Hôm nay họ vốn là tiệc hóa trang, ai nấy đều ăn vận tạo hình công phu. Một nhóm như cùng xuất hiện cửa nhà hàng khiến nhân viên lễ tân giật nảy .
Cũng may quản lý nhà hàng là dày dạn kinh nghiệm, hôm nay ở lầu tiệc bao trọn gói của tiểu thư nhà họ Lê mà tham gia đều là những công t.ử tiểu thư giàu .
Dù nhà hàng tầng 29 đón khách vãng lai nhưng mắt là “cục vàng di động”, tất nhiên thể ngăn cản.
“Cô Lê, chuyện gì ạ? Có ở lầu chỗ nào phục vụ chu đáo ?”
Người quản lý trực tiếp tiến chỗ Lê Thanh Tư, dù cô đang trang điểm hóa trang phóng đại, vẫn nhận cô nhờ con mắt tinh tường của .
Lê Thanh Tư cũng chẳng quanh co, thẳng: “Chúng đến để tìm một thứ.”
“Chính xác mà là tìm đang cầm món đồ đó.”
Khương Hủ Hủ , đột nhiên chỉ tay về phía một đàn ông đang kéo bạn gái vội vàng bỏ chạy,
“Tìm thấy , đó chính là chúng cần tìm.”
Phương Học Mẫn theo hướng tay Khương Hủ Hủ chỉ, vặn trông thấy bóng lưng của một đàn ông quen thuộc.
Dù chỉ là cái thoáng qua, Phương Học Mẫn vẫn nhạy bén nhận đó là ai. Đồng t.ử cô co rút, chút do dự, cô nhấc chân đuổi theo trong.
Đám thiếu gia tiểu thư nhà giàu cùng vốn dĩ đến để xem náo nhiệt, thấy cũng ùa theo trong một lượt.
Trong nhà hàng còn ít khách đang dùng bữa, thấy một đám trẻ tuổi ăn mặc kỳ quặc xông đều giật .
Người quản lý càng cảm thấy lạnh cả sống lưng, vội vàng gọi đến hỗ trợ, bản cũng hớt hải chạy theo .
Nhà hàng chỉ một lối nhưng bên trong những gian phòng riêng bán lộ thiên. Phương Học Mẫn tìm từng phòng một, ngay khi cô lướt qua một gian phòng chỉ một , Khương Hủ Hủ bỗng lên tiếng gọi cô :
“Đợi .”
Cô chỉ tay phụ nữ đang trong gian phòng đó. Phương Học Mẫn chỉ cần liếc mắt liền hiểu ngay, bước chân chuyển hướng, tiến thẳng trong.
Người phụ nữ thấy một đám ùa liền kinh ngạc kêu lên: “Các là ai?! Ai cho phép các đây?! Ra ngoài!”
Phương Học Mẫn lúc nãy chỉ mải đuổi theo đàn ông , để ý đến dáng vẻ phụ nữ cùng nhưng cô nhớ là bộ dạng , hơn nữa trong phòng cũng chỉ mỗi một cô .
Khương Hủ Hủ giải thích, đôi mắt hạnh đăm đăm xuống gầm bàn đang khăn trải bàn che khuất.
Phương Học Mẫn hiểu ngay lập tức, biểu cảm chút hoảng loạn của phụ nữ, cô bất giác lạnh một tiếng.
Hôm nay cô hóa trang thành một vị hoàng t.ử châu Âu, khi ngoài để tăng thêm phần oai phong, cô đặc biệt mang theo một thanh kiếm mà trai cô sưu tầm giắt bên hông.
Lúc , cô cũng chẳng buồn lật bàn mà rút kiếm xoẹt một tiếng.
Lưỡi kiếm tuốt khỏi vỏ, mang theo âm thanh va chạm kim loại sắc lạnh, khác hẳn với tiếng kiếm giả thông thường.
Người phụ nữ trong phòng luồng ánh sáng lạnh lẽo từ kiếm quét qua, sợ đến mức hét lên một tiếng, bật dậy khỏi ghế co rúm góc.
