Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 600

Cập nhật lúc: 2026-05-02 19:05:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lòng Khương Hủ Hủ đủ loại suy đoán nhưng mãi vẫn tìm đáp án.

Nếu , lẽ là khi Chử Bắc Hạc đỡ cô đòn Hỏa Lôi, cảm giác mang cho cô dường như chút đổi.

rốt cuộc là đổi thế nào, cô .

Chử Bắc Hạc cô, kim quang bao quanh tuy che khuất phần lớn biểu cảm gương mặt nhưng vẫn thể rõ đôi mắt đen thâm trầm của .

Bình thản, gợn chút sóng.

Đột nhiên, xòe lòng bàn tay mặt cô.

Khương Hủ Hủ cúi đầu, thấy ấn ký gỗ đào lòng bàn tay vốn trở nên tươi sắc hơn nhiều so với đầu gặp mặt.

Trong lòng thoáng chút chột , cô vô thức cuộn lòng bàn tay .

Chỉ Chử Bắc Hạc với giọng điệu chút gợn sóng:

cũng tại , ấn ký lòng bàn tay bỗng nhiên cảm ứng, cứ theo cảm ứng đó mà tìm đến tận nơi.”

Thần sắc vẫn như thường, trong giọng chẳng chút cảm xúc nào:

“Lúc đó hình như chạm thứ gì đó giống như kết giới nhưng những xung quanh dường như ai nhận . ôm tâm lý thử một phen, thế là x.é to.ạc lớp màn chắn đó đó đó, thấy cô.”

Khương Hủ Hủ ngờ sự thật đơn giản và bạo lực đến thế.

“Chỉ thôi ??”

“Chỉ thôi.”

Khương Hủ Hủ giọng điệu thản nhiên đó của Chử Bắc Hạc, nhất thời chắc liệu suy nghĩ quá nhiều , dù thì bí mật về kim quang cũng quá nhiều.

Riêng chuyện ban cho tiểu chỉ nhân linh trí thôi, cô đến tận bây giờ vẫn nghiên cứu thấu đáo.

Sức mạnh của kim quang bí ẩn và hùng mạnh đến thế, nên việc dùng kim quang để x.é to.ạc Quỷ vực, dường như... cũng là chuyện khó chấp nhận đến ?

Chỉ là...

Anh ấn ký gỗ đào cho cảm ứng.

Sư phụ từng , ấn ký gỗ đào còn công dụng như thế cơ mà!

Khương Hủ Hủ đang thắc mắc thì thấy Chử Bắc Hạc lên tiếng nữa:

“Nhắc đến chuyện , cũng hỏi cô một chút.”

Chỉ thấy vẻ lơ đãng lật bàn tay , bàn tay to lớn, xương ngón tay rõ ràng phủ một lớp kim quang nhàn nhạt khiến bàn tay trông cực kỳ cuốn hút.

Chử Bắc Hạc cứ chằm chằm ấn ký lòng bàn tay , giọng trầm thấp tùy ý nhưng như mang theo ẩn ý sâu xa:

“Lúc với , đây là ấn ký hộ để bảo vệ bình an, tại ... cô thương, thể thông qua nó mà cảm nhận ?”

Trái tim Khương Hủ Hủ bỗng “thịch” một cái.

Ai mà hiểu chứ?

Cách biệt mấy tháng trời,

Chiếc boomerang ký ức, bất ngờ bay ngược trở về găm thẳng cô.

Khương Hủ Hủ đàn ông mặt, trái tim bỗng dưng đập liên hồi.

Thấy vẫn lặng lẽ quan sát , cô cụp mắt, suy nghĩ một thoáng quyết định vươn tay trái từ từ tháo lớp băng gạc quấn xong.

“Bởi vì ấn ký , cũng một cái.”

Trong lúc Khương Hủ Hủ chuyện, băng gạc tháo hết để lộ vết thương rõ rệt lòng bàn tay. Thế nhưng tại vị trí nguyên vẹn của lòng bàn tay , hiện lên rành rành một ấn ký gỗ đào giống hệt của Chử Bắc Hạc.

