“Cậu đừng bày cái vẻ ủ rũ đó nữa, vợ chẳng đang m.a.n.g t.h.a.i ?” Cứ đến mùa đông, bọn họ rơi trạng thái "ngủ đông", bao nhiêu sức lực đều dồn hết lên giường đất. Năm nào mùa đông qua , trong đại đội cũng thêm nhiều phụ nữ mang thai.
Nhắc đến chuyện , mặt bạn nối khố giấu nổi niềm vui sướng. “Cậu cũng nên lấy vợ thôi.” Nói đoạn, hạ giọng: “Anh Xuyên cưới thanh niên trí thức họ Đường, cũng thể cưới một cô thanh niên trí thức mà.”
“Trong đại đội một cô thanh niên trí thức, cực kỳ , xinh xắn, tính tình cũng hiền lành. thấy cô xứng đôi với đấy!”
Trần Kiến Quân chẳng mấy hứng thú với chuyện : “Cưới xin gì tầm , hai ngoài hai mươi mới kết hôn, vẫn còn sớm chán!”
Người bạn huých tay : “Chính là nữ đồng chí đang cạnh bé Mỹ Linh kìa, Cao Nguyệt Văn đấy.”
Trần Kiến Quân theo hướng tay bạn chỉ. Trần Mỹ Linh tập tễnh, quần áo cũng lấm lem bùn đất. Trần Kiến Quân vội vàng bước tới.
“Linh Nhi, thế cháu?”
Trần Mỹ Linh mếu máo: “Cháu ngã, đầu gối bầm tím hết . Cô thanh niên trí thức đưa cháu về ký túc xá bôi t.h.u.ố.c.”
Trần Kiến Quân lúc mới sang Cao Nguyệt Văn. Cô khuôn mặt tròn trịa đang ưa chuộng hiện nay, ngũ quan đoan chính, đôi mắt hạnh long lanh, hai b.í.m tóc tết gọn gàng vắt n.g.ự.c.
Trần Kiến Quân gật đầu: “Cảm ơn cô.”
Cao Nguyệt Văn mỉm : “Không gì, tiện tay thôi mà.”
Trần Kiến Quân cõng Trần Mỹ Linh về nhà. Dọc đường, bạn nối khố cứ ríu rít bên tai: “Cậu thấy ? Trẻ con ngã thương cô cũng giúp bôi t.h.u.ố.c, thật đấy!”
Có nhà họ Trần giúp trông con, Trần Dụ Xuyên và Đường Tô hiếm khi thảnh thơi. Trần Dụ Xuyên về sán gần Đường Tô. Đường Tô vòng tay qua cánh tay , mười ngón tay đan c.h.ặ.t . Hai chụm đầu , kề sát bên thì thầm to nhỏ.
Trần Dụ Xuyên kể chuyện xảy hôm nay cho Đường Tô : “Anh một cái là cô vấn đề . Đang t.ử tế, thấy là chân nhũn , rõ ràng là cố ý. Em trông chừng cho kỹ đấy.” Nói xong, còn bày vẻ mặt " ngoan ngoãn lời".
Đường Tô bật khúc khích: “Anh bây giờ giống cái gì ?”
Trần Dụ Xuyên ngơ ngác: “Giống cái gì?”
“Giống một con cún, ngậm dây xích chạy tới, nằng nặc đòi em dắt , ngoan lắm.” Ngoan đến mức tâm trạng cô cũng vui vẻ hẳn lên.
Trần Dụ Xuyên đột nhiên hạ giọng: “Cún con ngoan như , thế tỷ tỷ phần thưởng gì ?”
Bắt gặp ánh mắt đầy thâm ý của , đầu ngón tay Đường Tô khẽ gãi nhẹ lòng bàn tay đầy khiêu khích: “Tối nay sẽ thưởng cho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-149-tran-du-xuyen-lam-nung-vo-tuc-gian-toi-cua-tinh-so.html.]
Trần Dụ Xuyên rũ mắt, che giấu cảm xúc đang cuộn trào, lực tay bất giác siết c.h.ặ.t hơn. Anh đà lấn tới: “Thế tỷ tỷ thích cún hơn, thích mèo hơn?”
Đường Tô đáp: “Tỷ tỷ tham lam lắm, thích cả hai ?”
Trần Dụ Xuyên vẫn chút cam lòng: “Tỷ tỷ tham lam quá đấy. chỉ cún con mới sưởi ấm giường thôi...”
Trần Dụ Xuyên lập tức dỗ ngọt. Chỉ là, tâm trạng vui vẻ của chẳng kéo dài bao lâu...
Nga
“Hôm nay Dương Chiêu Đệ tới tìm em...”
Nghe Đường Tô kể , niềm vui trong mắt Trần Dụ Xuyên dần sự lạnh lẽo thế. “Em ở nhà đợi .” Nói , sải bước thẳng ngoài.
Nhà Dương Chiêu Đệ cách nhà họ Trần xa. Đây là đầu tiên Trần Dụ Xuyên bước chân cái sân . Trần Hương Hạnh bưng chậu nước đổ, rõ trong sân, cô kinh ngạc đến sững sờ. Sao Trần Dụ Xuyên đến nhà cô !
Trần Dụ Xuyên đảo mắt đ.á.n.h giá ba gian nhà ngói trát bùn. Diện tích khá rộng, ước chừng 120 mét vuông. Anh bỏ tiền xây, nhưng ngôi nhà lớn dường như vẫn chứa nổi dã tâm của Dương Chiêu Đệ.
Trần Bảo Dân thấy Trần Hương Hạnh ngây ở cửa chịu nhà, liền bước xem thử. Nhìn thấy Trần Dụ Xuyên, ông cũng sững sờ.
“Xuyên... Xuyên Tử, mày tới đây?” Đối mặt với Trần Dụ Xuyên, ông nên gọi là con trai cháu trai nữa.
Trần Dụ Xuyên đàn ông cái bóng mờ nhạt suốt hơn hai mươi năm qua, trong mắt tràn ngập sự khinh bỉ. Không chỉ chuyện của Trần Dụ Xuyên năm xưa, mà việc lớn nhỏ trong ngoài của nhị phòng nhà họ Trần gần như đều do một tay Dương Chiêu Đệ lo liệu. Thậm chí, công điểm ông còn chẳng bằng Dương Chiêu Đệ! Dương Chiêu Đệ cạnh ông , còn tưởng hai là chị em.
Trần Dụ Xuyên lạnh lùng: “Ông gọi Dương Chiêu Đệ đây, việc tìm bà !”
Trần Bảo Dân vội sai Trần Hương Hạnh: “Hạnh Nhi, gọi mày đây.”
“Dạ, .”
Trần Hương Hạnh còn kịp nhà, Dương Chiêu Đệ bước , theo bà là Trần Vĩnh Quý. Nhìn Trần Dụ Xuyên tìm tới tận cửa, Dương Chiêu Đệ thầm c.h.ử.i rủa Đường Tô trong lòng. Bà cố nén cảm xúc đang cuộn trào, nặn một nụ : “Xuyên T.ử tới , nhà chơi, uống ngụm nước đường nhé.”
Trần Dụ Xuyên mỉa mai: “Không dám . Giường đất nhà bà khảm vàng, nước đường pha bằng nước thánh, mà một lát, uống ngụm nước đường, khéo đền sạch gia tài cho bà mới khỏi cái sân chứ?”
Một câu bóng gió sâu cay đ.â.m chọc khiến sắc mặt Dương Chiêu Đệ lúc xanh lúc trắng. Ngoài cổng vang lên tiếng nén . Lúc Trần Dụ Xuyên bước sân, thấy. Trời đất ơi! Trần Dụ Xuyên thế mà bước sân nhị phòng nhà họ Trần! Chuyện khác gì mặt trời mọc đằng Tây ! Chẳng mấy chốc, ngoài cổng nhà Dương Chiêu Đệ tụ tập đông , ai nấy đều mang vẻ mặt hóng hớt xem kịch vui.
Trần Dụ Xuyên tiếp tục: “Nhà bà gương ? Không gương thì cũng nước tiểu chứ? Có cần cho mượn ít nước tiểu đồng t.ử của con trai ?”