Vẻ mặt Tô Nghiên chút đắc ý: “ là bản lĩnh thật sự đấy.”
“Được, chăm chú lắng , xem đồng chí Tô của chúng hát đến mức nào.”
Buổi tiệc tối hôm nay, Tô Nghiên và đều tập trung ở hậu đài.
Nhân lúc ai, Quan Ngọc Hoa lấy từ trong túi một gói giấy nhỏ.
Nàng mở bình nước của Tô Nghiên, đó đổ gói bột trong đó .
Sau khi lắc đều, Quan Ngọc Hoa mới đặt chiếc bình chỗ cũ.
Tiếp đó, nàng hài lòng cầm bình nước của lên uống một ngụm.
Trà pha chung với lười ươi, uống cũng khá ngon.
Cảnh Tiểu Cửu nấp cao thấy.
Nó lập tức chạy về báo cho Đường Tô.
Đường Tô cầm một chiếc bình sạch, đổ đầy nước ấm : “Mày đổ nước trong bình của phụ nữ , đó đổ thứ trong bình của Tô Nghiên bình của cô .”
“Nhớ đổ đầy nước bình của Tô Nghiên đấy.”
Tiểu Cửu hành động nhanh, chẳng mấy chốc tráo nước xong.
Nước trong bình của Quan Ngọc Hoa, Tiểu Cửu còn cố ý đổ ngoài một ít.
Tô Nghiên và các cô gái khác diễn tập xong trở về, ai nấy đều cầm bình nước của lên uống.
Vừa uống một ngụm, Tô Nghiên nhíu mày.
Hôm nay Diệp Phong Nguyên pha và lười ươi cho cô, hơn nữa, nhiệt độ nước rõ ràng đúng?
cô nghĩ nhiều, chỉ cho rằng Diệp Phong Nguyên quên, uống thêm mấy ngụm nữa.
Quan Ngọc Hoa lén lút quan sát cô, khóe miệng nhếch lên một nụ , giả vờ quan tâm: “Sao ?”
Tô Nghiên: “Không , chỉ là nóng.”
“Uống từ từ thôi, đừng để bỏng họng.”
Nga
Quan Ngọc Hoa uống một ngụm nước, trong lòng thắc mắc, nước đắng thế?
Chẳng lẽ lá ngâm lâu quá nên đặc ?
Nàng cũng học Tô Nghiên pha chung với lười ươi.
Dù thích, nàng vẫn uống ít, dù bên trong cũng lười ươi, nên lãng phí.
Gần đến giờ biểu diễn, Quan Ngọc Hoa cảm thấy buồn ngủ, đầu nặng, còn cảm giác choáng váng.
Đoàn trưởng Lương của đoàn văn công phát hiện nàng biểu hiện bất thường.
Với kinh nghiệm biểu diễn nhiều năm, đoàn trưởng Lương phán đoán Quan Ngọc Hoa thể lên sân khấu nữa.
Bà vội vàng khởi động phương án dự phòng, tìm thế vị trí của Quan Ngọc Hoa, đó gọi quân y đến kiểm tra cho nàng .
Quan Ngọc Hoa chút cam lòng: “Đoàn trưởng, thể lên sân khấu.”
Đoàn trưởng Lương nhíu mày: “Cô sắp ngất đến nơi , đừng cố nữa. Bên là lãnh đạo, nếu xảy chuyện gì, ai chịu trách nhiệm?”
Sau đó, Quan Ngọc Hoa đành trơ mắt Tô Nghiên và những khác lên sân khấu.
Quân y đến kiểm tra : “Cô huyết áp thấp.”
Quan Ngọc Hoa sững sờ: “Anh gì?”
Quân y lặp một nữa: “Huyết áp thấp.”
Anh lẩm bẩm: “Sức khỏe của cô tệ, tự dưng huyết áp thấp nhỉ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-124-muu-ke-hen-ha-gay-ong-dap-lung-ong.html.]
