Nào ngờ giây tiếp theo thì lập tức thấy của đội cứu hộ dùng giọng điệu thể tin thốt lên: “Người vẫn còn sống! Nhanh, đưa lên xe cứu thương!”
Rất nhanh, xung quanh vang lên những tiếng kinh ngạc nối tiếp .
“Thật sự còn sống ?”
“Bị dìm xuống hồ mà vẫn sống ư??”
“Trời ơi, con thủy quỷ nào đáy hồ lương thiện thế? phóng sinh chút đậu phụ cá cho nó mới !”
“Người thả đậu phụ cá xuống nước là để cúng thí thực, phóng sinh, thì đừng bậy.”
Cho đến khi xác nhận cả mười bảy mất tích đều còn sống, Khương Hủ Hủ lúc mới với Tạ Vân Lý ở phía bên :
“Sư Tạ, chuyện sinh hồn của những đó quy vị, phiền các .”
Người chơi nhốt trong quỷ vực ít nhiều đều nhiễm chút âm khí, những thứ đều cần xử lý riêng.
“Biết , những việc cô cần lo.”
Tạ Vân Lý dừng một chút đó hỏi cô: “ cô mười bảy đó dìm đáy hồ?”
Khương Hủ Hủ chỉ đáp:
“Bản thể của chủ nhân quỷ vực ở giữa một hố sâu, bên cạnh nó mười bảy ngôi mộ nhỏ nhưng trong những ngôi mộ đó cảm nhận t.ử khí.”
Cộng thêm việc những mất tích mà Khương Hủ Hủ thấy đó đều là sinh hồn, Khương Hủ Hủ liền đoán rằng họ vẫn còn sống.
Quỷ vực tồn tại cả ngàn năm, bên trong thể nào chỉ chôn cất mười bảy ngôi mộ đó.
Vì , Khương Hủ Hủ đoán rằng, đó là manh mối mà vị công chúa để cho cô.
Người lòng trắc ẩn, chỉ một cô.
“ , ngoài mười bảy đó , bên trong còn bắt một con Thử Yêu.”
Khương Hủ Hủ lúc mới nhớ còn bỏ sót một con Thử Yêu, chỉ nó chạy mất .
Thương Lục ở bên cạnh liền tiếp lời: “Con Thử Yêu đó sư Tề thu hồi , cô cứ yên tâm về nghỉ ngơi , ở đây cứ giao cho chúng là .”
Khương Hủ Hủ lúc mới gật đầu, về phía Chử Bắc Hạc, theo bản năng đưa tay “trộm” chút linh khí để khôi phục nhưng nghĩ đến việc đại lão tay bẩn vội vàng rụt tay về.
Chử Bắc Hạc cô, thế nhưng ngay khoảnh khắc tay cô thu về, tự nhiên vươn tay nắm lấy bàn tay rụt của cô.
Khương Hủ Hủ khựng , đầu ngón tay khẽ run.
Nhìn hành động của Chử Bắc Hạc, Khương Hủ Hủ nhịn nhắc nhở :
“Tay m.á.u, bẩn lắm.”
“Ừm, về nhà rửa sạch.”
Chử Bắc Hạc một cách đương nhiên, tay thì ý định buông , cứ thế nắm lấy cô thẳng về phía chiếc xe.
Biết cô tối nay tiêu hao ít sức lực, phía Phương Hựu Nam tất nhiên cũng chẳng tiện ngăn cản, chỉ là hình ảnh Chử Bắc Hạc nắm tay cô rời ít ý đồ chụp .
Chỉ là do ánh sáng mà gương mặt chính diện góc nghiêng của Chử Bắc Hạc trong ảnh chụp của qua đường đều mờ nhòe một cách khó hiểu.
Khương Hủ Hủ hề gì về những chuyện đó, khi Chử Bắc Hạc đưa lên xe, chiếc ghế êm ái, cô mới bộc lộ chút vẻ mệt mỏi.
Nhắm mắt , cô nghiêm túc cảm nhận luồng linh khí tinh túy thuộc về Chử Bắc Hạc trong xe.
