Trình độ của giáo viên trong trường đồng đều, đặc biệt là đối với những đứa trẻ như Cương Pháo Nhi, các giáo viên dễ nảy sinh tâm lý coi thường.
Cương Pháo Nhi ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ."
Sau khi đ.á.n.h răng rửa mặt xong, Cương Pháo Nhi nằng nặc đòi ngủ chung với Trần Dụ Xuyên.
Trần Dụ Xuyên tỏ vẻ khó xử: "Con lớn chừng , tự ngủ một ."
Cương Pháo Nhi chịu, cứ bám lấy Trần Dụ Xuyên mè nheo mãi.
Trần Dụ Xuyên hề d.a.o động, ai cũng đừng hòng ngăn cản "khai trai".
Đường Tô nhét Tiểu Cửu lòng thằng bé: "Con ôm Tiểu Cửu ngủ ."
Cương Pháo Nhi ôm Tiểu Cửu, ngẩng đầu Đường Tô và Trần Dụ Xuyên: "Có bố định sinh em bé cho con ?"
Thằng bé tuổi cũng còn nhỏ, nhiều chuyện. Các bạn trong lớp đều bảo bố ngủ chung với xong là sẽ em bé.
Đường Tô hỏi: "Con em trai em gái?"
Cương Pháo Nhi lắc đầu nguầy nguậy: "Không ạ." Bọn họ đều em trai em gái sẽ tranh giành tình yêu thương, nó mới thèm em .
Nga
"Vậy thì , mau về phòng ngủ ."
Cương Pháo Nhi ngoan ngoãn về phòng ngủ. Nó tin tưởng Đường Tô, nó cái gì, Đường Tô đều sẽ cho nó.
Cửa đóng , hai chờ nổi mà quấn lấy .
"Vợ ơi..."
Đường Tô hài lòng: "Gọi là gì?"
"Tỷ tỷ..."
Cảnh xuân phơi phới, thở rối bời...
chẳng bao lâu , sắc mặt Trần Dụ Xuyên bỗng cứng đờ.
Không thể nào, cơ thể rõ ràng vẫn đang khỏe mạnh mà!
"Tỷ tỷ, , nhất định sẽ thể hiện ."
Qua một hồi lâu, Trần Dụ Xuyên mới thỏa mãn. Anh mà, cơ thể vấn đề gì .
"Khi nào ?"
"Ngày mốt."
Sáng sớm hôm , hôm nay vặn là Chủ nhật, Cương Pháo Nhi thức dậy từ sớm. Nó vẫn luôn nhớ lời Đường Tô hôm qua, hôm nay cả nhà sẽ chơi.
Đánh răng rửa mặt xong, mặc quần áo chỉnh tề, nó liền chạy đến đập cửa phòng Đường Tô.
Trần Dụ Xuyên đang ôm Đường Tô ngủ say sưa.
"Bố, , dậy , mặt trời chiếu đến m.ô.n.g kìa."
Trần Dụ Xuyên siết c.h.ặ.t trong lòng: "Gấp cái gì, đợi thêm lát nữa."
Cương Pháo Nhi mang vẻ mặt đầy miễn cưỡng, chỉ đành chờ.
Kết quả là, nó xong hết đống bài tập còn mà cửa phòng Đường Tô vẫn đóng im ỉm.
Tối qua Đường Tô dặn dì giúp việc hôm nay cần đến, cho nên một một mèo ngoài cửa vẫn đang chịu đói.
Hết cách, nó đành tự lấy ít hoành thánh từ trong tủ lạnh , nấu cho và Tiểu Cửu mỗi một bát.
"Tiểu Cửu, bố tao vẫn dậy nhỉ."
Tiểu Cửu trầm mặc. Chẳng lẽ nó hai tỉnh từ lâu , chỉ là còn đang bận bậy?
Tiểu Cửu giơ móng vuốt lên vỗ vỗ nó, xem như là một lời an ủi.
"Tiểu Cửu, vẫn là mày nhất."
Trong phòng, Đường Tô đẩy đẩy Trần Dụ Xuyên: "Được , Cương Pháo Nhi còn ăn sáng ."
"Đói một bữa cũng chẳng ."