Sắc mặt Quan Ngọc Hoa trắng bệch, ngờ Tô Nghiên phát hiện .
Buổi tiệc bắt đầu, đầu tiên là Quân trưởng Ngụy Kiều Tùng phát biểu.
Ngoài , các lãnh đạo còn tiến hành khen ngợi và tuyên dương những sĩ quan công lớn trong năm qua.
Trần Dụ Xuyên mặt, Đường Tô lên sân khấu nhận phần thưởng và giấy khen.
Phần thưởng là một cái chậu tráng men và một cuốn sổ tay.
Việc tuyên dương cuối năm chủ yếu là để khích lệ tinh thần, phần thưởng chỉ mang tính tượng trưng.
Sau đó mới đến phần biểu diễn.
Trên sân khấu, các tiết mục diễn đầy nhiệt huyết, dễ dàng khuấy động cảm xúc của khán giả bên .
Giọng hát của Tô Nghiên đặc biệt du dương.
Ngụy Kiều Tùng khen ngợi: “Quân trưởng Tô thật cách dạy dỗ, con gái ngày càng ưu tú.”
Tô Văn Phong: “Đâu , con trai cả nhà ngài cũng tệ, còn lập công lớn.”
…
Hàng ghế thứ ba, Đường Tô Trần Dụ Xuyên cùng Diệp Phong Nguyên.
Diệp Phong Nguyên Tô Nghiên tỏa sáng rực rỡ sân khấu, tình cảm trong mắt gần như sắp tràn ngoài.
Khiến Đường Tô liên tục liếc .
Người đúng là ngầm thật, lúc nào cũng trưng bộ mặt lạnh lùng, nhưng sự nồng nhiệt trong mắt gần như tan chảy Tô Nghiên.
Các nữ binh trong đoàn văn công ai cũng xinh , vóc dáng cao ráo, hình chuẩn.
Lại thêm tài ca múa, quả ngoa khi đây là một bữa tiệc thị giác.
Lúc Tô Nghiên và xuống sân khấu, Quan Ngọc Hoa tỉnh táo , nhưng vẻ mặt xám xịt.
Đoàn trưởng Lương khen ngợi: “Mọi biểu hiện , còn hơn cả những diễn tập đây.”
“Tô Nghiên hát ngày càng , tiếp tục giữ vững phong độ.”
Tô Nghiên: “Vâng ạ.”
Lời khen của đoàn trưởng Lương lọt tai Quan Ngọc Hoa, cực kỳ ch.ói tai.
Tô Nghiên tới: “Ngọc Hoa, cô , đỡ hơn chút nào ?”
Quan Ngọc Hoa cuối cùng nhịn nữa: “Cô giả nhân giả nghĩa gì? Nếu tại cô, thể lên sân khấu ?”
Tô Nghiên sửng sốt: “Cô đang gì ?”
Không khí lập tức đông cứng, tất cả đều sang.
Đoàn trưởng Lương: “Quan Ngọc Hoa, cô bậy gì thế?”
“Chính là cô, cô bỏ t.h.u.ố.c bình nước của , nếu cũng sẽ nông nỗi !”
Một nữ binh khác nhíu mày: “Cô linh tinh gì ? Tô Nghiên vẫn luôn ở cùng chúng , cô hạ t.h.u.ố.c cô lúc nào?”
Quan Ngọc Hoa lỡ lời, lập tức dám hó hé nữa.
Đoàn trưởng Lương cảm thấy chuyện lớn.
Sau khi buổi tiệc kết thúc, bà liền gọi Quan Ngọc Hoa đến phòng để hỏi chuyện.
Đoàn trưởng Lương là một từng trải, chẳng mấy chốc moi sự thật.
Quan Ngọc Hoa bỏ t.h.u.ố.c hạ huyết áp bình nước của Tô Nghiên, mục đích là để Tô Nghiên thể lên sân khấu biểu diễn.