Đại Lão Mãn Cấp Tuỳ Quân, Quan Quân Lạnh Lùng Lại Sợ Vợ - Chương 205: Dạy Dỗ Đường Uyển Uyển, Kẻ Ghen Tị Hồ Thế Vĩ

Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:35:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

" con trai , cô vẫn luôn dò hỏi về phận của bố thằng bé?"

 

Sắc mặt Chu Xảo cứng đờ: "Chuyện ... là để đăng ký thông tin học sinh , là yêu cầu của nhà trường mà."

 

Đường Tô nhướng mày: "Vậy , đối với thông tin về bố của Đường Nghiên Châu, cô thắc mắc gì thì cứ trực tiếp hỏi . Đường Nghiên Châu rõ mấy chuyện ."

 

Chu Xảo gượng: "Vâng, ."

 

Đợi Đường Tô khuất, Chu Xảo mới thu nụ giả tạo môi.

 

Đột nhiên, một giáo viên khác lên tiếng hỏi: "Cô Chu, vị phụ tên là gì ?"

 

Chu Xảo lật danh sách học sinh: "Cô tên là Đường Tô."

 

Người sững sờ, rõ ràng là ngạc nhiên.

 

Chu Xảo quan sát nét mặt của đồng nghiệp: "Cô ?"

 

"Mười hai năm , chuyện của Đường gia ầm ĩ như , cô chính là Đường Tô của Đường gia đó."

 

Chu Xảo cũng từng về chuyện : "Cô chính là cái cô Đường Tô xuống nông thôn gả cho một kẻ chân đất đó ?"

 

" , nhưng kẻ chân đất là một quân nhân."

 

Chu Xảo bĩu môi: "Thì cũng chỉ là kẻ chân đất thôi."

 

"Nhìn sắc mặt cô hồng hào, ăn mặc sang trọng, xem mấy năm nay sống cũng tồi."

 

"Chắc là cố tình màu để giữ thể diện thôi. Cô , tài sản mà gia chủ đời của Đường gia để vẫn tìm thấy. Tiền cô tiêu chắc chắn là tiền lương của cô ."

 

"Thế chồng cô nghề gì?"

 

Chu Xảo lướt qua danh sách: "Cán bộ của một xưởng máy móc, còn ghi rõ là cán bộ gì."

 

Cả văn phòng im lặng một thoáng. "Chắc là chồng cô lăn lộn cũng chẳng gì, nếu ghi rõ chức vụ chứ."

 

Ánh mắt Chu Xảo dừng danh sách, trong lòng ngừng toan tính.

 

Lúc lớp, Chu Xảo thấy Cương Pháo Nhi đang đám bạn học vây quanh, trong phòng học ồn ào như cái chợ.

 

Chu Xảo nhíu mày, khuôn mặt càng thêm khắc nghiệt: "Trật tự! Đã lớp thấy ? Đường Nghiên Châu, suốt ngày chỉ em là ồn ào nhất."

 

Đám học sinh như bầy chim sợ cành cong, vội vàng tản về chỗ ...

 

Công việc giảng dạy của Đường Tô cũng dần quỹ đạo. Thỉnh thoảng cô ghé qua xem tiến độ sửa chữa của Đường gia công quán.

 

Đột nhiên, một bóng ở đầu hẻm thu hút sự chú ý của cô. Lại là Đường Uyển Uyển.

 

Bị Đường Tô phát hiện, cô cũng thèm trốn tránh nữa mà nghênh ngang bước .

 

"Không ngờ mày cũng trở . Thi đỗ trường đại học nào ?"

 

Nga

Đường Tô bật : " vốn dĩ là sinh viên, còn cần thi ?"

 

Sắc mặt Đường Uyển Uyển cứng đờ, cô quên mất chuyện . Giọng điệu cô đầy vẻ trào phúng: "Chồng mày yên tâm để mày về đây câu dẫn đàn ông thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-205-day-do-duong-uyen-uyen-ke-ghen-ti-ho-the-vi.html.]

 

"Xem rành việc câu dẫn đàn ông nhỉ, dạy vài chiêu xem nào?"

