Cô sẵn trong gian, đó cũng trồng một ít, nhưng lượng vẫn quá ít, cần mua thêm để che mắt khác.
“Trong bộ đội sẽ tổ chức mua sắm tập trung, định mức phân bổ theo chức vụ và nhân khẩu, chủ yếu là bắp cải, khoai tây, củ cải.”
“Than đá thì cấp theo tiêu chuẩn, nửa tháng hoặc một tháng phát một .”
“Cấp bậc Đoàn trưởng, một năm thể 1 đến 2 tấn, tiết kiệm chút thì cơ bản là đủ dùng.”
“Vài ngày nữa là rau củ về, rẻ hơn ngoài Cung Tiêu Xã.”
“Năm ngoái nhà chị 1000 cân bắp cải, 500 cân khoai tây, 200 cân củ cải, 30 cân hành tây, 150 cân củ cải muối.”
(Chi tiết do tác giả tự thiết lập, hơn nữa vật tư thời đó hạn, thể truy cứu sâu).
Nga
“Mùa đông kéo dài lắm, muối thêm chút dưa chua các loại, thì đủ ăn .”
“Em với Tiểu Trần mới hai , định mức chia chắc chắn nhiều, đủ ăn .”
Chị từng chứng kiến sức ăn của Đường Tô .
Nói đoạn, chị hạ giọng: “Bên ngoài thôn trồng rau, thể đó mua, đừng để phát hiện là , chỉ là khó mang thôi.”
Đường Tô suy nghĩ một lát : “Vậy để em xem mua bao nhiêu, đến lúc đó tính tiếp.”
“Được!”
Dương Tĩnh Hương chợt nhớ điều gì: “Còn may áo bông nữa, em may quần áo ? Em muối dưa chua ?”
Đường Tô sửng sốt, lắc đầu: “Em .”
“Em cứ chuẩn sẵn vải và bông , đến lúc đó sang nhà chị, nhà chị máy may, chị dạy em may.”
“Lúc nào muối dưa chua, em cũng qua đây, chị dạy em, dưa chua muối xong đem hầm với chút thịt lợn, ăn ngon lắm.”
Đường Tô đáp ứng vô cùng sảng khoái: “Vâng, cảm ơn chị dâu.”
“Cảm ơn gì chứ!”
Buổi trưa, Đường Tô truyền đạt những lời Dương Tĩnh Hương hôm nay.
Về chuyện đốt than đá, Đường Tô định tiết kiệm: “Than đá chắc chắn đủ dùng.”
Trần Dụ Xuyên: “Chuyện củi lửa cứ giao cho .”
Còn về việc tích trữ bao nhiêu thức ăn, Trần Dụ Xuyên ý kiến đề xuất gì, với , tích trữ cũng chẳng , đồ ăn thì nhà ăn, dù nhà ăn cũng để bọn họ c.h.ế.t đói.
Đường Tô: “Chị dâu bảo đến lúc may quần áo, muối dưa chua, chị sẽ dạy em .”
Nói , cô liếc Trần Dụ Xuyên một cái: “Đến lúc đó mà học.”
Trần Dụ Xuyên khựng , gật đầu đồng ý: “Được.”
“Công việc tin tức .”
“Một cái là kế toán ở Cung Tiêu Xã, một cái là d.ư.ợ.c tề viên ở bệnh viện quân khu, cả hai đều yêu cầu nghiệp cấp hai.”
Trần Dụ Xuyên sơ qua về nội dung của hai công việc . Dựa theo điều kiện của Đường Tô, cô hai lựa chọn .
Kế toán thì cô , nhưng d.ư.ợ.c tề viên thì cô thực sự bao giờ.
Trần Dụ Xuyên khuyên cô nên chọn việc ở bệnh viện, d.ư.ợ.c tề viên cần kỹ năng gì đặc biệt.
Cuối cùng, Đường Tô vẫn chọn d.ư.ợ.c tề viên. Một là vì cô bao giờ nên thử sức, hai là cô suốt ngày đối mặt với những con .