Nhìn lòng bàn tay cô, Chử Bắc Hạc thoáng sững sờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-600.html.]

vốn là cố ý hỏi nhưng ngờ Khương Hủ Hủ thừa nhận thẳng thắn đến .

“Hai ấn ký giống hệt ý nghĩa đặc biệt gì ?”

Giọng Chử Bắc Hạc khẽ khàng, mang theo một tầng cảm xúc mà chính cũng chẳng nhận . Khương Hủ Hủ , bỗng gật đầu.

Cô nghiêm túc :

“Là ấn ký hộ do Sư phụ để , nếu hai bên gặp nguy hiểm, đối phương đều thể cảm ứng .”

một cách đầy thuyết phục:

“Kim quang đặc biệt, Sư phụ để thứ cho , lẽ cũng vì hy vọng khi gặp nguy hiểm, thể cảm ứng kịp thời mà bảo vệ ... Chỉ là ngờ rằng, cảm ứng và giúp .”

Chử Bắc Hạc: …

Là do quá tự cho là đúng.

Vậy mà trông chờ một cô nàng dối nhỏ bé chịu chủ động thành thật.

Hừ…

“Vậy ?”

Biểu cảm gương mặt Chử Bắc Hạc nhạt đôi chút, chỉ là vì kim quang che phủ, Khương Hủ Hủ thể rõ thần sắc . Nghe , cô gật đầu với .

Vốn dĩ cô trông ngoan ngoãn, cộng thêm bộ dáng nghiêm túc , bình thường cũng sẽ nghĩ là cô đang dối.

Không còn cách nào khác, chẳng lẽ bảo thẳng với rằng, đây thực chất là ấn ký đại diện cho hôn khế?

Nghe chẳng khác nào cô và Sư phụ đang giăng bẫy ép hôn .

Chử Bắc Hạc cô, giọng nóng lạnh:

“Lần đầu tiên hỏi cô, cô với như .”

Khương Hủ Hủ sớm chuẩn cái cớ:

sợ nghĩ ngợi nhiều, dù hai ấn ký giống hệt cũng dễ gây hiểu lầm.”

Nghe , Chử Bắc Hạc thầm lạnh trong lòng hai tiếng, âm thanh lạnh lẽo:

“Quả thật dễ gây hiểu lầm…”

Anh khựng như cố tình khẽ: “…Giống như một loại hôn khế .”

Khương Hủ Hủ bỗng thẳng Chử Bắc Hạc, đáy mắt lóe lên tia chột , may mà mặt vẫn kịp thời giữ vững vẻ bình thản.

Không dám tiếp tục chủ đề nữa, Khương Hủ Hủ giả vờ như mệt, tỏ ý nghỉ ngơi.

Chử Bắc Hạc ý rời , chỉ sang bên cạnh, hiệu cô cứ tự nhiên.

“Đợi sắc mặt cô hồi phục chút nữa sẽ .”

Khương Hủ Hủ cũng nỡ bỏ qua nguồn linh lực thuần khiết bao quanh Chử Bắc Hạc nên cũng chẳng đuổi , cô tựa đầu thành giường bắt đầu chợp mắt.

Ban đầu chỉ là giả vờ, ngờ lúc nãy vì Kim Tiểu Hạc mà cô tiêu hao cạn kiệt linh lực, chuyện trò với Chử Bắc Hạc thêm hai câu khiến tinh thần cô kiệt quệ.

Trong lúc đầu nghiêng sang một bên, đôi mắt khép , cô chìm sâu giấc ngủ.

Chử Bắc Hạc dĩ nhiên nhận sự mệt mỏi của cô, đáy mắt hiện lên vài phần bất lực, vươn tay giúp cô đắp góc chăn.

Ánh mắt lướt qua lòng bàn tay cô, khựng .

Vết thương tháo băng vẫn để trần, tuy bôi t.h.u.ố.c còn chảy m.á.u nhưng trông vẫn thật gai mắt.

Nhìn Khương Hủ Hủ ngủ say, Chử Bắc Hạc nhẹ nhàng nâng bàn tay thương của cô lên.

 

Loading...