Đại Lão Mãn Cấp Tuỳ Quân, Quan Quân Lạnh Lùng Lại Sợ Vợ - Chương 220: Chạm Mặt Kẻ Bắt Cóc, Ông Ngoại Cặn Bã Xuất Hiện

Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:35:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chưa đợi Đường Tô tự giới thiệu, Ngô Thu Lan lên tiếng: " cô."

 

Thái Tinh Lương thấy tiếng động liền chạy ùa : "Đại Bác, đến ."

 

Nhìn thấy con mèo trong lòng Cương Pháo Nhi, mắt Thái Tinh Lương lập tức sáng rực lên. Cậu nhóc từng gặp con mèo , ngày nào nó cũng theo Đường Nghiên Châu đến trường.

 

Nhìn biểu cảm của hai đứa trẻ, Thái Tư Triết lập tức hiểu vấn đề.

 

Đường Tô : "Trẻ con nhà rủ con trai sang chơi."

 

Từ khi về sống cùng Đường Tô, cách ăn mặc của Cương Pháo Nhi đổi nhiều. Cậu nhóc mặc một chiếc áo khoác màu xanh lam phối với áo thủy thủ kẻ sọc xanh trắng, bên là quần đùi vải kaki cùng tông màu, chân đôi giày thể thao màu trắng hiệu Hồi Lực.

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn cực kỳ giống Đường Tô, xinh xắn đến mức giống một bé trai. Đôi mắt to tròn đen láy linh hoạt, toát lên vẻ lanh lợi, là thấy yêu ngay. Trong lòng nhóc còn ôm khư khư một con mèo mướp.

 

Ngô Thu Lan rõ ràng thích Cương Pháo Nhi. Cô là một mỹ nhân Giang Nam điển hình, giọng lúc nào cũng ôn hòa, dịu dàng: "Vậy cứ để cháu ở đây chơi , cô yên tâm, chúng nhất định sẽ chăm sóc cháu chu đáo."

 

"Làm phiền chị ."

 

Đưa đến nơi, Đường Tô liền về.

 

Thái Tinh Lương lôi hết đồ chơi của , nào là ếch xanh bằng tôn, ô tô nhỏ bằng kim loại, các loại xếp hình, cờ cá ngựa...

 

Thái Tư Triết ít nhiều cũng về những chuyện liên quan đến Cương Pháo Nhi.

 

"Nghe cháu đ.á.n.h cả T.ử Dương ?"

 

"Vâng."

 

"Nghe cháu học cũng giỏi, chú kiểm tra cháu một chút nhé?"

 

Cương Pháo Nhi cần suy nghĩ liền từ chối ngay: "Không cần ạ."

 

Thái Tư Triết bất ngờ: "Tại ?"

 

"Cháu đến nhà chú để chơi, chứ đến để bài kiểm tra."

 

Thái Tư Triết sững , đó bật : "Cháu lanh lợi thật đấy."

 

Hai đứa trẻ lúc đầu chơi đồ chơi, chơi chán chê chuyển sang truyện tranh. Sau đó, Cương Pháo Nhi thấy nhà bạn một quả bóng đá.

 

Thế là hai đứa kéo bãi đất trống cửa nhà họ Thái đá bóng, còn gọi cả La Tuấn Kiệt chơi cùng.

 

Tiểu Cửu cũng ép tham gia trò chơi. Tiểu Cửu giống bọn trẻ, quả bóng bay hướng nào nó cũng thể bắt .

 

Thái Tinh Lương và La Tuấn Kiệt mà há hốc mồm kinh ngạc.

 

Mấy đứa trẻ chơi mệt lử, liền bệt xuống đất ăn bánh ngọt, uống nước ga. Bánh ngọt là do chính tay Ngô Thu Lan .

 

lúc , một đàn ông mang vẻ mặt tươi bước tới: "Cháu là Đường Nghiên Châu ?"

 

Tiểu Cửu liếc kẻ mới đến, lông lưng lập tức dựng . Nó chắn mặt Cương Pháo Nhi, nhe nanh khè khè đe dọa.

 

Bước chân Bạch Dật Minh khựng , vội vàng : "Ông là ông ngoại của cháu đây."

 

Cương Pháo Nhi ông một cái: "Cháu quen ông, ông ông là ông ngoại cháu thì ông chính là ông ngoại cháu chắc?"