 

Đường Uyển Uyển như giẫm trúng đuôi: "Mày bậy bạ gì đó! Chính mày hổ còn bôi nhọ khác! Xem lúc đuổi mày khỏi nhà là hề oan uổng chút nào."

 

Đường Tô khẩy: "Oan uổng cái gì? còn cảm ơn các đấy, nếu thì chịu khổ ."

 

Mặt Đường Uyển Uyển tức thì lúc xanh lúc trắng. Bị chọc trúng chỗ đau hết đến khác, cô kiểm soát biểu cảm của nữa.

 

"Mày đắc ý cái gì! Mày cứ chờ đấy, sẽ một ngày tao cho mày sống bằng c.h.ế.t!"

 

Đường Tô liếc một cái: "Mấy năm nay cô chẳng học cái gì, chỉ chuyên môn luyện khẩu khí thôi ?"

 

Đường Uyển Uyển ý mỉa mai trong lời của cô, thẹn quá hóa giận, lao thẳng về phía Đường Tô.

 

Đường Tô chỉ khẽ nhấc chân, Đường Uyển Uyển bay xa mấy mét. Cô ôm bụng, lảo đảo dậy.

 

"Chậc, còn dùng sức đấy. Cô bây giờ còn yếu hơn cả mười hai năm nữa!"

 

Đường Uyển Uyển sợ hãi buông lời cay nghiệt, nhưng vì cơn đau ở bụng, giọng của cô yếu ớt vài phần: "Mày... mày cứ chờ đấy!"

 

Đường Vũ nhân cơ hội lên tiếng: "Trước đây lúc Đường gia phê đấu, cô leo lên giường của Chủ nhiệm Ủy ban Cách mạng, lão già đó còn lớn tuổi hơn cả bố cô nữa."

 

"Không chỉ lão già ở Ủy ban Cách mạng , ngay cả mấy gã canh gác ở 'chuồng bò' cô cũng tha..."

 

"Nghe chơi bời trác táng lắm, bây giờ cô còn sinh con nữa kìa."

 

Đường Tô bất ngờ, kìm về phía Đường Uyển Uyển. Cô đoán Đường Uyển Uyển sẽ lợi dụng thể để đổi lấy cơ hội, nhưng ngờ cô thể bất chấp tất cả đến mức đó.

 

Đường Vũ cố tình hạ thấp giọng, đám công nhân xây dựng ở cách đó xa cũng thấy, đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía Đường Uyển Uyển.

 

Nhận những ánh mắt dị nghị xung quanh, Đường Uyển Uyển chỉ cảm thấy như lột sạch quần áo, giữa chốn đông mặc cho kẻ khác nhục mạ, trêu đùa.

 

trừng mắt Đường Tô và Đường Vũ một cái chật vật bỏ .

 

Đường Tô theo bóng lưng Đường Uyển Uyển, lạnh lùng dặn dò: "Tìm bám theo cô ."

 

Với bản tính của Đường Uyển Uyển, chắc chắn cô sẽ giở trò phá đám!

 

Đường Vũ nghiêm mặt đáp: "Rõ."...

 

Đường Tô cùng Hồ Thế Vĩ và Triệu Thiên Minh luân phiên giảng dạy, mỗi phụ trách một chương.

 

Ban đầu, bọn họ đều cho rằng năng lực của Đường Tô đủ. điều khiến họ ngờ tới là Đường Tô giảng bài nhất, tiếp theo mới đến Triệu Thiên Minh.

 

Học sinh lén lút bàn tán, các giáo viên khác cũng chuyện .

 

Hồ Thế Vĩ ngoài mặt tỏ vẻ gì, nhưng trong lòng cực kỳ tức tối. Đám sinh viên chẳng qua là thấy Đường Tô xinh nên mới thôi! Một phụ nữ thì thể bản lĩnh gì lớn lao chứ!

 

Chuyện đó thì thôi , Viện trưởng thỉnh thoảng cũng dự giờ, ông từng khen ngợi Đường Tô và Triệu Thiên Minh, nhưng đến lượt thì chẳng lấy một lời khen.

 

Trong lòng nghẹn một cục tức, luôn vượt mặt Đường Tô.

 

Hôm nay lúc giảng bài, Hồ Thế Vĩ nhắc đến nguyên tố nhôm.

 

 

Loading...