Ngô Minh trực tiếp vạch trần gốc gác của Đường Uyển Uyển: "Cô định dùng một lời hứa suông để bắt giúp cô ."
Đường Uyển Uyển cảm thấy mất mặt.
Cô khô khan, thiếu tự tin : " mới là gia chủ của Đường gia, những thứ đó đáng lẽ là của ."
Ngô Minh một ý đồ khác.
" thể giúp cô, nhưng xong việc cô giao Đường Tô cho ."
Đường Uyển Uyển thiếu kinh nghiệm tiếp xúc với đàn ông, lập tức hiểu ngay mục đích của ông .
"Không thành vấn đề!"
Đường Uyển Uyển chút do dự đồng ý.
Nghĩ đến cảnh Đường Tô giao cho Ngô Minh, đó trở thành hạng giống như , cô liền cảm thấy vô cùng hả hê.
Sau đó, Ngô Minh đến Trình gia.
Ông kể kế hoạch của Đường Uyển Uyển.
Trình Khải Hồng giả ngu: "Cục trưởng Ngô, chuyện liên quan gì đến Trình gia ."
Ngô Minh ông đang giả vờ, liền ẩn ý : "Tình hình của Trình gia hiện tại vẻ lắm nhỉ."
Bàn tay đang cầm chén của Trình Khải Hồng siết c.h.ặ.t , nhưng ngay giây tiếp theo khôi phục vẻ bình thường.
"Lão gia t.ử nhà họ Đường chắc chắn để ít thứ, nếu chúng, Trình gia Đông Sơn tái khởi sẽ dễ dàng."
" một kế hoạch, chúng liên thủ đuổi cô khỏi căn nhà đó, dồn cô bước đường cùng, đến lúc đó cô buộc dùng đến những thứ ..."
Rõ ràng là Trình Khải Hồng động tâm, nhưng...
"Thân phận chồng cô hề đơn giản."
Ngô Minh hề bận tâm: "Trời cao hoàng đế xa, cô còn một đứa con trai nữa, dễ nắm thóp."
"Sau khi thành công, những thứ đó chúng chia , còn căn nhà thuộc về Đường Uyển Uyển."
Nếu những thứ đó, ông sẽ cướp cả lẫn nhà.
Hồi lâu , Trình Khải Hồng mới lên tiếng: "Được."
"Hợp tác vui vẻ."
……
Chẳng mấy chốc đến sinh nhật của Cương Pháo Nhi.
Đường Tô và Trần Dụ Xuyên mua nhiều đồ về, ngoài thức ăn và thịt, còn nước ngọt và bánh ngọt.
Hôm nay Cương Pháo Nhi cũng mặc quần áo mới.
Cậu bé hôm nay là sinh nhật .
"Mẹ, con thể gọi đám Thiết Trứng qua ăn cơm ?"
"Được chứ."
Chẳng bao lâu, một đám bảy tám đứa trẻ kéo đến.
Khương Lệnh Nghi khi nghỉ hè về Kinh Thành, Cương Pháo Nhi từ lúc trở về vẫn gặp cô bé.
Đường Tô mang nước ngọt và bánh ngọt thiết đãi.
Đường Tô và Trần Dụ Xuyên đang bận rộn thì Tiền Mỹ Lan và Diêu Thành Thước cũng ghé qua.
Bà thấy trong nhà Đường Tô nhiều trẻ con như , hai vợ chồng đang bận rộn trong bếp liền hỏi: "Hai đang gì thế?"
"Hôm nay là sinh nhật Cương Pháo Nhi, con gái chị ở cữ xong ?"
Trước đó Tiền Mỹ Lan chăm con gái ở cữ.
"Mới xong, về hai ngày ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-240-sinh-nhat-tam-tuoi-ca-nha-ve-than-thanh.html.]
Tiền Mỹ Lan ở lâu liền rời , nhưng Diêu Thành Thước thì ở .