Phương Học Mẫn đó, vung kiếm c.h.é.m mạnh xuống một góc bàn.
“ đếm ba tiếng, nếu cô tự chui thì đừng trách lấy kiếm đ.â.m thẳng . C.h.ế.t thương cũng đừng oán .”
Dứt lời, cô bắt đầu đếm: “Một, hai…”
Tiếng “ba” còn kịp thốt thấy một đàn ông lồm cồm bò từ gầm bàn , miệng ngừng kêu:
“Đừng, đừng! Học Mẫn! Học Mẫn đừng!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-548.html.]
Phương Học Mẫn dáng vẻ chật vật cầu xin của , chút may mắn cuối cùng trong lòng cô cũng tan biến sạch sành sanh:
“Hà Thời Lỗi! là !”
Trên mặt cô thoáng hiện vẻ tức giận, vung kiếm định c.h.é.m về phía đối phương. Người bên cạnh thấy thế định can ngăn thì lập tức Khương Hủ Hủ :
“Yên tâm, kiếm mài bén .”
Quả nhiên, thanh kiếm trong tay Phương Học Mẫn quất thẳng gã thanh niên tên Hà Thời Lỗi khiến đối phương hét lên một tiếng đau đớn.
Mọi về phía Khương Hủ Hủ, cô vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh.
Tuy kiếm mài bén nhưng cô là quất thì đau.
Lê Thanh Tư thì thấy Phương Học Mẫn gì là sai.
Là chị em , cô hiểu rõ Hà Thời Lỗi là bạn trai của Phương Học Mẫn. Nhà tuy cũng chút tài sản nhưng sánh với nhà họ Phương.
Lúc đầu Hà Thời Lỗi chủ động theo đuổi, cô từng nhắc nhở Phương Học Mẫn nhưng khi đó cô bạn của cô chẳng mấy bận tâm.
Xem bây giờ, vấn đề của Hà Thời Lỗi chỉ dừng ở chuyện môn đăng hộ đối.
Hà Thời Lỗi quất một gậy liền định chạy, tiếc là cửa phòng đám đông chặn kín mít, còn đường thoát, chỉ thể sang phía Phương Học Mẫn:
“Học Mẫn! Em giải thích ! Đây là bạn ! Chúng như em nghĩ …”
“Chỉ là bạn mà thấy trốn?! Anh coi là…”
Phương Học Mẫn vốn tính tình nóng nảy, đang định mở miệng mắng xối xả nhưng mắng nửa chừng, tầm mắt cô chợt liếc thấy bàn tay đang che miệng của phụ nữ .
Chính xác hơn là chiếc nhẫn đá quý tay cô .
Đồng t.ử Phương Học Mẫn co rút, đến nước còn gì hiểu nữa chứ.
“Hà Thời Lỗi! Tại chiếc nhẫn bà nội để cho ở tay cô ?! Anh trộm nhẫn của đem tặng cho tiểu tình nhân của ?!”
Phương Học Mẫn thật sự tức đến phát điên.
Ngay cả khi mới phát hiện bạn trai ngoại tình, cô cũng từng giận dữ đến thế.
Nhẫn của cô!
Của hồi môn của cô!
Tên khốn hoen ố nó !!!
Đám thiếu gia tiểu thư đang chặn ở cửa xem náo nhiệt cũng Hà Thời Lỗi với vẻ khinh bỉ.
Ngoại tình, nuôi tình nhân, trong mắt bọn họ thực cũng chẳng chuyện gì to tát.
Mọi cùng lắm chỉ xem như chuyện vui, xem xong đấy.
lấy đồ của bạn gái đem nuôi tình nhân thì thật sự là hạng ai coi gì.
Gã nhà nghèo đến mức độ nào thế ?
Hà Thời Lỗi ngờ bắt quả tang ngay tại chỗ, đến cả chuyện chiếc nhẫn cũng phát hiện.
Nhìn ánh mắt khinh bỉ của đám ngoài cửa, lòng tự trọng của tổn thương nặng nề, lập tức vỡ bình sợ vỡ thêm: