“Chẳng lẽ nhà họ Trần coi trọng khác nên bỏ rơi ?”
Cao Nguyệt Văn thầm rủa: Đồ ngu !
Sắc mặt cô sa sầm ngay tức khắc: “Chu Kỳ, đừng bậy, từng những lời như ! Đây là , đồng chí Trần Kiến Quân là quân nhân, đừng những lời để bôi nhọ !”
Nghe , sắc mặt Chu Kỳ tái , cô Cao Nguyệt Văn vẻ chính nghĩa lẫm liệt mà thấy xa lạ vô cùng.
Hóa Cao Nguyệt Văn là như thế .
Chu Kỳ xin Trần Kim Hoa: “Thím, cháu xin , xin thím hãy cháu gửi lời xin đến đồng chí Trần Kiến Quân. Cháu rõ sự thật tùy tiện suy đoán, những lời ảnh hưởng đến danh dự của đồng chí Trần Kiến Quân.”
Trần Kim Hoa đáp: “Không , .”
Bà sang Cao Nguyệt Văn: “Cô thanh niên trí thức, chuyện rõ ràng , chúng đây, phiền cô .”
Sau khi nhóm Trần Kim Hoa rời , điểm thanh niên trí thức chìm trong im lặng.
Tâm trạng Cao Nguyệt Văn cực kỳ tồi tệ, tất cả những gì cô dày công sắp đặt đều phá hỏng! Bị con ngốc Chu Kỳ phá hỏng!
Một tràng trong như chuông bạc phá vỡ sự yên tĩnh, Cố T.ử Lan : “Này cô thanh niên trí thức, còn ăn kẹo mừng của cô và đồng chí họ Trần đây?”
“Cô xem cô , khổ tâm bày mưu tính kế lâu như , cuối cùng cái gì?”
Giọng điệu trào phúng xen lẫn chế nhạo khiến l.ồ.ng n.g.ự.c Cao Nguyệt Văn phập phồng ngừng!
Nếu lớp ngụy trang chọc thủng, cô cũng chẳng cần che đậy nữa: “ như thì danh tiếng cũng hơn cô, đồ tiện nhân liêm sỉ!”
Sắc mặt Cố T.ử Lan biến đổi ngay tức khắc, hai c.h.ử.i bới thêm vài câu lao đ.á.n.h .
Các nữ thanh niên trí thức khác đều vô cùng kinh ngạc, ngờ Cao Nguyệt Văn hòa nhã thường ngày là giả tạo, cô chỉ bày chuyện mà còn đ.â.m lưng Chu Kỳ!
Kể từ hôm đó, khí giữa các nữ thanh niên trí thức đổi. Cố T.ử Lan và Cao Nguyệt Văn như nước với lửa, Chu Kỳ tuyệt giao với Cao Nguyệt Văn, những khác thì xa lánh cô , sợ ngày đ.â.m lén.
Ra khỏi điểm thanh niên trí thức, Dương Quế Hoa và Bạch Miên Hoa vẫn còn đang kinh ngạc.
Dương Quế Hoa hỏi: “Kim Hoa, bà học mấy cái từ khi nào thế? Nói năng đấy, cứ như thành phố ?”
Trần Kim Hoa khẽ hất cằm, giọng điệu đầy đắc ý: “ lên trông con cho thằng Xuyên Tử, vợ nó rảnh rỗi dạy chữ. Giờ cả sách đấy.”
Nga
“Đã bảo bà , suy nghĩ nhiều , đừng suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện xé xác .”
Bạch Miên Hoa chuyện động trời như , miệng lưỡi ngứa ngáy chịu , chỉ tìm để kể lể.
“À , nhà việc, về đây.”
Trần Kim Hoa tỏng bà định gì: “Nghe gì thì nấy thôi nhé, chuyện thấy thì một câu cũng .”
Bạch Miên Hoa vỗ n.g.ự.c: “Bà cứ yên tâm, nhân viên tuyên truyền tin tức như đây chắc chắn sẽ đúng sự thật.”
Mấy đường về, lòng hả hê vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-156-man-kich-vung-ve-bi-vach-tran-cao-nguyet-van-lat-mat.html.]
Trần Kim Hoa vốn chỉ định dằn mặt Cao Nguyệt Văn, ngờ chỉ đạt mục đích mà còn thu hoạch bất ngờ.
Dương Quế Hoa uống no nước đường, tận mắt chứng kiến một vụ hóng hớt đời.
Bạch Miên Hoa thì khỏi .
Lúc về, Trần Kim Hoa kể câu chuyện y như kể chuyện.
Trần Mãn Thương trong lòng sầu não, đám thanh niên trí thức vốn yên , giờ thêm một Cao Nguyệt Văn!
Vu Xuân Lan chút kinh ngạc, trong lòng thầm may mắn lúc đó bậy.
Trần Kiến Quân cũng thể tin nổi, mới về, chỉ mới gặp cô một …
Trần Dụ Xuyên thì mà khoái chí: “Mẹ, lợi hại thật đấy!” Nói , còn giơ ngón tay cái với bà.
“Con mới tài như đấy! Nhân viên tuyên truyền tin tức, nghĩ từ ở thế?”
Trần Kim Hoa chút ngượng ngùng: “Chẳng báo , đó chức chức nọ, lúc nghĩ nên luôn.”
Cương Pháo Nhi Trần Kim Hoa đang khoa tay múa chân, cũng ê a mấy tiếng như đang cổ vũ cho bà.
Trần Kim Hoa cháu trai nhỏ, thấy mắt: “Sao nào? Cháu hiểu ?”
Có lẽ cảm nhận Trần Kim Hoa đang trêu , Cương Pháo Nhi bật tiếng non nớt, khí trong nhà lập tức trở nên vui vẻ.
Bạch Miên Hoa, “nhân viên tuyên truyền tin tức” việc hiệu quả, đến tối, cả đại đội chuyện để bàn tán trong bữa cơm.
Danh tiếng của Cao Nguyệt Văn tụt dốc phanh.
Những đàn ông hôm đó giúp Cao Nguyệt Văn đều vợ nhà “thẩm vấn”.
Dương Vĩnh Binh vợ mặt lạnh như tiền của , giường đất lăn qua lộn .
Vợ Dương Vĩnh Binh : “Anh cứ lật qua lật như lật bánh chảo thế, đừng lăn bên cạnh nữa.”
“Vợ ơi, hôm nay giúp cô thanh niên trí thức .”
“Ừ.”
“Em lo cô câu mất ?”
“Anh tự mà soi vũng nước tiểu xem, mà thôi, nước tiểu của vàng khè, soi rõ . Mai mượn cái gương về mà soi cái đức hạnh của . Có Kiến Quân ở đó, thèm để mắt đến ?”
Dương Vĩnh Binh lập tức vui: “Thế em để mắt đến ?”
“Vì bản lĩnh như cô !” Có thể tâm cơ như , còn giả tạo lâu như thế!
Dương Vĩnh Binh nghẹn họng, đây là đầu tiên thấy tự nhận bản lĩnh!