Qua một lúc lâu, Cương Pháo Nhi sấp giường, cái m.ô.n.g vốn trắng trẻo giờ xanh tím một mảng, Trần Dụ Xuyên đang bôi t.h.u.ố.c cho bé.
"Lần còn dám nghịch dại nữa ?"
Cương Pháo Nhi sụt sịt mũi: "Không dám nữa ạ."
Bôi t.h.u.ố.c cho Cương Pháo Nhi xong, Trần Dụ Xuyên mới phòng ngủ.
"Đừng giận nữa, Cương Pháo Nhi cũng cố ý mà."
Đường Tô hừ lạnh: "Cơn giận tiêu từ lâu , nếu nó mà cố ý, gì chuyện đ.á.n.h nhẹ như !"
Cô lấy bộ tiền bán hàng đợt cuối , kèm theo một tờ biên lai ghi chép chi tiết từng khoản giao dịch.
Trên biên lai cũng đ.á.n.h dấu rõ ai bán bao nhiêu.
Ánh mắt Đường Tô dừng ở tổng tiền cuối cùng: 2734 đồng, cao hơn một chút so với dự tính của cô.
"Anh đếm 410 đồng, mang qua đưa cho bọn họ ."
Trừ chi phí, cô lãi ròng hơn một ngàn hai trăm đồng.
"Được."
Sáng sớm hôm , Trần Dụ Xuyên đem tiền đưa cho Trần Kiến Đảng và Trần Kiến Nghiệp, cụ thể chia chác thế nào thì để bọn họ tự tính.
Cầm tiền, cả hai nhà Trần Kiến Đảng và Trần Kiến Nghiệp đều mừng rỡ mặt.
Vì hôm qua gây họa, cấm chơi pháo, đám trẻ con đều im thin thít, ngoan ngoãn chơi trong nhà.
Trần Kim Hoa phát hiện dáng của Cương Pháo Nhi chút kỳ quái, liền nhớ tới cái cán chổi Đường Tô cầm về tối qua.
Xem , Cương Pháo Nhi ăn một trận đòn trò, còn đ.á.n.h nhẹ.
Trần Hướng Dương mấy đứa em trai đang tỏ vẻ "ngoan ngoãn" cùng bước "gian nan" của Trần Chí Xa và Cương Pháo Nhi, nhịn bật thành tiếng.
Vu Xuân Lan vỗ bốp : "Cười cái gì mà ? Cả cái nhà mày là đứa đ.á.n.h nhiều nhất đấy."
Trần Hướng Dương né , nhạo : "Đâu con, rõ ràng chú út mới là đ.á.n.h nhiều nhất."
Nghe , Trần Kiến Quân bất mãn chậc một tiếng, vung chân đá văng cái ghế Trần Hướng Dương đang .
Trần Hướng Dương ngã phịch xuống đất, cái ghế vốn lỏng lẻo, giờ Trần Kiến Quân đá một cú liền gãy tan tành.
Trần Kim Hoa chút khách khí tát thẳng lưng Trần Kiến Quân một cái: "Mày đá ghế của tao gì? Mày đá m.ô.n.g nó ? Cứ đá ghế của tao, giờ thì hỏng đấy."
Trần Hướng Dương ha hả kiêng nể, thấy , bảo đ.á.n.h nhiều nhất mà.
Trần Kiến Quân trừng mắt lườm : "Cút chỗ khác!"
Trần Kim Hoa hừ lạnh một tiếng: "Hai chú cháu mày đừng so đo, là cá mè một lứa, kẻ tám lạng nửa cân, rảnh rỗi quá thì đây việc ."
Hôm nay là ngày 30 Tết, hầu như ai việc đều xúm phụ giúp.
Cương Pháo Nhi sát bên cạnh Đường Tô, dè dặt gọi: "Mẹ?"
"Sao thế?"
Nga
"Không gì ạ."
Cương Pháo Nhi dựa cô, thêm gì, nhưng tâm trạng rõ ràng lên nhiều.
Lúc , Tiểu Cửu đang xưng vương xưng bá núi. Mấy hôm núi xuất hiện vài con sói, đều nó xử hết!
Nó vẫn nhớ chuyện Cương Pháo Nhi đ.á.n.h tối qua.
