Đợi Đường Tô xuống xong, liền bụng nhỏ của cô mà ngây ngô.
Tiểu Cửu cũng một bên .
Qua lời của Đường Tô và Trần Dụ Xuyên, Tiểu Cửu trong bụng đại ca của nó là một đứa trẻ!
Đối với Tiểu Cửu, đây là một chuyện vô cùng mới lạ, con chui từ trong bụng!
Một lớn như thể nhét trong bụng ?
Đường Tô bộ dạng ngốc nghếch của một một mèo, trong mắt cũng dần ánh lên ý .
Ngày hôm , còn đích đến bệnh viện hỏi bác sĩ Chu về những điều cần chú ý trong giai đoạn đầu t.h.a.i kỳ.
Bác sĩ Chu : “Hôm qua với Đường Tô .”
Nga
“ , nhưng vợ thai, nhiều sẽ mệt, bác cứ với một nữa .”
Bác sĩ Chu, sáng nay thấy Đường Tô nhanh như bay: …
nghĩ đến việc họ kết hôn ba năm mới con, bác sĩ Chu vẫn ngại phiền mà những điều cần chú ý một nữa.
“Cảm ơn bác sĩ.”
Bác sĩ Chu bóng lưng xa dần của Trần Dụ Xuyên, trong lòng khỏi cảm thán, tình cảm của hai thật !
Đường Tô khi m.a.n.g t.h.a.i liền trở thành món đồ sứ quý giá dễ vỡ.
Mỗi một hành động mạnh của cô đều thể kích thích thần kinh của Trần Dụ Xuyên.
Vừa thăng chức thêm vợ thai, mấy ngày nay Trần Dụ Xuyên thể là phơi phới như gió xuân, đường cũng nhẹ nhàng hơn vài phần.
Mọi thấy như , đều đoán chắc thăng chức.
Chưa đầy hai ngày, tin tức Trần Dụ Xuyên thăng chức lan .
Tốc độ thăng tiến của Trần Dụ Xuyên khiến nhiều ghen tị: “Thăng chức nhanh thì ích gì, đến đứa con trai cũng sinh .”
Bây giờ, ngày nào Trần Dụ Xuyên cũng đón Đường Tô tan , thực sự việc che chở diện.
Lúc đầu, Đường Tô còn hưởng thụ, nhưng dần dần, sự kiên nhẫn của cô cũng cạn kiệt.
Sao dài dòng thế !
Sau giờ nghỉ trưa, Trần Dụ Xuyên dặn dò cô: “Đừng để mệt, việc gì nặng thì cứ để khác , thì cứ …”
Đường Tô trả lời qua loa: “Được .”
Trong thời gian , cô chứng kiến Trần Dụ Xuyên thể nhiều đến mức nào. Đôi khi cô mất kiên nhẫn, nổi nóng lên, cũng vẫn ôn tồn.
Trở phòng d.ư.ợ.c, Vu Tuệ đ.á.n.h giá cô một lượt, trong mắt lóe lên một tia thấu hiểu.
Chú ý đến ánh mắt của cô , Đường Tô hỏi: “Sao ?”
Vu Tuệ ghé sát cô: “Có t.h.a.i ?”
Đường Tô giật : “Sao chị ?”
“Nhìn mặt là chứ , sắc mặt của em trông giống như thai, còn bộ dạng khẩn trương của chồng em nữa.”
Đường Tô chút ngạc nhiên, mặt mà cũng thể đoán t.h.a.i , kinh nghiệm của quần chúng nhân dân thật sự thần kỳ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-139-mot-su-co-kho-noi-va-loi-moi-tam-chung-ky-la.html.]
Mặc dù Đường Tô và Trần Dụ Xuyên loan tin t.h.a.i ngoài, nhưng các quân tẩu trong khu nhà vẫn nhận điều bất thường: “Vợ của phó sư trưởng Trần t.h.a.i ?”
“ thấy giống lắm.”
“Chắc đến tám phần , cô thấy gần đây phó sư trưởng Trần việc rõ ràng nhiều hơn ?”
“Không hai họ vấn đề về sức khỏe , t.h.a.i ?”
“Cô đừng bậy, bây giờ t.h.a.i , sức khỏe vấn đề gì chứ.”
Người nọ bĩu môi, thầm liếc mắt xem thường, rõ ràng đây là cô vấn đề sức khỏe, bây giờ t.h.a.i thì đổi giọng.
Sau khi Đường Tô thai, thời gian Tiểu Cửu ở nhà cũng nhiều hơn.
Đường Tô nó liền theo đó.
Đôi mắt nó còn chằm chằm Đường Tô, sợ cô va , ngã.
Trần Dụ Xuyên đoán Tiểu Cửu là một con mèo bình thường, nên nhờ Tiểu Cửu để mắt đến Đường Tô nhiều hơn.
Anh còn với Tiểu Cửu, khi m.a.n.g t.h.a.i Đường Tô yếu ớt, bảo vệ cô thật .
Biết tin Đường Tô thai, Tô Nghiên và Diệp Phong Nguyên đến nhà thăm. Cô m.a.n.g t.h.a.i sáu tháng, Diệp Phong Nguyên yên tâm nên cùng.
Cô vốn sinh con sớm như , đều tại Diệp Phong Nguyên cả!
Đối mặt với Đường Tô, Tô Nghiên kìm mà lòng .
Đường Tô: “Là ?”
Càng về cuối t.h.a.i kỳ, sự oán giận của Tô Nghiên càng lớn: “Nếu rách cái thứ đó thì t.h.a.i !”
Đường Tô và Trần Dụ Xuyên liếc , đồng t.ử chấn động!
Diệp Phong Nguyên thể rách cái thứ đó!
Diệp Phong Nguyên, luôn lạnh lùng ít , mặt lộ vẻ ngượng ngùng, bất đắc dĩ : “Vợ , đây là chuyện riêng tư của chúng , em đừng ngoài.”
Lúc Tô Nghiên mới nhận gì, mặt cô lập tức nóng bừng.
Cô vội vàng giải thích: “Là do cái thứ đó dùng lâu , chắc chắn cho lắm, tụi quên …”
Đường Tô: “Chị yên tâm, tụi tuyệt đối ngoài.”
Trần Dụ Xuyên cũng gật đầu lia lịa!
Anh Diệp Phong Nguyên, khoác vai : “Huynh , tối nay hai tắm chung nhé?”
Anh thật sự xem xem, thực lực cỡ nào mà thể rách cái thứ đó!
Tô Nghiên mới lời nên , Trần Dụ Xuyên lưng mời tắm, Diệp Phong Nguyên dùng gót chân cũng Trần Dụ Xuyên gì!
“Không .”
Trần Dụ Xuyên chút phẩm chất ‘kiên cường bất khuất’, cứ tóm lấy Diệp Phong Nguyên mời tắm.
Khác với việc lập công thăng chức của Trần Dụ Xuyên, Triệu Vĩnh Cường và Diệp Phong Nguyên ít nhất đoàn trưởng đủ bốn năm, trong thời gian tại chức biểu hiện xuất sắc mới thăng lên phó sư trưởng.
Cả ba đều là phó sư trưởng của cùng một quân đoàn, nên thường ngày gặp mặt.
Triệu Vĩnh Cường nghi hoặc: “Cậu cứ rủ tắm cùng, định gì?”