 

Sắc mặt Bạch Dật Minh cứng đờ.

 

Tiểu Cửu cứ gầm gừ chằm chằm như hổ rình mồi, khiến ông căn bản cách nào gần.

 

Ông chú ý thấy chai nước ga trong tay Cương Pháo Nhi cạn, liền đưa chai nước ga cùng bánh kẹo tay qua.

 

"Ông nước ga , còn cả bánh ngọt và kẹo nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-220-cham-mat-ke-bat-coc-ong-ngoai-can-ba-xuat-hien.html.]

 

Không chỉ , ông còn định nhét thẳng đồ tay Cương Pháo Nhi.

 

Tiểu Cửu vung vuốt cào một nhát lên mu bàn tay ông .

 

Thái Tinh Lương thấy lập tức gào toáng lên: "Bố ơi, kẻ bắt cóc!"

 

Thái Tư Triết thấy tiếng la hét, vội vàng chạy vọt .

 

Vừa thấy bố, Thái Tinh Lương liền chỉ thẳng Bạch Dật Minh: "Bố ơi, chính là ông , ông còn nhận là ông ngoại của Đại Bác, còn cho Đại Bác nước ga với bánh kẹo nữa."

 

"Ông chắc chắn là kẻ bắt cóc, trong mấy đồ ăn đó kiểu gì cũng t.h.u.ố.c mê, ăn xong là ông bắt luôn."

 

Thái Tư Triết Bạch Dật Minh. Mặc dù khả năng Bạch Dật Minh là kẻ bắt cóc cao, nhưng quan hệ giữa ông và Đường Tô quả thực tồi tệ.

 

Bạch Dật Minh cũng gì quá đáng, chỉ thể lên tiếng cảnh cáo: "Ông Bạch, chuyện của lớn nhất đừng lôi trẻ con ."

 

Trên mặt Bạch Dật Minh lộ rõ vẻ chột . Miệng ông mấp máy, nhưng cuối cùng chẳng thốt nên lời nào.

 

Bạch Dật Minh xách đồ rời , chỉ là khi còn ngoái Cương Pháo Nhi thêm một cái.

 

Phản ứng của Tiểu Cửu dữ dội, Cương Pháo Nhi lờ mờ cảm thấy những lời Bạch Dật Minh thể là sự thật.

 

"Tiểu Cửu, nãy là thật ?"

 

Nga

"Meo." Thật đấy.

 

" từng kể với tao."

 

Tiểu Cửu lắc đầu với nhóc.

 

Cương Pháo Nhi đại khái đoán , quan hệ giữa và ông hề .

 

Chạng vạng tối, Thái Tư Triết đưa Cương Pháo Nhi về nhà.

 

"Hôm nay lúc Đại Bác đang chơi ở nhà thì Bạch Dật Minh xuất hiện, ông còn mua nước ga và bánh kẹo cho Đại Bác."

 

Mặc dù rốt cuộc Bạch Dật Minh ấp ủ âm mưu gì, nhưng vẫn quyết định kể chuyện cho Đường Tô .

 

" , cảm ơn ."

 

Cương Pháo Nhi hỏi: "Mẹ ơi, đàn ông hôm nay thật sự là ông ngoại của con ạ?"

 

Đường Tô nhóc: " ."

 

" ông xứng đáng cha của , cho nên cũng kể về ông cho con ."

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cương Pháo Nhi lập tức đanh : "Có ông bắt nạt ?"

 

Đường Tô ngờ con trai như , bật : " thế."

 

"Vậy ông chính là !"

 

Đường Tô vẻ mặt chính khí lẫm liệt của con trai, trái tim như tan chảy.

 

"Sau gặp ông thì cẩn thận một chút nhé."

 

Cương Pháo Nhi gật đầu, tỏ vẻ hiểu.

 

Chưa đợi Đường Tô tìm Bạch Dật Minh, ông tự vác mặt đến.

 

Người đàn ông tuấn mỹ ngày nào giờ già nhiều, nhưng lờ mờ vẫn thể nhận phong thái của quá khứ. Chỉ là vẻ tự phụ khuôn mặt năm xưa còn sót chút gì, đó là sự tang thương, tiều tụy.

 

 

Loading...