"Người Đường gia bọn họ chẳng đều là những nhà đại thiện nhân ? Nó là phụ nữ, chắc chắn sẽ mềm lòng thôi."
Nghe , khóe miệng Bạch Dật Minh nhếch lên một nụ trào phúng. Mềm lòng? Đường Tô thể mềm lòng chứ.
Thấy Bạch Dật Minh lời nào, Dương Vân bĩu môi: "Đồ vô dụng!"
Đột nhiên, Dương Vân như nhớ điều gì đó.
"Lúc Đường gia chẳng đoạn tuyệt quan hệ với nó ? Tại nó vẫn thể lấy căn nhà đó?"
Bạch Dật Minh sững . Rõ ràng, đó ông cũng từng nghĩ đến điểm . Lúc Đường Tô mới trở về, ông cũng dám tiếp xúc nhiều.
Thấy phản ứng của Bạch Dật Minh, Dương Vân cảm thấy chuyện vẫn còn cơ hội xoay chuyển.
"Hay là ông cứ thử xem , dạo Hồng Quân lên cơn hen suyễn ngày càng nhiều."
"Dựa đồng lương của ông, cộng thêm chút việc vặt , trừ tiền t.h.u.ố.c men cho Hồng Quân, chúng cũng chỉ sống lay lắt qua ngày."
" mua chút đồ tẩm bổ cho Hồng Quân cũng . Nó là đứa con trai duy nhất của ông, chẳng lẽ ông nó cứ chịu khổ mãi như ?"
Bạch Dật Minh rõ ràng d.a.o động.
Dương Vân tiếp tục đổ thêm dầu lửa: "Nhỡ ngày mua t.h.u.ố.c, Hồng Quân phát bệnh thì ?"
Một lúc lâu , Bạch Dật Minh mới lên tiếng: "Để suy nghĩ ."
Ngoài miệng thì , nhưng trong lòng ông thực sự động tâm.
Hai ngày nay Cương Pháo Nhi bài thi. Đợi điểm, nhóc còn đến trường dự lễ bế giảng, đó mới chính thức nghỉ hè.
Ngày bế giảng.
Giáo viên phát phiếu điểm, đó đặc biệt tuyên dương Cương Pháo Nhi.
Không nhờ cùng bàn với Cương Pháo Nhi mà thành tích của Thái Tinh Lương tiến bộ vượt bậc.
Thái Tinh Lương phiếu điểm của , chà, cả hai môn đều 80 điểm.
"Tớ về nhà sẽ đòi bố thưởng mới ."
Cương Pháo Nhi ngó sang phiếu điểm của bạn: "Điểm thế mà cũng đòi thưởng á?"
Thái Tinh Lương vui: "Sao ? Tớ so với , tớ bao giờ 80 điểm , bố tớ chắc chắn sẽ thưởng cho tớ."
Cương Pháo Nhi sang điểm của : "Vậy tớ đòi thưởng ?"
"Của thì quá xứng đáng , nếu tớ mà điểm tuyệt đối cả hai môn, bố tớ chắc lập bàn thờ cúng tớ luôn chứ."
Cương Pháo Nhi khỏi trầm ngâm suy nghĩ.
Nga
Ngày bế giảng trùng Chủ nhật, canh đúng thời gian, Đường Tô đến đón Cương Pháo Nhi.
Vừa thấy Đường Tô, Cương Pháo Nhi liền nhào tới, tay vẫn cầm khư khư tờ phiếu điểm.
Cương Pháo Nhi đưa phiếu điểm cho Đường Tô.
Đường Tô khen ngợi: "Chà, giỏi quá , thế mà điểm tuyệt đối cơ đấy."
Nhớ tới lời Thái Tinh Lương, Cương Pháo Nhi : "Mẹ ơi, các bạn thi điểm cao đều thưởng, con cũng phần thưởng."
"Con thưởng cái gì nào?"
Cương Pháo Nhi ngẫm nghĩ: "Có thể giữ ạ? Con vẫn nghĩ ."
"Được."
Cương Pháo Nhi nghỉ hè, nhưng Đường Tô thì , nên cô đành dẫn nhóc đến trường đại học.
