Đại Lão Mãn Cấp Tuỳ Quân, Quan Quân Lạnh Lùng Lại Sợ Vợ - Chương 113: Tiểu Cửu Gây Họa, Đại Náo Tòa Nhà Văn Phòng

Cập nhật lúc: 2026-03-14 08:48:15
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Họ tin, bèn chọn một cổ họng khó chịu , tiền t.h.u.ố.c họ góp chung, bảo xem thật .

 

Người chiến sĩ đó các chiến hữu đang hưng phấn, : “Chị dâu đúng là xinh .”

 

Mấy đều sững sờ, hóa d.ư.ợ.c sĩ xinh trong miệng chiến hữu là quân tẩu.

 

“Còn là vợ của đoàn trưởng chúng .”

 

Sắc mặt mấy cứng đờ, họ còn chào đoàn trưởng...

 

Vu Tuệ quân nhân bên ngoài cửa sổ: “Chồng cô ?”

 

“Ừm.”

 

Sau mười hai ngày bận rộn, nhà vệ sinh của nhà Đường Tô xây xong, tuy là hố xí nhưng Đường Tô hài lòng.

 

Thời tiết thích hợp nên phòng tắm xây.

 

Làm xong hôm nay, Đường Tô lấy ít thịt.

 

“Đi gọi nhóc ở đội hậu cần đến đây.”

 

Cô cũng thèm, ăn ngon.

 

Các chiến sĩ hoan hô nhảy nhót.

 

Cậu trai trẻ đó cũng vui vẻ, nấu một bữa cơm là thể ăn ké, thịt rau, còn là lương thực loại .

 

Cho nên khi chiến hữu đến gọi, lập tức đồng ý.

 

Tối hôm đó, một đám ăn uống no say.

 

“Đoàn trưởng, nhà còn xây ?”

 

Mấy ngày việc ở nhà đoàn trưởng, đồ ăn đúng là ngon thật!

 

Trần Dụ Xuyên ý , liền chọc: “Lăn , mà còn ở nữa, đến cuối năm chắc chuồng mất.”

 

Mọi đều ha hả.

 

Ăn uống no đủ, vết thương cũng lành, nhà tắm công cộng tắm rửa sạch sẽ.

 

Trần Dụ Xuyên bắt đầu những suy nghĩ khác.

Nga

 

Anh dùng đôi tay to vòng lấy vòng eo thon của Đường Tô, áp sát cô…

 

“Vợ ơi, lá thư em cho , em cho ?”

 

Đường Tô nghi hoặc: “Thư gì?”

 

“Chính là lá thư em đây.”

 

Nói , lấy lá thư quý giá đó.

 

Đường Tô thấy, lập tức nhớ .

 

Lúc đó cô qua loa cho Trần Dụ Xuyên, ngờ gã còn trân trọng nó.

 

Đường Tô hiếm khi cảm thấy hổ… Cô dời mắt lá thư đó nữa.

 

Quả nhiên, con thể thẳng quá khứ của chính .

 

“Vợ ơi~”, Trần Dụ Xuyên mè nheo, nhất quyết đòi cô .

 

Đường Tô lườm một cái, Trần Dụ Xuyên đành từ bỏ.

 

Hai ăn chay lâu như , cuối cùng cũng ăn mặn.

 

Ngày Trần Dụ Xuyên xuất viện nghĩ đến chuyện , nhưng Đường Tô lo lắng vết thương nên đồng ý.

 

Kết quả Trần Dụ Xuyên gì nhỉ: “Anh …”

 

Đường Tô lườm một cái, cô cầm thú như !

 

Thời gian tiếp theo, ngày nào Trần Dụ Xuyên cũng đón Đường Tô, buổi trưa hai về cơ bản đều đến nhà ăn dùng bữa.

 

Một bộ dạng tuyên thệ chủ quyền!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-113-tieu-cuu-gay-hoa-dai-nao-toa-nha-van-phong.html.]

 

Dần dần, nhiều chiến sĩ đều , hóa d.ư.ợ.c sĩ mới đến là quân tẩu.

 

Khiến cho Vu Tuệ ngày nào cũng trêu chọc Đường Tô: “Chà, chồng cô đến nữa kìa.”

