nào thèm ngó ngàng đến loại cơm hộp thế nhưng giờ cô nhịn đói suốt hai ngày, đói đến mức lả cũng chẳng còn bận tâm đến mùi hôi thối cơ thể nữa thì lập tức xé băng dính miệng, chộp lấy hộp cơm ăn ngấu nghiến.

Vừa ăn, nước mắt kìm mà trào .

hiểu, tại rơi nông nỗi .

Người phụ nữ mặt, chẳng khác nào một ác quỷ.

“Lộ Tuyết Khê, cô bên ngoài vẫn luôn tìm cô ?”

Chu Á Á ăn ngấu nghiến đó tự lên tiếng: “Không cái Cục An Ninh gì đó mà là một tên Lâm Hướng Đông.”

Nghe thấy cái tên Lâm Hướng Đông, động tác ăn của Lộ Tuyết Khê khựng một chút, cô chợt ngẩng đầu lên, chỉ Chu Á Á tiếp:

sẽ tìm thấy cô , vì chẳng bao lâu nữa sẽ gặp t.a.i n.ạ.n mà bệnh viện thôi.”

Lộ Tuyết Khê , lập tức thể giữ bình tĩnh, mở miệng định nhưng giọng phát cũng khàn đặc như của Chu Á Á, gần như chỉ là tiếng gió:

“Cô… cô ?”

Hôm đó, vì phụ nữ với cô một câu: “Cổ họng cô sắp hỏng .”

Sau đó, cổ họng cô thật sự hỏng luôn.

Chỉ thể miễn cưỡng phát những âm thanh khàn đục như .

Chu Á Á , chỉ âm trầm liếc cô một cái: “C.h.ế.t .”

 

Loading...