Đến lúc chuẩn ăn cơm, Trần Dụ Xuyên lấy bột ủ cán.
Chẳng mấy chốc, một bát mì trường thọ cán tay kèm trứng gà thành.
Thịt kho tàu, cá chép kho, gà xào, cải trắng hầm đậu phụ, dưa chuột xào trứng.
Một bàn thức ăn vô cùng phong phú.
Nhìn Cương Pháo Nhi ăn từng chút một bát mì trường thọ, Đường Tô và Trần Dụ Xuyên , ánh mắt chan chứa niềm vui.
Sự náo nhiệt kéo dài đến hơn 9 giờ tối, đám trẻ con mới lưu luyến về.
Đợi hết, Trần Dụ Xuyên mới lấy món quà chuẩn , một chiếc s.ú.n.g cao su tỉ mỉ.
Cương Pháo Nhi cầm chiếc s.ú.n.g cao su, thích thú buông tay.
Đường Tô thì tặng một chiếc đồng hồ.
Mí mắt Trần Dụ Xuyên giật giật: "Thằng bé mới tám tuổi, mười tám tuổi ."
Đường Tô im lặng một lát: "Không nên tặng gì, tiện tay lấy thôi."
Cương Pháo Nhi thấy chiếc đồng hồ thì rõ ràng sững sờ.
Trong ấn tượng của bé, đồng hồ là thứ chỉ lớn mới .
Nga
"Cầm lấy mà chơi."
Cương Pháo Nhi mừng rỡ, ngờ cũng thể sở hữu một chiếc đồng hồ: "Tuyệt quá!"
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đến lúc khai giảng, Đường Tô và Cương Pháo Nhi cũng trở về.
Trần Dụ Xuyên chẳng vẻ gì là buồn bã.
Nhìn thu dọn quần áo của , Đường Tô im lặng: "Anh định về cùng con em ?"
"Ừ."
Trần Dụ Xuyên nhớ tới chuyện cướp nhà của bọn họ, cảm thấy xem .
"Vậy thì cùng thôi."
Vì Trần Dụ Xuyên cũng cùng nên bọn họ khởi hành sớm vài ngày.
Ngày rời , Thiết Trứng và Đại Bàng đều chút nỡ xa Cương Pháo Nhi.
Cương Pháo Nhi an ủi: "Đợi nghỉ hè tớ về."
Cậu bé cũng nỡ xa Thiết Trứng và Đại Bàng, nhưng bé nỡ xa nhất chính là Trần Dụ Xuyên.
Từ lúc rời nhà đến ga tàu hỏa, Cương Pháo Nhi cứ bám rịt lấy Trần Dụ Xuyên, khuôn mặt lộ rõ vẻ vui.
Cương Pháo Nhi vẫn Trần Dụ Xuyên cũng cùng bọn họ, mãi đến khi Trần Dụ Xuyên theo bé lên tàu, Cương Pháo Nhi mới nhận điều bất thường.
Tuy nỡ, nhưng bé bố về.
"Bố, bố mau xuống , kẻo chú Tiền đợi lâu."
Trần Dụ Xuyên "Ây da" một tiếng: "Con đuổi bố ? Vậy bố nữa ."
Sau đó, Trần Dụ Xuyên ườn giường như một vị đại gia.
"Bố, bố về sẽ bác quân trưởng mắng đấy."
Đường Tô bên cạnh nhịn bật thành tiếng.
Cương Pháo Nhi đột nhiên nghĩ điều gì đó, khuôn mặt bừng lên niềm vui sướng: "Bố, bố sẽ về cùng con con ?"
Trần Dụ Xuyên ôm n.g.ự.c, vẻ mặt tổn thương: "Con trai bố nãy còn định đuổi bố xuống tàu cơ mà."
Cương Pháo Nhi mặc kệ đang diễn trò gì, khuôn mặt lập tức nở nụ tươi rói, nhào lên đùa giỡn với Trần Dụ Xuyên.