Cương Pháo Nhi xem bên cạnh: "Mẹ, con cũng ."
Trần Dụ Xuyên nhịn nhạo: "Chữ của con á? Đừng lãng phí giấy đỏ."
Tuy thấy chữ Cương Pháo Nhi tệ, nhưng để câu đối thì còn sớm lắm.
Cương Pháo Nhi chút bất mãn, lầm bầm : "Chữ bố còn hơn chữ con cơ!"
Trần lão tức khắc bật : "Cương Pháo Nhi luyện thêm , luyện sang năm cho cháu ."
Cương Pháo Nhi vui vẻ đồng ý: "Vâng ạ!"
Dưới sự đồng tâm hiệp lực của , thứ chuẩn thỏa, bữa cơm tất niên cũng nấu xong.
Một đĩa sủi cảo lớn với nhân thịt heo dưa chua và nhân thịt heo cải thảo; thịt kho tàu bóng bẩy, nước sốt đậm đà;
Gà hầm nấm mật ong, nước dùng đáy đĩa là thịt ngon ngọt cỡ nào; cá chép kho tàu tượng trưng cho năm nào cũng dư dả;
Thịt đông thái lát trong suốt, bên cạnh đặt một bát nhỏ nước tương tỏi, còn thêm một đĩa thịt thỏ kho tàu.
Món đặt ở vị trí trung tâm bàn ăn chính là một đĩa lớn dồi tiết thịt luộc hầm dưa chua.
Đêm nay cả đại gia đình cùng ăn, bày ba cái bàn, bàn nào cũng kín chỗ.
Đám trẻ con đồ ăn phong phú bàn, thi ồn ào đòi ăn món món , xen lẫn tiếng đòi hỏi nôn nóng của lũ trẻ là tiếng lớn dỗ dành, khuyên bảo.
Bầu khí vô cùng náo nhiệt.
Đường Tô gắp cả hai cái đùi thỏ mà Trần Kim Hoa cố ý chừa cho Tiểu Cửu.
Tiểu Cửu đẩy đĩa qua: "Meo." (Cho Đại Bác một cái).
Đường Tô: "Nó thịt ăn , hai cái đùi thỏ mày cứ ăn ."
Tiểu Cửu lắc đầu, cố chấp đẩy đĩa lên phía thêm chút nữa.
Hành động của nó Trần Kim Hoa xem mà ngớ , đùi thỏ là nó đòi giữ , giờ xong ăn là ?
Đường Tô gắp một cái đùi thỏ bỏ bát Cương Pháo Nhi: "Ăn , Tiểu Cửu bảo cho con đấy."
Cô đại khái đoán ý đồ của Tiểu Cửu, hai cái đùi thỏ, nó một cái, Cương Pháo Nhi một cái.
Cương Pháo Nhi đang nhai sủi cảo, giọng chút mơ hồ: "Cảm ơn Tiểu Cửu."
Đạt mục đích, Tiểu Cửu lúc mới thong thả gặm cái đùi thỏ của .
Trần Kim Hoa thu hết chuyện mắt, vội vàng gắp thêm thật nhiều thịt cho Tiểu Cửu: "Ăn , ăn nhiều một chút."
Dù ngày đầu tiên Tiểu Cửu, nhưng bà vẫn luôn kinh ngạc vì sự thông minh, hiểu nhân tính của nó.
lúc đang ăn cơm, ngoài sân bước .
Mọi kỹ, hóa là Trần Bảo Dân.
Niềm vui mặt những lớn nháy mắt tan biến, đó là sự ngưng trọng và vui.
Sắc mặt Trần Bảo Dân cũng chút cứng đờ.
"Con... con mang cho bố ít thịt."
Từ lúc Trần Dụ Xuyên xác định nhận nuôi ở nhà bác cả, bọn họ và nhà họ Trần phòng thứ hai cơ bản còn qua nữa.
Trần lão thất vọng về đứa con , từ đó về thèm đoái hoài gì đến .