Sáng sớm, Đường Tô lôi Cương Pháo Nhi dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-223-dat-diem-tuyet-doi-tieu-cuu-trung-tri-ke-xau.html.]
Thấy sắp đến trường, Cương Pháo Nhi nhịn nữa: "Mẹ ơi, hôm nay con học mà."
"Mẹ , con cùng ."
Lại đến trường...
Cương Pháo Nhi nhăn nhó, mặt mày ủ rũ.
Vừa thấy Đường Tô dẫn theo một đứa trẻ đến, các giáo viên trong văn phòng đều liên tục ngoái .
Cương Pháo Nhi mặc áo ba lỗ kẻ sọc phối với quần đùi dài ngang gối. Đứa trẻ vốn trắng trẻo nay nắng phơi đen một chút, trông tràn đầy sức sống.
Thu hút sự chú ý nhất chính là con mèo trong lòng nhóc. Bọn họ từng thấy mèo, nhưng thấy ai ôm mèo khư khư trong lòng như bao giờ.
"Cô giáo Đường, đây là con trai cô ?"
"Vâng."
Cương Pháo Nhi Thái Tư Triết, cất tiếng gọi: "Cháu chào chú Thái ạ."
Thái Tư Triết tủm tỉm đáp lời: "Hôm nay cháu tìm Tinh Lương chơi ?"
Cương Pháo Nhi liếc Đường Tô một cái, lộ biểu cảm bất đắc dĩ, ý tứ trong đó cần cũng hiểu.
Thái Tư Triết tức thì bật , đứa bé lanh lợi thật.
"Chú Thái ơi, chú thưởng gì cho Tinh Lương thế ạ?"
Thái Tư Triết ngẩn : "Sao cháu Tinh Lương phần thưởng?"
"Cậu bảo thế ạ, bảo thi điểm cao thì sẽ thưởng."
Các giáo viên khác bắt đầu thấy hứng thú: "Đều phần thưởng cả , con trai thầy Thái thi bao nhiêu điểm thế?"
"Cũng cao lắm, chỉ hơn 80 điểm thôi."
"Chà, thầy Thái đúng là vội nhỉ, con gái kiểu gì cũng 90 điểm."
Thái Tư Triết tỏ vẻ bận tâm: "Thành tích là quan trọng nhất, thằng bé vui vẻ là ."
Thái Tư Triết sang hỏi Cương Pháo Nhi: "Vậy cháu thi bao nhiêu điểm?"
Cương Pháo Nhi đáp: "Cháu hai điểm một trăm ạ."
Thái Tư Triết giơ ngón tay cái lên với nhóc: "Giỏi quá."
Bỗng một giọng lạc lõng vang lên: "Thi một trăm điểm thì gì đáng để khen ngợi chứ."
Bầu khí trong văn phòng tức thì chìm tĩnh lặng.
Tiểu Cửu nhấc mí mắt lên, liếc Hồ Thế Vĩ một cái.
Hắn đang rót nước . Tiểu Cửu khẽ nâng móng vuốt lên, ngay đó, tay Hồ Thế Vĩ nhói đau, giữ nổi chiếc cốc.
Nước sôi nóng rẫy đổ ụp xuống đùi .
Một tiếng hét thất thanh vang lên: "Ái chà chà chà!"
Các giáo viên trong văn phòng đồng loạt sang, mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ hả hê khi thấy khác gặp họa.
Thấy , quả báo nhãn tiền đấy.
Đường Tô liếc Hồ Thế Vĩ một cái, đưa tay xoa xoa đầu Tiểu Cửu.
Tiểu Cửu ngẩng đầu lên, hai tai cụp phía , ngoan ngoãn chuẩn sẵn sàng để Đường Tô vuốt ve.
Hôm nay Đường Tô tiết dạy, nên cô tại bàn việc giải quyết những việc khác.
Cương Pháo Nhi việc gì , chán nản ôm Tiểu Cửu một góc, đôi mắt cứ chằm chằm ngoài, mặt rõ dòng chữ "Con ngoài chơi".