Trần Kim Hoa vẫn luôn đếm thời gian: “Con gì thì nhanh lên, tiền điện thoại đắt lắm đấy!”
Trần Dụ Xuyên: …
“Mẹ, điện thoại là con gọi, tiền điện thoại cũng là bên con trả.”
Trần Kim Hoa “ồ” một tiếng: “Thế con cho Cương Pháo Nhi thêm một lúc?”
Trần Dụ Xuyên khựng , trả tiền điện thoại thì sốt ruột ? Thằng nhóc đó nhiều thật sự, hễ mở miệng là dừng !
“Mẹ, ở bên đó quen , chuyện gì thì cứ với vợ con nhé.”
“Mẹ , con nhanh lên, còn đang hầm gà trong nồi!”
Thịt gà hầm với khoai tây khô, Cương Pháo Nhi thích ăn lắm.
“Không việc gì , xem nồi gà .”
Khi thức ăn xong, dì Lý món ăn trong nồi, ánh mắt đầy vẻ mới lạ.
Trần Kim Hoa múc cho bà một ít, dì Lý nếm thử vài miếng khoai tây khô, lập tức kinh ngạc hương vị của nó.
Khi các món ăn bưng lên bàn, Cương Pháo Nhi ăn ngẩng đầu lên nổi.
Cậu bé ăn ú ớ: “Bà nội, ngon quá.”
Trần Kim Hoa gắp cho một miếng thịt: “Ngon thì ăn nhiều .”
…
Bên nhà Đường Tô ấm áp là thế, nhưng khí bên nhà họ Trình cho lắm.
Sau khi hai cha con nhà họ Trình tuyên án, chút tài sản còn của nhà họ Trình cũng đều tịch thu.
Chu Hà Linh thì phản ứng gì.
Nghe tin tuyên án, bà Trình lập tức ngất xỉu.
Chu Hà Linh tận tâm, chỉ tùy tiện tìm một thầy lang đến xem cho bà .
Nếu bà Trình cứ thế mà , cô còn đỡ lo.
Khỏi nghĩ cách bỏ rơi bà Trình.
Thầy lang xem qua loa, bà Trình thế mà gì đáng ngại.
Nhà họ Trình thu hồi, Chu Hà Linh và chỉ thể ở trong căn gác xép bên nhà đẻ.
Bà Trình từng coi thường những sống ở đây.
phong thủy luân chuyển, bây giờ bà Trình trở thành một hộ dân ở nơi .
Chuyện nhà họ Trình ầm ĩ lớn, quen bà Trình cũng ít.
Thấy bà Trình bây giờ sống ở gác xép, họ đều nhịn mà chế nhạo.
“Ủa, đây là bà Trình ? Sao đến ở cùng chỗ với mấy nhà sa sút chúng thế ?”
“Bà còn là bà lớn gì nữa, cũng giống chúng thôi, đều là nghèo kiết xác!”
Người nọ hừ lạnh một tiếng: “Đừng gộp , nhà nghèo bằng nhà bà .”
Nhìn một vòng, nhà họ là rách nát và nghèo nhất.
Bà Trình trong lòng uất ức, nhưng bà là kẻ bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh, dám nổi nóng.
Bà về phía Chu Hà Linh, trong mắt là lửa giận: “Cô quản , họ mắng như thế đấy.”
Chu Hà Linh ngẩng đầu lên: “Đó cũng là bà đáng đời, nhanh việc .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-260-ke-thu-sa-co-lo-van-ba-noi-tro-tai-nau-nuong.html.]
Trong tiếng chế nhạo của , bà Trình lau nước mắt, tiếp tục dán hộp giấy.
Chu Hà Linh mỗi ngày đều giao nhiệm vụ cho bà , thành thì cho ăn cơm.
Hôm , Đường Tô , Cương Pháo Nhi học.
Trần Kim Hoa cũng dậy từ sớm.
Đường Tô thấy Trần Kim Hoa cũng dậy, liền : “Mẹ, việc gì cứ ngủ thêm một lát.”
Trần Kim Hoa xua tay: “Không ngủ nữa, ở nhà cũng dậy sớm quen .”
Nói , Trần Kim Hoa bếp.
Đường Tô và Cương Pháo Nhi đều đến trường, bà bữa sáng cho họ.
Dì Lý tối qua xong cơm về .
Dì Lý thường đến nấu cơm buổi trưa, đó việc nhà, nếu còn sớm thì bà thể về nhà, tối đến nấu cơm.
Trong tủ lạnh bánh bao và hoành thánh dì Lý gói sẵn, buổi sáng Đường Tô và Cương Pháo Nhi chỉ cần nấu lên ăn là .
Chuông ngoài sân vang lên, Cương Pháo Nhi chạy , nhận sữa tươi từ tay đồng chí giao sữa.
“Cảm ơn chú ạ.”
Đồng chí giao sữa : “Không gì.”
Cương Pháo Nhi mang sữa , tự đun nước nóng, đó cho sữa ngâm trong nước ấm.
Cương Pháo Nhi chỉ hoành thánh trong tủ lạnh: “Bà nội, nấu ít hoành thánh ạ.”
Hôm nay bé ăn hoành thánh.
Trần Kim Hoa xem: “Cái gọi là hoành thánh , trông chẳng khác gì sủi cảo?” Chỉ là hình dáng giống sủi cảo.
Sức ăn của Đường Tô và Cương Pháo Nhi đều nhỏ, Trần Kim Hoa đem bánh bao hấp.
Dì Lý đều gói bánh bao nhỏ, ba họ ăn hết hai xửng, lúc hấp bánh bao bà tiện tay hấp luôn trứng gà.
Không gì để uống, Trần Kim Hoa nấu thêm ít cháo kê.
Lúc hấp bánh bao, Cương Pháo Nhi pha sẵn nước dùng hoành thánh.
Trần Kim Hoa : “Con nghỉ , để bà là , lát nữa con còn học nữa.”
Đường Tô thấy liền : “Mẹ, đừng lo, nó thì cứ để nó tự .”
Cương Pháo Nhi gật đầu: “Bà nội, con mà.”
Khoảng hai mươi phút , bữa sáng thịnh soạn dọn lên bàn, hoành thánh, bánh bao, cháo kê.
Họ cũng bắt đầu ăn cơm.
Đường Tô và Trần Kim Hoa uống cháo kê, còn Cương Pháo Nhi thì uống sữa bò.
Trần Kim Hoa nếm thử hoành thánh, giống sủi cảo ở Đông Bắc, vỏ hoành thánh trơn tuột, nhẹ nhàng c.ắ.n nhân bên trong, động tác của Trần Kim Hoa khựng , nhân bên trong thế mà là thịt.
Nga
giống thịt nhân sủi cảo, mềm.
Trần Kim Hoa nghĩ, đợi dì Lý đến bà hỏi cho kỹ, nhân ở đây thế nào.
Ăn sáng xong, Đường Tô và Cương Pháo Nhi liền đến trường.
Trần Kim Hoa rảnh rỗi việc gì, liền dọn dẹp sạch sẽ nhà cửa.
Lại giúp Đường Tô và Cương Pháo Nhi giặt hết quần áo.