Đại Lão Mãn Cấp Tuỳ Quân, Quan Quân Lạnh Lùng Lại Sợ Vợ - Chương 287: Họp Bàn Chuyện Lớn, Mạo Hiểm Buôn Hàng Cảng Thành

Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:39:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ông cụ Trần thấy cũng nhận lấy.

 

Ngay cả Cương Pháo Nhi cũng , chứng tỏ đây thứ gì quý giá.

 

“Được, nhận.”

 

Buổi tối về nhà, Trần Dụ Xuyên hỏi về mấy món đồ .

 

“Mấy thứ em mang từ Quảng Châu về, em định mang bán ?”

 

Đường Tô: “Ừm, tìm giúp em xem ai thể bán .” Cô cảm thấy thị trường ở đây thể sẽ lớn hơn một chút.

 

Cô chắc chắn sẽ tự mặt bán hàng.

 

Trần Dụ Xuyên nghĩ đến mấy em của .

 

“Hay là để Kiến Nghiệp họ mang bán?”

 

Trong mấy em, chỉ Trần Kiến Nghiệp là tương đối khó khăn.

 

Bên Trần Hương Vân cần lo, Trần Vũ lương.

 

Anh cả dù cũng lương, nhưng Trần Kiến Nghiệp thì thật sự gì cả.

 

Anh học bổng ở trường, mỗi tháng hai mươi tệ, cho dù tiết kiệm thế nào thì học bổng đó cũng chẳng thấm .

 

“Anh xem sắp xếp , em chỉ chờ lấy tiền thôi, mang mấy bộ quần áo cho họ .”

 

Trần Dụ Xuyên và Đường Tô mỗi cầm một ít hàng qua đó.

 

Đuổi hết đám trẻ con , bên nhà họ Trần chỉ còn lớn.

 

Khi Trần Kim Hoa thấy những chiếc áo sơ mi sặc sỡ như , bà sững sờ.

 

Đây là đầu tiên bà thấy quần áo như thế.

 

“Sao ống quần to thế?”

Nga

 

Đường Tô thản nhiên đáp: “Đây là quần ống loe, là mốt ở Quảng Châu đấy ạ.”

 

Bà chợt nhớ chuyện Đường Tô Quảng Châu đó: “Đây đều là con mang từ Quảng Châu về ?”

 

“Vâng ạ, , bố và ông nội mỗi chọn vài bộ .”

 

Trần Kim Hoa cầm lấy vài bộ: “Bên trời lạnh, quần áo hợp lắm.”

 

“Vậy chờ trời ấm mặc ạ.”

 

nhiều quần áo như , họ cũng mặc hết .

 

Đột nhiên, Trần Kim Hoa nghĩ đến những gì ở Thân Thành.

 

Bà đột nhiên về phía Đường Tô: “Con định mang bán ?”

 

Đường Tô gật đầu: “Vâng ạ, thử xem .”

 

Trần Dụ Xuyên bên cạnh thấy , đắn đo : “Ý của vợ con là tìm bán.”

 

Trần Kim Hoa chút do dự : “Vậy để thằng Kiến Nghiệp .”

 

Ý tưởng của Trần Kim Hoa và Trần Dụ Xuyên trùng khớp một cách bất ngờ, nhưng… Trần Mãn Thương chút e ngại.

 

“Thằng Kiến Nghiệp khéo ăn , lỡ như bắt thì chẳng là đầu cơ trục lợi ?”

 

Dứt lời, mấy im lặng.

 

Từ Tiểu Lan chút động lòng, nhưng nghĩ đến lời bố chồng , cô chút lo lắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-287-hop-ban-chuyen-lon-mao-hiem-buon-hang-cang-thanh.html.]

 

Cho dù bây giờ cải cách mở cửa, nhưng ở nhiều nơi trong nội địa, chính sách vẫn nới lỏng, buôn bán vẫn coi là đầu cơ trục lợi.

 

Mùa xuân đến, nhưng băng vẫn cần thời gian để tan.

