Đại Lão Mãn Cấp Tuỳ Quân, Quan Quân Lạnh Lùng Lại Sợ Vợ - Chương 104: Tham Quan Sân Huấn Luyện, Trần Đoàn Trưởng Ghen Tuông

Cập nhật lúc: 2026-03-14 08:48:06
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghĩ ngợi một lát, bước qua đó.

 

Đường Tô rõ ràng cũng hứng thú với lời Tô Nghiên . Cô xem quân nhân trong bộ đội huấn luyện như thế nào.

 

Nhìn đàn ông cách một lớp lưới bảo vệ, cô lên tiếng: “ trong xem, xin phép giúp một tiếng.”

 

Tô Nghiên cũng ghé sát : “ cũng , lúc xin phép thì tiện thể xin luôn cho nhé.”

 

Trần Dụ Xuyên đồng ý.

 

Buổi chiều, yêu cầu xin phép thông qua.

 

Trần Dụ Xuyên hỏi: “Anh gọi dẫn hai dạo nhé?”

 

Tô Nghiên xua tay: “Không cần, từng đến đây , dẫn cô .”

 

Đường Tô : “Anh việc của .”

 

Nói xong, Đường Tô cùng Tô Nghiên về phía sân huấn luyện.

 

Đây là đầu tiên Đường Tô bước sân huấn luyện của bộ đội. Bọn họ như đang giữa một đại dương màu xanh lục. Đại dương tràn ngập sự nam tính, rực lửa nhưng vô cùng trật tự.

 

Ở khu vực xà đơn, các chiến sĩ đang nhào lộn.

 

Tô Nghiên đề nghị: “Đến sân vượt chướng ngại vật , bên đó mới náo nhiệt.”

 

Hai về phía đó, từ xa thấy tiếng hô hào kịch liệt.

 

Trong sân vượt chướng ngại vật, các chiến sĩ đang nhảy qua chiến hào, leo qua tường cao, trườn lưới sắt. Tiếng hô khẩu lệnh, tiếng bước chân, tiếng reo hò hòa lẫn .

 

Nga

Lúc , những chiến sĩ đang ở trong sân vượt chướng ngại vật chính là lính quyền của Trần Dụ Xuyên. Phó đoàn trưởng Trương Kha Lâm đang dẫn dắt họ huấn luyện.

 

Hai cô gái tìm một góc khuất nhưng thể bộ sân vượt chướng ngại vật, phiền đến chỗ của họ.

 

Bên cạnh đột nhiên xuất hiện hai nữ đồng chí, gần như tất cả các chiến sĩ đều sang. Không chỉ họ mà các chiến sĩ khác cũng ngạc nhiên.

 

Tô Nghiên nổi tiếng trong quân khu, bọn họ đều . cạnh Tô Nghiên là ai ? Đẹp quá! Nữ binh mới tới của đoàn văn công ?

 

Tiểu Cửu đầu tiên thấy cảnh tượng , liền chạy chỗ khác. Nó nhúc nhích Đường Tô tóm : “Mày chạy lung tung.”

 

Hiện trường yên tĩnh ít, nhiều đang đ.á.n.h giá Đường Tô và Tô Nghiên. Những chiến sĩ sắp đến lượt sân đều chút phân tâm.

 

Trương Kha Lâm đám lính thu hút, trong lòng thầm mắng. Sao thế? Chưa thấy nữ đồng chí bao giờ ? Thật mất tiền đồ! Nữ binh đoàn văn công? Sao tới đây, lớn lên xinh thế thì đừng tới đây chứ!

 

Không vì Đường Tô và Tô Nghiên mặt ở đó , các chiến sĩ đều dốc hết sức lực, ai cũng thể hiện thật mặt nữ đồng chí. Thành tích của nhiều chiến sĩ , thậm chí còn vượt qua giới hạn của bản .

 

Đường Tô thầm đếm thời gian trong lòng, đó tính toán thể năng và độ nhanh nhẹn... Dáng vẻ của cô rơi mắt khác mang ý nghĩa khác. Những chiến sĩ mặt đỏ bừng đến mức thể rỉ m.á.u.