Thế là nó c.ắ.n hai con thỏ hoang mang về, định bồi bổ cho Cương Pháo Nhi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-291-chia-tien-ban-hang-dem-tru-tich-bat-tho-hoang.html.]
Về đến nhà họ Trần, mấy con thỏ hoang vốn đang lạnh run rẩy giờ thấy lạnh nữa, chúng sợ nên chạy tán loạn trong phòng.
Mấy cô bé thấy thỏ thì mắt sáng rực, thi chạy theo bắt.
Đường Tô lên tiếng: "Tiểu Cửu, bắt thêm ba con nữa về đây, bắt con sống nhé."
Dứt lời, Tiểu Cửu phóng ngoài.
Một con thỏ Trần Văn Tĩnh (con gái thứ hai của Trần Kiến Nghiệp) tóm . Cô bé ôm khư khư con thỏ, ánh mắt tràn ngập sự yêu thích.
Trần Tuệ Lan (con gái Trần Kiến Quân) cũng bắt một con, ôm c.h.ặ.t lòng, mở miệng là một phong cách khác: "Bà nội, mau đun nước , thịt thỏ ăn."
Trần Chí Xa cũng hối thúc: "Em gái, đưa thỏ cho bà nội , ăn thịt."
Sắc mặt Trần Văn Tĩnh cứng đờ trong giây lát, cô bé càng ôm c.h.ặ.t con thỏ trong lòng: "Không đưa!"
Trần Kim Hoa sự luyến tiếc của cháu gái: "Cứ chơi , chơi chán hẵng thịt."
Tiểu Cửu , lúc về mang theo ba con thỏ hoang nữa.
Tổng cộng năm con thỏ, năm cô cháu gái, mỗi đứa ôm một con. Mấy đứa lớn thì còn đỡ, chứ mấy đứa nhỏ thì thích mê mệt.
Thoáng cái đến chiều, Trần Kim Hoa gọi mấy đứa cháu mang thỏ đây.
Trần Văn Tĩnh tuy thích thỏ, nhưng khao khát ăn thịt lớn hơn.
Trần Kim Hoa phát hiện trong đám thỏ vặn một con đực một con cái: "Giữ hai con để nuôi ."
Nghe thấy lời Trần Kim Hoa, mắt Trần Văn Tĩnh sáng lên vài phần, khóe miệng toét , bất giác ôm c.h.ặ.t con thỏ trong lòng.
Giữ hai con để nuôi, ba con còn thì lột da thịt.
Lúc Trần Kim Hoa xử lý thỏ, Tiểu Cửu cứ chồm hổm bên cạnh chằm chằm.
Dựa theo cách đây của Trần Dụ Xuyên, Trần Kim Hoa cũng định y hệt, chừa cho Tiểu Cửu một cái đùi thỏ.
Lúc Trần Kim Hoa đang c.h.ặ.t thịt thỏ, Tiểu Cửu thò móng vuốt .
Trần Kim Hoa vội vàng đổi hướng con d.a.o phay.
"Ối giời ơi, tiểu tổ tông của , mày đừng thò móng vuốt lung tung, lát nữa tao c.h.ặ.t đứt móng mày bây giờ."
Tiểu Cửu nhảy phóc đến mặt Trần Kim Hoa, móng vuốt cứ chỉ mãi cái đùi thỏ mà bà định c.h.ặ.t.
"Chừa cho mày một cái ."
Tiểu Cửu chỉ một cái đùi thỏ khác.
"Mày hai cái ?"
Tiểu Cửu gật đầu.
Trần Kim Hoa dở dở mắng: "Muốn hai cái thì cứ , thò móng vuốt gì, suýt chút nữa là tao c.h.ặ.t đứt ."
Tiểu Cửu: ……
Tao mà chuyện thì chẳng dọa bà sợ c.h.ế.t khiếp ?
Trần Dụ Xuyên phì : "Mẹ, nó mà chuyện thì tự c.h.ặ.t t.a.y chứ."
Trần Kim Hoa lườm một cái: "Chỉ cái mồm!"
Bên , Trần Dụ Xuyên mang hết giấy đỏ .
Vẫn như năm, Đường Tô là câu đối.