 

Trần Kiến Nghiệp ngẩng đầu lên , chút do dự : “Con , cẩn thận một chút là .”

 

Dừng một chút, về phía Trần Kiến Đảng: “Anh cả?”

 

Anh và Trần Kiến Đảng học cùng trường, Kiến Đảng chăm sóc ít, chị dâu cả ở nhà cũng giúp đỡ gia đình họ nhiều.

 

Anh cảm thấy tiền thì nên cùng kiếm.

 

Trần Kiến Đảng và Vu Xuân Lan , Vu Xuân Lan khẽ lắc đầu: “Cậu bán , vợ chồng giỏi mấy việc .”

 

Anh miệng giỏi, nhưng thực tế và Vu Xuân Lan cảm thấy nhà Trần Kiến Nghiệp cần tiền hơn.

 

Đường Tô, nãy giờ vẫn im lặng, lên tiếng: “Anh cả cũng bán , em một ít đồng hồ điện t.ử, mối quan hệ của lẽ sẽ hơn một chút.”

 

Trần Kiến Nghiệp: “Anh cả cùng .”

 

Trần Kiến Đảng: “Được!”

 

Trong suốt quá trình, Trần Kiến Quân và Trần Vũ thêm gì.

 

Sau đó mấy liền đến nhà Trần Dụ Xuyên để chuyển hết hàng qua.

 

Đồng hồ điện t.ử thường 20 chiếc, đồng hồ điện t.ử hàng Cảng Thành 7 chiếc, vốn mười chiếc, một chiếc cho Cương Pháo Nhi, một chiếc cho ông cụ Trần, một chiếc cho Trần Mãn Thương.

 

Băng cassette hai mươi hộp, áo sơ mi sợi tổng hợp 30 chiếc, quần 40 chiếc, tất nilon 50 đôi.

 

Đường Tô suy nghĩ một chút bắt đầu định giá cho hàng .

 

“Đồng hồ điện t.ử thường giá vốn là 18 tệ, ít nhất bán 50 tệ. Đồng hồ điện t.ử hàng Cảng Thành giá vốn là 30 tệ, dựa cái mác hàng Cảng Thành, thể bán 90 tệ.”

 

“Mấy chiếc áo sơ mi sợi tổng hợp em mua với giá ba tệ ba một chiếc, bán thì 10 đến 15 tệ đều .”

 

“Quần giá vốn trung bình là 6.8 tệ, bán thì 22 tệ.”

 

“Tất nilon một đôi là một tệ mốt, thể bán 4 tệ một đôi.”

 

“Nếu các bán, em sẽ tính theo tổng doanh thu, chia cho các 15%.”

 

Trần Kiến Đảng và Trần Kiến Nghiệp đang tính xem Đường Tô chi bao nhiêu tiền để mua những thứ .

 

Tính xong, họ thầm lè lưỡi, chỉ riêng việc mua những thứ tốn hơn một nghìn tệ.

 

Đường Tô dứt lời, Trần Mãn Thương liền lấy chiếc đồng hồ mà Đường Tô đưa .

 

“Cái các con cũng cầm bán .”

 

Trần Dụ Xuyên tỏ vẻ vui, vội vàng ngăn ông : “Bố, cho bố bố còn lấy , mau cất .”

 

Sau đó cho lời nào mà nhét chiếc đồng hồ túi ông.

 

Trần Kiến Nghiệp đoán chiếc đồng hồ đó là Đường Tô đưa: “Bố, bố cứ cầm , thế là đủ .”

 

Trần Mãn Thương vẫn lấy chiếc đồng hồ .

 

Giọng âm u của Trần Dụ Xuyên truyền đến: “Bố, bố nên về phòng ngủ ?”

 

Trần Mãn Thương , Trần Dụ Xuyên vẻ ‘bố mà còn cố chấp nữa là con tay bắt bố về phòng đấy’.

 

“Được , lấy.”

 

Trần Kiến Đảng và Trần Kiến Nghiệp bắt đầu bàn bạc xem nên phân phối hàng như thế nào.

 

 

Loading...