Mãi cho đến khi Cương Pháo Nhi chờ đến mòn mỏi, Trần Dụ Xuyên mới chịu bước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-210-mot-nha-ba-nguoi-di-choi-tron-con-trai-xem-phim.html.]
"Cương Pháo Nhi, dọn dẹp một chút , chúng ngoài ăn."
Cương Pháo Nhi mang vẻ mặt oán hận: "Con ăn ..."
Trần Dụ Xuyên trầm mặc. Rốt cuộc thì vợ đang lo lắng cái gì chứ?
Gần mười giờ, cả nhà mới khỏi cửa. Đường Tô còn đặc biệt mang theo máy ảnh.
Trần Dụ Xuyên chiếc xe mặt: "Đây là xe của em chứ?"
"Không , đây là xe taxi."
Trần Dụ Xuyên một nữa cảm nhận sự khác biệt của Thân Thành.
Điểm đến đầu tiên của họ là Công viên Tây Giao. Đây là đầu tiên Cương Pháo Nhi đến Công viên Tây Giao.
Ngay lối là hành lang cá vàng, qua lớp kính trong suốt, họ thể thấy những chú cá vàng đang tung tăng bơi lội trong nước.
Đường Tô lấy máy ảnh : "Cương Pháo Nhi, qua , chụp cho con một bức ảnh."
Cương Pháo Nhi ôm cả Tiểu Cửu qua, đó tạo một dáng thật oách.
Đường Tô bấm máy, một bức ảnh chụp xong.
Vào sâu bên trong, họ còn thấy voi, sư t.ử, núi khỉ...
Đường Tô còn nhờ tài xế taxi chụp giúp cả nhà nhiều ảnh.
Trần Dụ Xuyên phát hiện điểm bất thường: "Sao tài xế vẫn còn ở đây?"
"Em thuê bao trọn chiếc taxi ."
Trần Dụ Xuyên im lặng một lát, nhớ ánh mắt ngưỡng mộ của những xung quanh lúc họ xuống xe: "Thuê một ngày hết bao nhiêu tiền?"
"25 tệ."
Trần Dụ Xuyên một nữa chìm im lặng.
Sau đó, họ còn Dự Viên, Miếu Thành Hoàng, và cả Bến Thượng Hải.
Còn về những địa điểm văn hóa, Đường Tô . Trong mắt Cương Pháo Nhi chỉ chơi, còn Trần Dụ Xuyên thì vốn chẳng tế bào văn hóa nào.
Buổi trưa, Đường Tô dẫn Trần Dụ Xuyên ăn các món đặc sản địa phương.
Chơi cả một ngày trời, lúc về đến nhà, Cương Pháo Nhi thấm mệt, nhưng đôi mắt vẫn sáng lấp lánh.
Buổi tối, Đường Tô dặn dò Tiểu Cửu: "Mày ở nhà trông chừng Cương Pháo Nhi nhé, tao việc ngoài một chuyến."
Cương Pháo Nhi gặng hỏi: "Mẹ, đấy? Con cũng ."
"Mẹ với bố con một lát, việc bận."
Trần Dụ Xuyên hiểu chuyện gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn theo Đường Tô ngoài.
"Vợ ơi, chúng ?"
"Đi xem phim."
Trần Dụ Xuyên khựng : "Việc bận mà em là cái á? Sao dẫn Cương Pháo Nhi theo."
"Anh chắc chứ?"
Trần Dụ Xuyên dường như hiểu điều gì đó: "Đi mau thôi, kẻo thằng nhóc đó phát hiện ."
Tại rạp chiếu phim.
Rạp đang chiếu ba bộ phim, thời gian vặn kịp suất chiếu buổi tối.
"Xem phim nào?"
Ánh mắt Trần Dụ Xuyên dừng ở bộ phim "Thượng Cam Lĩnh", nhưng xem phim với vợ yêu, thể xem phim kháng chiến chứ.
Vì thế liền chọn "Thiên Tiên Phối".
Đường Tô bỏ sót ánh mắt của : "Xem 'Thượng Cam Lĩnh' , chọn phim thích ."
Trần Dụ Xuyên còn định gì đó, nhưng Đường Tô cản .