“Bà sinh trong một gia đình trọng nam khinh nữ. Dù đến mức nghèo khó nhưng cha bà vì quá coi trọng việc nối dõi tông đường nên mấy để tâm đến sự tồn tại của bà, luôn thiên vị em trai.
Chồng bà là giáo viên trung học, bà ông và gia đình chồng ưa tư tưởng trọng nam khinh nữ nên cố tình giấu kín thái độ đó mặt họ.
thực tế, đứa con trai là nhờ bà bí mật hối lộ y tá bệnh viện để xác định giới tính mới sinh . Trước khi nó, bà còn lén lút phá bỏ một t.h.a.i nhi nữ.”
Khương Hủ Hủ đến đây, Trần Bảo Sơn thể tin nổi : “Mẹ! Những gì cô là thật ?”
Bà lão lúc hoảng loạn, vì những lời Khương Hủ Hủ đều là sự thật.
Chàng trai trẻ đành, tại một đứa con gái nhỏ như thể hết chuyện của bà?
Không thể nào!
“Nó... nó bậy! Làm thể vì trọng nam khinh nữ mà hại c.h.ế.t chính cháu nội ?!”
Bà lão vẫn cố chấp chối cãi.
Chu Sát Sát bên cạnh lên tiếng nhưng trong lòng cô luôn một thắc mắc.
Dù trọng nam khinh nữ, liệu cần thiết nhẫn tâm hại c.h.ế.t cả hai đứa cháu nội ?
Đâu thời xưa chỉ sinh một con, giờ đây quốc gia còn khuyến khích sinh ba, cháu trai thì cứ đợi hai vợ chồng sinh tiếp là mà?
Thắc mắc nảy trong lòng Chu Sát Sát thì lập tức Khương Hủ Hủ :
“Là vì con trai và con dâu bà từ đầu đến cuối chỉ kiên quyết sinh một đứa thôi.”
Nghe lời Khương Hủ Hủ , bà lão tức thì câm nín. Trần Bảo Sơn bên cạnh thì thể tin nổi, bà lão nhà với vẻ mặt gần như đờ đẫn:
“Chỉ vì điều ... chỉ vì điều thôi ... Quả nhiên là chính con hại c.h.ế.t con gái ... Con hại Mỹ Mỹ suýt nữa hại cả Bình An...”
Trần Bảo Sơn lẩm bẩm, cả đột nhiên sụp đổ quỳ rạp xuống đất. Một đàn ông cao lớn như , lúc nức nở như một đứa trẻ.
Bà lão thấy cảnh con trai đột ngột suy sụp, lòng lập tức nhói đau:
“Chuyện thì liên quan gì đến con?! Tất cả là tại con đàn bà quét rác đó xúi giục! Nó là đàn bà mà nghĩ đến chuyện sinh thêm vài đứa con để nối dõi tông đường cho nhà họ Trần chúng , suốt ngày cứ mơ mộng chuyện công việc. Mấy năm nay chẳng , nó cứ việc nghỉ việc ở nhà chăm con là ...”
Trần Bảo Sơn vốn đang gào đau đớn, những lời của bà lão, thể kìm nén nữa mà gầm lên với bà:
“Đó là vì đứa con đầu lòng của chúng con hại c.h.ế.t!! Dung Phân vì sợ con cái xảy chuyện nên mới từ bỏ công việc để ở nhà trông nom!! Rõ ràng là của ! Mẹ hại c.h.ế.t con của con! Đứa nhỏ đó vẫn luôn gọi là bà nội đấy!!”
Trên gương mặt Trần Bảo Sơn hiện rõ sự suy sụp và tuyệt vọng. Người ruột thịt chính là hung thủ hại c.h.ế.t con , điều khiến rơi nỗi đau cùng cực.
Bà lão con trai gầm lên như thì ngẩn một chút, dám tin đứa con trai vốn luôn hiếu thảo quát tháo như thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-568.html.]
“Con quát ... chỉ vì một đứa con gái vô dụng... Mẹ là ruột của con đấy! Chẳng lẽ hại con ?”
Những lời của bà lão khiến cảnh sát bên cạnh và khán giả phòng livestream khỏi cạn lời.
Trần Bảo Sơn vẫn tự gào thét trong sự suy sụp còn bà lão lẽ vì sợ con trai kích động quá độ dịu giọng :
“Chẳng lẽ là nhẫn tâm đến thế ? Chuyện của Mỹ Mỹ là ngoài ý còn Bình An... cũng hại c.h.ế.t con bé, đúng ? Nó tìm về bình an vô sự , con còn oán trách ...”
Nói đến cuối, chính bà còn tỏ vẻ ấm ức.
Chu Sát Sát bên cạnh nhịn mà mỉa mai: “Ra là bà hại c.h.ế.t cháu gái nhỏ thì nó còn cảm ơn ơn g.i.ế.c của bà đấy nhỉ?”
Chu Sát Sát lên tiếng, bà lão liền trừng mắt cô đầy oán độc: “Mẹ đang chuyện với con trai, đến lượt cô chen miệng ?!”
Chu Sát Sát ánh mắt đó cho hoảng sợ, vô thức lùi phía một bước. Tạ Vân Lý thấy , lặng lẽ bước lên chắn Chu Sát Sát.
Qua tiếp xúc , hiểu rõ sự yếu đuối của cô gái .
Ánh mắt của bà lão quá độc địa, nhỡ dọa thì ?
Khương Hủ Hủ cũng kịp thời bước lên, chặn tầm mắt của bà lão . Cô bà lão mặt, chỉ :
“Bà trực tiếp hại c.h.ế.t đứa cháu gái thứ hai, một là vì của nó bảo vệ kỹ, bà cơ hội tay. Hai là bà cũng lo rằng nếu tiếp tục tay sẽ gây nghi ngờ và bắt nên tìm bọn buôn , thể rũ bỏ mối liên hệ với .”
Nói đoạn, cô dừng một chút tiếp lời:
“Còn về việc bà liên lạc với bọn buôn đó... chắc là bà nhờ mối từ những kẻ bán đứa trẻ cho nhà bà đây để bắt cầu chứ gì?”
Lời Khương Hủ Hủ dứt, các cảnh sát mặt đều kinh ngạc cô, Trần Bảo Sơn rõ ràng cũng ngẩn . Viên cảnh quan trực tiếp hỏi cô:
“Khương đồng học, ý của em là?”
Khương Hủ Hủ chỉ bà lão, đáp:
“Em trai bà chính là do bọn buôn bắt cóc về, hơn nữa bao nhiêu năm nay, bà vẫn luôn qua với gia đình bọn buôn đó.”
Dù bao nhiêu năm trôi qua, bọn buôn đó thể gác tay rửa kiếm nhưng chúng luôn “mạng lưới” riêng của . Bà lão chính là nhờ nhà đó liên lạc với băng nhóm buôn ngày hôm nay.
Các cảnh sát ngờ rằng, chỉ là một vụ cướp trẻ em, ban đầu kéo theo một vụ án mạng, giờ lòi một vụ buôn từ mấy chục năm .
Ánh mắt họ bà lão thêm vài phần chán ghét.
Dù gia đình bà lão trực tiếp tham gia buôn nhưng kẻ mua trẻ em cũng thuộc diện tòng phạm, kể suốt bao năm qua, gia đình bọn buôn đó bắt cóc bao nhiêu đứa trẻ, phía đó là bao gia đình tan vỡ.
Bà rõ ràng nhưng từng nghĩ đến việc tố giác, thậm chí còn giữ liên lạc với đối phương để chuẩn cho những “nhu cầu bất chợt” của chính .