Một câu thu hút sự chú ý của các bà, ai cũng cháu trai cháu gái nhà lớn lên trắng trẻo, bụ bẫm.
Trần Kim Hoa : “Tiểu Tô kiếm ít sữa bột về.”
“Sữa bột là cái gì?”
Một bà thím : “Thứ đó thấy , cho ít nước ấm pha, pha xong trắng tinh, giống hệt sữa , thứ đó đắt lắm, mấy đồng một túi, còn khó mua!”
Các bà thím khỏi hít một lạnh.
Trời ạ, đắt như !
Họ Cương Pháo Nhi, cũng thôi, trong đại đội nuôi đứa trẻ như .
Họ đang chuyện thì Cương Pháo Nhi bắt đầu quấy .
Trần Kim Hoa sờ tã, ị cũng tè, chắc là đói .
“Xuyên Tử, pha sữa bột .”
“Vâng, ạ.”
Các bà thím nghển cổ , chỉ thấy Trần Dụ Xuyên từ trong một cái túi đổ thứ bột sữa màu trắng…
Chẳng bao lâu, sữa pha xong.
Cương Pháo Nhi ngằn ngặt, Trần Kim Hoa : “Sắp xong , đứa nhỏ , mà ham ăn thế !”
Núm v.ú cao su đưa đến miệng, Cương Pháo Nhi liền ngậm lấy mút chùn chụt, cái dáng vẻ như thể đói mấy bữa .
Có một bà thím phát hiện điều : “Sao đứa bé b.ú ?”
Thường thì trẻ con tầm vẫn cai sữa.
Trần Dụ Xuyên đáp: “Vợ , gì thời gian cho b.ú.”
“Vậy là Cương Pháo Nhi sinh uống sữa bột ?”
“ .”
Các bà thím , trong mắt đều lộ vẻ kinh ngạc.
Làm gì phụ nữ nào cho con b.ú?
Từ lúc sinh uống sữa bột, bữa nào cũng uống, đây nuôi con, đây rõ ràng là đốt tiền.
Chẳng trách thể nuôi đứa bé như , tốn kém thế , mà nuôi cho !
Mấy rời , chuyện liền lan truyền ngoài.
Trong những năm , phụ nữ cho con b.ú gần như .
Có cho rằng Trần Dụ Xuyên tính toán, thể cho con b.ú, đem tiền mua sữa bột tiết kiệm , mua ít thịt thà, thể nuôi sống mấy đứa trẻ !
Có may mắn nhà tiền, cưới nổi cô con dâu như , việc, cho con b.ú, họ nuôi nổi!
Hầu như ai cho rằng như là cho Đường Tô.
Còn chuyện họ của Cương Pháo Nhi, nhiều đàn ông trong đại đội đều cảm thấy Trần Dụ Xuyên là lộn xộn, gì chuyện con trai theo họ cha!
Trần Dụ Xuyên ở rể, thể để con trai theo họ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-158-chuyen-nha-chong-nang-dau-va-cai-nhin-lac-hau.html.]
Một đàn ông cho rằng Trần Dụ Xuyên tiếng mặt vợ, nếu để con trai theo họ vợ.
Mặc kệ khác gì, nhà họ Trần vẫn hòa thuận vui vẻ.
Mùng hai Tết, nhà họ Trần chỉ ông nội Trần, Trần Dụ Xuyên và Đường Tô ở nhà, những khác đều thăm họ hàng.
Cô út Trần Thải Anh cùng con gái Dương Đông Mai, con rể Phương Thiết Lâm trở về.
Phương Thiết Lâm xách ít đồ , còn Dương Đông Mai thì dắt hai đứa nhỏ .
“Ông ngoại, họ, chị dâu!”
Ông nội Trần: “Ừ, đến .”
Dương Đông Mai và Phương Thiết Lâm hai đứa con, đứa lớn là con gái, tên Phương Tư Kỳ, hai tuổi mười tháng, đứa thứ hai là con trai, một tuổi mười tháng, chỉ là hai đứa đều gầy gò.
Trần Dụ Xuyên: “Mau nhà cho ấm.”
Dương Đông Mai: “Tư Kỳ, Chí Cường, mau gọi .”
Hai đứa trẻ đồng thanh gọi: “Ông cố, hai, mợ hai.”
Trần Dụ Xuyên lượt cho hai đứa trẻ bao lì xì.
Phương Thiết Lâm chú ý đến đứa bé trong lòng Đường Tô, gần một cái: “Ồ, đây là cháu họ của , cái mặt tròn xoe , là thấy cưng !”
“Tương lai chắc chắn thể kế thừa sự nghiệp của họ, trở thành một quân nhân đỉnh thiên lập địa!”
Nói , đưa bao lì xì chuẩn sẵn, Đường Tô nhận lấy: “Cảm ơn.”
Trần Dụ Xuyên lờ lời khen của , ưa , chẳng bản lĩnh gì, chỉ cái dẻo mỏ.
Phương Thiết Lâm tuy cũng ở nhà máy hóa chất, nhưng là quản lý kho, yêu cầu kỹ thuật cao, công việc cũng nhàn hạ, đương nhiên, lương cũng cao.
Nhà họ Phương vẫn ở riêng, lương của Phương Thiết Lâm còn nộp lên, tiền thể dùng cho hai vợ chồng và con cái nhiều.
Phương Thiết Lâm và Dương Đông Mai còn hai đứa con, Dương Đông Mai kết hôn mấy năm, trông già ít.
Cũng mắt của Dương Đông Mai thế nào, những quân nhân mà giới thiệu, nào chẳng hơn Phương Thiết Lâm? Vậy mà cô chẳng ưng ai, tìm một kẻ như !
Người cũng chỉ hơn gã thanh niên trí thức một chút.
Nga
Dương Đông Mai: “Em đến xem cháu họ của em, ôi chao, lớn lên trai quá.”
“Chị dâu, đứa bé nuôi như , chị ăn gì mà sữa thế.”
Đường Tô: “ cho b.ú, con ăn sữa bột.”
Trần Thải Anh và Dương Đông Mai đều kinh ngạc, đây là đầu tiên họ phụ nữ cho con b.ú.
Trong nhà đủ biện pháp giữ ấm, bếp lò cũng đốt nóng, bao lâu, Dương Đông Mai cảm thấy nóng, liền cởi áo bông .
Lúc Đường Tô mới phát hiện bụng cô nhô lên: “Em đây là… t.h.a.i ?”
Dương Đông Mai xoa bụng, mặt lộ vẻ vui mừng: “Vâng, sáu tháng ạ.”
Cô út Trần Thải Anh cô , mặt một chút vui mừng nào.
Trần Dụ Xuyên đồng hồ, sắp đến giờ Cương Pháo Nhi quấy , lập tức pha sữa bột cho bé.
Phương Thiết Lâm thấy, : “Anh họ, đây là sữa bột , thứ tốn kém lắm nhỉ!”