Cách đó xa ở rìa quảng trường, Chu Á Á tận mắt thấy Khương Hủ Hủ xe rời , đáy mắt lạnh lẽo, còn chút vui mừng nào như lúc thấy cô nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-598.html.]
Quay đầu Lộ Tuyết Khê bên cạnh, giọng khàn đặc như vải rách mang theo vẻ lạnh lẽo và phẫn nộ:
“Hệ thống mà cô ?”
Lộ Tuyết Khê thấy giọng của Chu Á Á, khỏi co rúm , chỉ ấm ức :
“Lúc nãy thực sự cảm nhận nó đang tiến về phía chúng nhưng vì , nó hề phản hồi , đó còn đột nhiên biến mất.”
Lộ Tuyết Khê đoạn, nghiến răng đầy căm hận:
“ nghi ngờ… nó trói buộc với một chơi nào đó ở hiện trường .”
Là ký chủ cũ, sự kết nối giữa Lộ Tuyết Khê và hệ thống vẫn luôn âm thầm liên kết chứ đứt đoạn.
Đó là lý do cô thể tìm thấy phương hướng của hệ thống.
cảm giác trống rỗng đột ngột chỉ thể là hệ thống tìm ký chủ mới, cắt đứt liên lạc với cô.
Cô thật sự hệ thống vứt bỏ !
Ngay cả khi hệ thống tách khỏi cô đó, Lộ Tuyết Khê vẫn luôn tin rằng nó sẽ bên .
Chỉ cần hệ thống , cô vẫn thể khôi phục như đây.
giờ phút , cô chẳng còn gì cả.
Và tất cả những điều đều là tại Khương Hủ Hủ.
Khương Hủ Hủ… đồ tiện nhân!
Cô tuyệt đối sẽ bỏ qua chuyện .
Lộ Tuyết Khê đang căm phẫn suy nghĩ trong lòng thì mặt bất ngờ ăn một cái tát, cô bỗng ngẩng đầu lên thì lập tức thấy Chu Á Á đang với vẻ mặt lạnh lùng:
“Đồ phế vật.”
Nói đoạn, ả xoay bỏ , thậm chí chẳng thèm đoái hoài đến Lộ Tuyết Khê ở phía .
Lộ Tuyết Khê bóng lưng Chu Á Á, lưỡng lự một hồi lâu, cuối cùng vẫn vội vàng đuổi theo.
Chu Á Á tuy là một con ác quỷ nhưng nếu rời xa ả, cô chẳng về , thậm chí còn thể của Cục An Ninh bắt .
Hơn nữa, Chu Á Á năng lực đặc biệt, cô trả thù Khương Hủ Hủ, lẽ thể lợi dụng Chu Á Á.
Hiện tại cô vẫn thể rời xa ả .
Phía bên , mãi cho đến khi xe dừng , Khương Hủ Hủ mới từ từ mở mắt, xe dừng cửa Chử gia, cô chút nghi hoặc Chử Bắc Hạc.
Chử Bắc Hạc chỉ :
“Vết thương của cô sẽ nhà hoảng sợ. Hơn nữa, ở bên cạnh linh lực của cô sẽ hồi phục nhanh hơn.”
Khương Hủ Hủ thì hiểu, thấy lý, bèn gật đầu xuống xe theo .
Quản gia sớm nhận tin tức từ lúc xe tiến cổng biệt thự, lúc liền bước nhanh tới, Chử Bắc Hạc bước xuống xe, trong lòng vẫn còn đầy thắc mắc...
Thiếu gia ngoài từ lúc nào ?
Còn đưa cả tiểu thư Hủ Hủ về nữa chứ.
Đang nghĩ ngợi thì lập tức Chử Bắc Hạc phân phó: “Sắp xếp một chút, tối nay cô ở đây.”
Quản gia , chân suýt nữa thì lảo đảo, may mà tác phong chuyên nghiệp giúp ông vững, để lộ sự thất thố.