Trong sân giăng mười mấy sợi dây phơi, bên treo đầy những tấm vải mới nhuộm màu.
Không khí tràn ngập mùi t.h.u.ố.c nhuộm hóa học hăng nồng.
Mười mấy nữ công nhân đang trong một căn phòng, chân đạp máy may, bên cạnh họ chất đống các loại vải vụn.
Sau khi rõ mục đích đến, ông chủ dẫn họ trong.
Trên tường treo mấy chục bộ quần áo, khác hẳn với những gì Đường Tô thấy bên ngoài.
Kiểu dáng của những bộ quần áo rõ ràng mới lạ, chiếc thì tay bồng, chiếc váy đỏ rực thắt eo bằng dây lưng, còn cả áo sơ mi cổ chữ V.
Đường Tô chỉ chiếc váy thắt eo: “Chiếc đó bán thế nào?”
Ông chủ Đường Tô từ xuống , ánh mắt lướt qua chiếc khăn quàng cổ lông dê cổ cô.
Khi thấy chiếc đồng hồ tay Đường Tô, ánh mắt khựng , dùng tiếng phổ thông lơ lớ : “Đó là hàng mẫu từ Cảng Thành về, thường chỉ một chiếc. Cái cô giá sáu mươi đồng, bán sỉ ở bên ngoài.”
Đường Tô: “Được, giá lấy.”
Đường Tô đặt bốn mươi chiếc quần và hai mươi chiếc áo sơ mi ở bên ngoài.
Sau đó, Chu Gia Linh dẫn Đường Tô xuyên qua hết con hẻm nhỏ đến con hẻm nhỏ khác, cuối cùng, hai dừng một cánh cửa sắt mấy nổi bật.
Chu Gia Linh gõ cửa, Đường Tô khựng , tiếng gõ cửa …
Không lâu , cánh cửa hé một khe hở, để lộ một con mắt: “Tìm ai?”
“Chú Trần, cháu họ Chu.”
Cửa mở , mở cửa là một thiếu niên chừng mười sáu, mười bảy tuổi, cảnh giác họ.
Khi rõ mặt Đường Tô, thiếu niên nhất thời chút dời mắt .
Đường Tô hỏi: “Đẹp ?”
Thiếu niên vội vàng dời tầm mắt, mặt đỏ bừng vì phát hiện, ngượng ngùng hổ.
Ánh sáng trong phòng mạnh lắm nhưng vẫn đủ để rõ .
Một đàn ông ngoài năm mươi tuổi đang ghế mây pha .
Đường Tô để ý thấy cổ tay ông đeo một chiếc đồng hồ, dây kim loại màu bạc, mặt đồng hồ màu đen lớn, bên còn sáng lên thời gian.
Rõ ràng, đây là một chiếc đồng hồ điện t.ử cao cấp.
Chiếc đồng hồ điện t.ử cô thấy ở phố Cao Đệ sáng nay quả thực thể so sánh với cái .
Chẳng trách Chu Gia Linh những món hàng đó .
Người đàn ông chậm rãi uống một ly , lúc mới về phía khách.
Khi ánh mắt ông lướt qua gương mặt Đường Tô, trong mắt khỏi lóe lên một tia kinh diễm.
Nga
“Cô Chu dẫn một cô gái xinh thế đến chỗ , thật là nể mặt Trần quá.”
Không chỉ là ngoại hình, mà cả cách ăn mặc sang trọng của Đường Tô cũng cho thấy cô bình thường.
“Chú, hàng ạ?”
“Gần đây gió thổi mạnh, hàng ít, giá cả đắt hơn một chút.”
“Chú cứ giá.”
Chú Trần liếc cô một cái, từ bàn lấy một hộp bánh quy bằng thiếc.
Mở hộp , bên trong xếp ngay ngắn mười mấy chiếc đồng hồ điện t.ử.
Dây đeo là loại giả kim loại, bề mặt độ cong, màn hình ngoài thời gian còn ngày tháng và đồng hồ bấm giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-272-moi-hang-quang-chau-giao-dich-cho-den.html.]
“Đây là hàng Cảng Thành, quang, chống nước, ba mươi đồng một chiếc.”
Đường Tô suy nghĩ một lát: “Cháu mười chiếc đồng hồ Cảng Thành, hai mươi chiếc đồng hồ thường.”
Chú Trần ngước mắt cô: “Cô gái nhỏ quyết đoán.”
Đường Tô: “Con trai tám tuổi .”
Chú Trần nhịn đ.á.n.h giá cô một phen, trông giống chút nào.
Ở đây, Đường Tô tiêu hơn sáu trăm tệ.
Nơi thế nhiều nhiều chuyện, Đường Tô tự chuẩn một cái túi, bỏ sẵn tiền bên trong.
Trước mặt Chu Gia Linh và chú Trần, Đường Tô mở túi , bên trong là tiền.
Mí mắt chú Trần giật giật, giọng mang theo vẻ khó tin: “Cô cứ thế xách tiền ngoài ?”
“Như cho tiện.”
Chu Gia Linh cũng vẻ mặt thể tin nổi, cô sớm hỏi trong túi Đường Tô đựng gì mà căng phồng như .
Không ngờ là tiền.
Đồng hồ Cảng Thành giá ba mươi đồng một chiếc, đồng hồ thường giá mười tám đồng một chiếc.
Cô đếm sáu trăm sáu mươi tệ đưa cho chú Trần.
Lúc Đường Tô đưa tiền, chú Trần kéo một thùng giấy từ gầm bàn : “Cô lấy mấy thứ ?”
Đường Tô kỹ, bên trong là băng cassette.
Bìa băng in hình nữ ca sĩ đang nổi tiếng, bìa thậm chí còn cả tiếng Anh.
“Những thứ bán thế nào ạ?”
“Bán lẻ ba đồng một hộp, mua từ mười hộp trở lên, mỗi hộp hai đồng rưỡi.”
Đường Tô những cuốn băng đó: “Băng của Đặng Lệ Quân lấy mười hộp, các loại khác lấy mười hộp.”
Nhìn Đường Tô đếm tiền trong túi, khóe miệng chú Trần giật giật.
“Cô lo cướp giật ?”
Đường Tô hỏi : “Trước khi mở túi , chú nghĩ bên trong là tiền ?”
Chú Trần gì, nhưng vẻ mặt chút khó giữ bình tĩnh.
Lời Đường Tô quả thực lý.
Đây là đầu tiên ông thấy xách cả một túi tiền chạy tới chạy lui ở nơi như thế .
Trước khi , giọng chú Trần vọng tới: “Chúng thể hợp tác.”
Khách hàng tiền hào phóng, ai mà thích.
Đường Tô: “Sẽ cơ hội hợp tác.”
Rời khỏi chỗ chú Trần, Đường Tô và Chu Gia Linh lấy hàng đặt hôm nay.
Ngoài đồng hồ và băng cassette, quần áo và tất chân cô đặt buổi sáng hết bốn trăm tám mươi sáu đồng.
Tất cả đồ đạc cộng hai bao tải.
Chu Gia Linh giúp Đường Tô chuyển đồ về nhà khách.
Đồng chí ở quầy lễ tân nhà khách hai với vẻ mặt nghi ngờ.