Nhìn những món thịt bàn, ngón tay bưng bát của siết c.h.ặ.t.
Hắn đột nhiên cảm thấy bát thịt mang tới chút lấy tay .
Thịt kho tàu, gà hầm nấm, cá chép kho, thịt đông, dồi tiết thịt luộc hầm dưa chua, món nào món nấy đều sắc hương vị đủ cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-292-bua-com-tat-nien-tran-bao-dan-mang-thit-toi-cua.html.]
Nhìn bát thịt của , cho nhiều nước tương nên màu sậm, bảy phần mỡ ba phần nạc, loại thịt ba chỉ tiêu chuẩn.
"Con... con mang cho bố ít thịt."
Nói , đặt bát thịt xuống mặt Trần lão.
Trần lão nhấc mí mắt lướt qua bát thịt mang tới: "Vợ ?"
Ẩn ý là: Nếu lén mang tới thì cầm về , đỡ mất công vợ đến ầm ĩ.
Nghe , mặt Trần Bảo Dân xẹt qua tia khó xử: "Cô ạ."
Mang thịt qua đây là ý của , nhưng quả thực Dương Chiêu Đệ đồng ý.
"Vậy để đó ."
Đây là ông nhận, Trần Bảo Dân dù cũng là con trai ông, cho dù mấy năm nay qua , nhưng ông quả thật nuôi lớn .
Ông nhận bát thịt , Trần Bảo Dân đòi hỏi gì cũng cớ.
Cũng cần lo Dương Chiêu Đệ "đòi" thịt.
Trần Kim Hoa thấy thế, lấy một cái bát từ trong tủ bát , trút hết thịt bát nhà .
"Cầm bát nhà về ."
"Dạ, ."
Dứt lời, Trần Bảo Dân cầm lấy bát nhà rời .
Không chút do dự, cứ như thể thực sự chỉ đến để đưa thịt.
Nga
Người nhà họ Trần tuy biểu lộ gì mặt, nhưng trong lòng đều đang cân nhắc động cơ đưa thịt của Trần Bảo Dân.
Nhà họ Trần phòng thứ hai đông, Trần Hương Hạnh lấy chồng.
Trần Vĩnh Quý cũng cưới vợ, sinh một trai một gái.
Về mặt nhân , thể so sánh với phòng cả.
Trần Bảo Dân về đến nhà, cảnh nhà quạnh quẽ, nghĩ đến sự náo nhiệt bên nhà bác cả.
Trong lòng dâng lên cảm giác chua xót.
Nếu chuyện năm đó, hai nhà bọn họ cũng thể quây quần náo nhiệt như ?
Người nhà họ Trần bên hề sự hối hận của Trần Bảo Dân, bọn họ đều đang tận hưởng niềm vui ngày Tết.
Năm nay là năm tề tựu đông đủ nhất, tất cả quây quần bên trò chuyện đón giao thừa.
Lâu ngày gặp cộng thêm khí ngày Tết, hầu như ai nấy đều vui vẻ.
Người lớn quây quần chuyện phiếm, trẻ con thì chơi đùa một bên, tiếng vang lên ngớt.
Gần đến 12 giờ đêm, Trần Kiến Quân lấy pháo.
Mấy đứa con trai liền bám theo , thèm thuồng chằm chằm cuộn pháo trong tay Trần Kiến Quân.
Bọn chúng cũng chơi pháo.
Trần Kiến Quân mấy củ cải nhỏ gây họa cách đây lâu: "Muốn chơi ?"
Trần Chí Xa nhanh nhảu đáp: "Muốn ạ!"
Cương Pháo Nhi cũng định lên tiếng, nhưng bắt gặp ánh mắt của Đường Tô, bé dám ho he.
Đối diện với ánh mắt mong chờ của Trần Chí Xa, Trần Kiến Quân nhếch mép, trêu tức : "Vậy thì cứ mơ ."