Đường Tô sững sờ, suy nghĩ một lát : “Dọn .”
Nếu Lưu Nguyệt Nga gây sự, cô sẽ khiến cô hối hận vì chọc !
“Được, ngày mai đơn xin.”
Căn nhà mới sâu hơn một chút bên trong, nghĩ đến lời Đường Tô đây:
“Đây đều là nhà của bộ đội, đào nhà vệ sinh xin phép.”
Sau khi xác định nhà, hai bắt đầu chuyển đồ. Trần Dụ Xuyên chọn một ngày để dọn dẹp sạch sẽ căn nhà.
Mọi trong đoàn đều Trần Dụ Xuyên và Đường Tô sắp chuyển nhà mới.
Dương Tĩnh Hương : “Đổi sang nơi rộng rãi hơn cũng .”
May mắn là họ mới chuyển đến khu nhà lâu, đồ đạc cũng quá nhiều.
Mượn xe đẩy từ bộ phận hậu cần, Trần Dụ Xuyên và Đường Tô bắt đầu chuyển nhà.
Vài chị vợ lính và mấy đứa trẻ giúp chuyển đồ lên xe đẩy, Trần Dụ Xuyên chỉ cần nhấc lên, đẩy một cái là xe về phía .
Chuyển ba bốn chuyến là xong hết đồ đạc.
Sau khi sắp xếp xong đồ đạc, đồng hồ, vẫn đến giữa trưa!
Bố cục của căn nhà mới cũng tương tự như căn nhà cũ, chỉ nhiều hơn một phòng.
Trước đó, Đường Tô trồng cải trắng, rau chân vịt và cà rốt củ ngắn.
Trong đó, cải trắng và rau chân vịt thể thu hoạch, Đường Tô nhổ hết rau và cất trong gian.
Cà rốt củ ngắn còn một tháng nữa mới chín, bây giờ nhổ lên cũng , nên cứ để ở đó.
Nếu trong thời gian ngắn ai ở, đợi cà rốt chín, Đường Tô sẽ nhổ.
Nếu ở, thì cứ cho họ.
Buổi trưa, Đường Tô và Trần Dụ Xuyên nhiều món ăn để cảm ơn sự giúp đỡ của các chị vợ lính và mấy đứa trẻ.
Chu Hà Linh : “Lúc còn tưởng Tiểu Tô việc nhà đấy!”
Lư Thanh Bình cũng cảm giác tương tự: “ cũng nghĩ .”
Dương Tĩnh Hương hừ một tiếng: “Tiểu Tô thế mới gọi là thông minh! Đàn ông sức dài vai rộng, thêm chút việc thì .”
Sau Đường Tô và Trần Dụ Xuyên mời khách đó, Dương Tĩnh Hương, Chu Hà Linh và Lư Thanh Bình đều cố ý hoặc vô tình để chồng thêm việc nhà.
Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, họ cũng tự tìm cách.
Không ngờ hiệu quả thật, tuy là siêng năng hơn nhiều, nhưng ít cũng còn ỳ như ông tướng nữa.
“Lão Nghiêm nhà gần đây ít việc! Sớm thể bắt , nhàn hạ từ lâu .”
“Lão Viên nhà cũng …”
Dương Tĩnh Hương và , Tô Nghiên đến.
Cô đến nơi ở cũ , phát hiện nơi đó trống , hỏi thăm một hồi mới Đường Tô chuyển nhà.
Tô Nghiên: “Sao cô chuyển nhà?”
“Đổi sang nơi rộng rãi hơn.”
Đường Tô phát hiện thần thái của cô rạng rỡ, cả trông cũng khác .
“Gặp chuyện ?”
“ tìm thấy việc .”
Cô một giọng hát , đó là thiên phú của cô, cô cũng thích ca hát và nhảy múa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-103-chuyen-nha-moi-hoa-thu-thanh-ban.html.]
Trước đây cô luôn cảm thấy những thứ vô dụng, nhưng giờ cô nghĩ thông suốt, ca hát và nhảy múa thể khiến cô vui vẻ, đó chính là hữu dụng!
Cô con mèo trong lòng Đường Tô, khó hiểu hỏi: “Cô nuôi con mèo để bắt chuột ?”
Đường Tô cúi mắt Tiểu Cửu: “Không .”
“Nó chắc là bắt chuột .”
Không kỹ năng , mà là sẽ chuyện đó.
Tiểu Cửu nghiêng đầu Tô Nghiên, hừ! Nó mới bắt thứ bẩn thỉu như chuột !
“Không bắt chuột? Vậy cô nuôi nó gì?”
Đường Tô nhàn nhạt : “Thích thì nuôi thôi.”
Tô Nghiên cảm thấy Đường Tô nhiều chuyện mà cô từng thấy ở khác.
Cô bất giác tiếp xúc với Đường Tô nhiều hơn.
Đường Tô ngoài dạo, Tô Nghiên cũng cùng cô.
Những vợ lính trong khu nhà thấy hai , đều chút kinh ngạc.
Không Đường Tô bắt nạt Tô Nghiên ?
Sao hai trông quan hệ thế.
Còn nữa, Đường Tô bế một con mèo.
Tiểu Cửu lúc nào cũng bám dính Đường Tô, nếu gặp chuyện mới mẻ, nó cũng sẽ tự chơi.
lúc Tiểu Cửu phát hiện chuyện gì mới mẻ, nên nó thích bám lấy Đường Tô.
Đường Tô cũng chiều nó.
Rất nhiều vợ lính đều lúc Đường Tô đến còn mang theo một con mèo, nhưng con mèo còn bế.
Trước đây Đường Tô mấy khi mang Tiểu Cửu ngoài, cho nên, đây là đầu tiên Đường Tô bế Tiểu Cửu ở bên ngoài.
“Vợ Đoàn trưởng Trần, cô bế mèo?”
“Muốn bế sinh một đứa con?”
Đường Tô: “Thích thì bế thôi!”
Đối với những lời giục sinh đó, Đường Tô coi như thấy.
Luôn những vô thức hùa theo khác để giục giã chuyện con cái.
Tô Nghiên cảm thấy bình thường đủ thu hút sự chú ý, ngờ Đường Tô còn thu hút sự chú ý hơn cả cô.
“Cô trả lời như , họ sẽ bàn tán về cô đấy.”
“Từ lúc họ thấy , chủ đề về , dù thế nào, họ cũng sẽ bàn tán.”
Nga
“Nếu như , tại còn câu nệ nhiều thế, dù cũng chỉ là những chuyện ảnh hưởng đến đại cục.”
Hai chuyện, bất tri bất giác đến sân huấn luyện.
Tô Nghiên: “Cô sân huấn luyện xem thì xin phép.”
Lúc Trần Dụ Xuyên đang ở sân huấn luyện tuần tra tình hình huấn luyện của các chiến sĩ đoàn 37.
Đột nhiên, từ xa thấy Đường Tô và Tô Nghiên.
Khoan , hai từ lúc nào ?
Trần Dụ Xuyên tiếp nhận đoàn 37, hôm nay định đến xem tình hình huấn luyện của họ.