“Được, nhưng d.ư.ợ.c tề viên thi, ba ngày nữa là thi .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-107-chuan-bi-luong-thuc-qua-dong-thi-do-duoc-te-vien.html.]
Dù cũng là công việc liên quan đến y tế, ai cũng .
Buổi chiều, Trần Dụ Xuyên đến bệnh viện tìm Kim Nguyệt Thiền.
“Chị dâu, vợ em thi d.ư.ợ.c tề viên, sách gì để chị?”
Lúc Kim Nguyệt Thiền mới bằng cấp của Đường Tô. Học sinh cấp ba cơ đấy! Phải giữ bệnh viện thôi.
“Cậu đợi chút.”
Nói , cô ngoài.
Một lát , Kim Nguyệt Thiền , tay cầm một cuốn sách.
“Đây là sách mượn , bên trong ghi chép, mang về cho cô học, nhớ giữ gìn sách cẩn thận nhé.”
“Vâng, cảm ơn chị dâu.”
Để chậm trễ việc sách của Đường Tô, Trần Dụ Xuyên cầm sách thẳng về nhà.
Nhận sách, Đường Tô liền bắt đầu ôn tập. Vì nền tảng nên Đường Tô học hề vất vả, dù thời gian ngắn nhưng cô vẫn nhớ chín phần nội dung cuốn sách.
Thoắt cái đến ngày thi, Đường Tô đến bệnh viện giờ thi nửa tiếng.
Có tổng cộng mười đến dự thi, ngoài các quân tẩu còn con gái của một sĩ quan.
Cuốn sách Kim Nguyệt Thiền đưa hữu ích, đ.á.n.h dấu trọng tâm, gần như bao quát bộ kiến thức.
Kết quả công bố ngày hôm , gì bất ngờ, Đường Tô đạt điểm cao nhất, thậm chí còn cao hơn thứ hai mười ba điểm.
Đã chốt.
Trưởng khoa Dược hài lòng với thành tích , ngay chiều hôm đó, Đường Tô xong thủ tục.
Làm xong thủ tục, Trưởng khoa thông báo ngày mốt cô bắt đầu .
Buổi tối, Đường Tô cầm theo chút thịt và cuốn sách, sang nhà họ Tần.
Lưu Nguyệt Nga sống cạnh nhà Kim Nguyệt Thiền thấy cảnh .
Kim Nguyệt Thiền: “Sao em mang nhiều thịt thế qua đây?”
“Nếu nhờ chị dâu giúp em mượn sách, em còn chắc thi đỗ ! Chỗ thịt chị xứng đáng nhận mà!”
“Được , chị cũng khách sáo với em nữa, việc gì cứ tìm chị.”
Kim Nguyệt Thiền cuốn sách tay cô: “Sách cứ giữ , em còn dùng, ngày mai chị lấy cho em cuốn mới, em chép phần ghi chú hẵng trả.”
“Vâng, cảm ơn chị dâu.”
Lúc Tần Lâm Phong về nhà, phát hiện trong nhà thịt, mừng rỡ vô cùng.
“Ây da, tối nay thức ăn ngon thế!”
“Hôm em giúp Tiểu Tô mượn cuốn sách, Tiểu Tô mang lễ vật đến cảm ơn đấy.”
Tần Lâm Phong lập tức nhớ , , vợ của Tiểu Trần.
“ là hào phóng.”
Hôm , từng chiếc xe quân sự tiến khu gia thuộc, là đợt mua sắm do bộ đội tổ chức.
Trong phạm vi định mức quy định, gia đình quân nhân vẫn bỏ tiền túi mua, nhưng giá cả sẽ rẻ hơn tương đối.
Bắp cải, củ cải muối giá một xu một cân, khoai tây, củ cải, hành tây giá hai xu một cân. Còn một ít rau chân vịt, đậu cô ve vụ thu muộn, dưa chuột, những thứ đều giá hai xu một cân.