 

Trần Dụ Xuyên , càng nghĩ càng yên tâm. Hắn cảm thấy vẫn xem thử.

 

Chiều nay chỉ hai họ sân huấn luyện, tùy tiện hỏi một câu là họ đến sân vượt chướng ngại vật. Hắn xem thì thôi, thấy, sắc mặt lập tức đen kịt.

 

Vợ cứ chằm chằm mấy tên lính đang ở trong sân vượt chướng ngại vật. Xem xong xem khác. Khá nhiều lính mặt đỏ bừng như sắp rỉ m.á.u.

 

Trương Kha Lâm còn đang sầu não đuổi hai họ thì thấy Trần Dụ Xuyên tới.

 

Mọi đồng thanh hô: “Đoàn trưởng!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-104-tham-quan-san-huan-luyen-tran-doan-truong-ghen-tuong.html.]

 

Trần Dụ Xuyên xua tay: “Các cứ luyện tập , đến xem thôi.”

 

Sau đó, ánh mắt của bao , bọn họ thấy Trần Dụ Xuyên về phía hai nữ đồng chí .

 

Đường Tô liếc Trần Dụ Xuyên một cái thu hồi tầm mắt.

 

Trần Dụ Xuyên đến phía cô, ho nhẹ một tiếng.

 

Đường Tô khựng , mắt vẫn thẳng, chút bất mãn vì phiền.

 

Mặt Trần Dụ Xuyên đen thêm một độ.

 

Tô Nghiên thấy tình hình , lặng lẽ tránh xa Đường Tô.

 

Ngay giây tiếp theo, che khuất tầm của Đường Tô, giọng buồn bực: “Đẹp ?”

 

Đường Tô đàn ông sắc mặt mấy mắt, buột miệng đáp: “Cũng , bằng .”

 

Một câu lập tức tiêu tan tám phần ghen tuông của Trần Dụ Xuyên.

 

“Bọn họ cũng lợi hại bằng .”

 

Nói xong, hai phần ghen tuông còn cũng tan biến sạch. Phía như một cái đuôi đang vẫy vẫy.

 

Trần Dụ Xuyên hạ giọng: “Vậy đừng nữa, tối về cho em xem.”

 

Đường Tô: “Được , mau việc của .”

 

Hai chỉ cạnh đơn giản, nhưng trong khí mang theo chút mờ ám.

 

Tô Nghiên bên cạnh:!

 

Không chứ, cô vẫn còn ở đây mà! Sự tồn tại của cô thấp đến thế ?

 

Các chiến sĩ mặt ở đó đều thấy cảnh , ai nấy đều kinh ngạc. Sao họ cảm giác Đoàn trưởng và nữ đồng chí cạnh đồng chí Tô thiết nhỉ.

 

Trần Dụ Xuyên dẫn Đường Tô và Tô Nghiên đến một vị trí hơn. Lúc gần , dặn Tô Nghiên: “Chăm sóc cho vợ nhé.”

 

Giọng nhỏ, nhiều chiến sĩ đều thấy.

 

Lần , Tô Nghiên thể hiểu ý đồ của .

 

Không bao lâu , các chiến sĩ ở đó đều nữ đồng chí lạ mặt là vợ của Trần đoàn trưởng. Một lộ vẻ thất vọng.

 

Trần Dụ Xuyên bao lâu, Đường Tô và Tô Nghiên cũng rời chỗ khác.

 

Chạng vạng tối, Đường Tô cùng Trần Dụ Xuyên về.

 

Trần Dụ Xuyên đón lấy Tiểu Cửu từ tay cô: “Con mèo còn nặng hơn cả đứa con trai mới sinh của Trịnh Hải nữa.”

 

Trịnh Hải là Phó đoàn trưởng trực thuộc Đoàn 37, đứa con trai út mới sinh hai tháng.

 

Hắn ước lượng trọng lượng: “Phải đến mười mấy cân đấy! Béo thế , là thịt.”

 

Đường Tô chút trầm mặc, cô quả thực thiếu cho Tiểu Cửu ăn thêm. Cô cũng tại , Tiểu Cửu rõ ràng là một thể năng lượng, thể béo lên ...

 

 

Loading...