 

“Không hổ là trẻ tuổi, đúng là dính thật.”

 

Áo bông và quần bông đều may xong, Đường Tô và Trần Dụ Xuyên đến phòng hậu cần lấy quần áo về.

 

Mấy bộ đồ bông, thể tích nhỏ, lúc hai mang về khu gia đình thu hút ít ánh mắt.

 

Chu Hà Linh chút kinh ngạc: “Sao cô may nhiều áo bông thế?”

 

Đường Tô tỏ vẻ ngạc nhiên: “Nhiều ? Đây là đầu tiên qua mùa đông ở Đông Bắc, áo bông cũ đều mặc nữa, nên may thêm vài bộ.”

 

, Chu Hà Linh liền hiểu .

 

Từ khi Tạ Đông Duyên và Hứa Vân Xu sẽ động đến đám rau đó, Tiểu Cửu còn canh rau nữa, cả ngày lang thang trong quân khu.

 

Tiểu Cửu ngoài dạo, nó trở thành “giang hồ tiếng” trong quân khu.

 

Đầu bếp ở nhà ăn quân khu quen mặt nó, còn cho nó ăn, nhưng là mấy lá rau cải.

 

Có một nó còn chạy đến tòa nhà văn phòng của quân khu, các lãnh đạo đang họp, nó từ cửa sổ nhảy , dọa một đám lãnh đạo giật .

 

Vẫn là Ngụy Kiều Tùng bế nó xuống.

 

Anh từng gặp con mèo ở nhà Trần Dụ Xuyên, nuôi , nên ấn tượng khá sâu sắc.

 

Anh giải thích, trong lòng thầm nghĩ, canh gác nghiêm ngặt như , con mèo bằng cách nào?

 

Trần Dụ Xuyên đến văn phòng quân trưởng để đón mèo về.

 

Sau khi về nhà, gì bất ngờ, Tiểu Cửu một trận giáo huấn tơi bời.

 

Hôm nay, Tiểu Cửu cứ quấn lấy Đường Tô đòi thịt.

 

Đường Tô lấy thịt khô , Tiểu Cửu rõ ràng chút do dự.

 

Tiểu Cửu: “Đại ca, thịt tươi.”

 

Đường Tô ngạc nhiên nó một cái, lòng đầy nghi hoặc: “Mày ăn thịt tươi từ khi nào thế?”

 

Tiểu Cửu vẻ thần bí: “ việc khác cần dùng.”

 

Đường Tô lấy cho nó một miếng thịt heo sống nhỏ, Tiểu Cửu ngậm tới hai tờ giấy dầu.

 

“Chà, đồ cất giấu.”

 

Theo ý nó, Đường Tô giúp nó gói thịt tươi và thịt khô .

 

Tiểu Cửu ngậm gói giấy dầu, một loáng thấy bóng dáng.

 

Giữa trưa tan , Đường Tô thấy Tiểu Cửu ở bên ngoài, thấy cô liền nhào .

 

Cái vẻ dính đó!

 

Làm nũng, bán manh, lấy lòng, thiếu thứ gì.

 

Dựa theo sự thấu hiểu của Đường Tô về nó, chắc chắn nó gây họa .

 

Hôm nay Trần Dụ Xuyên đến muộn, lúc đến, Đường Tô ngoài.

 

Nhìn thấy Tiểu Cửu ngoan ngoãn lạ thường, Trần Dụ Xuyên một dự cảm chẳng lành: “Sao nó đến đây? Chẳng lẽ gây chuyện gì ?”

 

Hai ngày khi Tiểu Cửu chạy tòa nhà văn phòng, còn xông phòng họp, cảm giác m.á.u như chảy ngược.

 

Sao nó thể tài đến thế!

 

Đường Tô trả lời thẳng: “Đi ăn cơm thôi.”

 

Đột nhiên, cô chuyển chủ đề: “Mình lấy cơm về nhà ăn .”

 

Dứt lời, cô cảm nhận Tiểu Cửu run lên.

 

Cô đại khái , chuyện xảy ở khu gia đình.

 

 

Loading...