Đại Lão Mãn Cấp Tuỳ Quân, Quan Quân Lạnh Lùng Lại Sợ Vợ - Chương 293: Mùng Hai Tết, Gia Đình Dương Đông Mai Tới Chúc Tết

Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:39:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trần Chí Xa: ……

 

Không cho thì thôi, gì mà trêu ?

 

Trần Kiến Quân lấy một bao diêm, quẹt một cái, ngọn lửa nuốt chửng ngòi pháo, phát tiếng xì xì, ngay đó, tiếng pháo nổ lẹt đẹt vang lên.

 

Mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g của pháo trúc, tiếng trẻ con nô đùa, bầu khí náo nhiệt, cùng khói bếp bốc lên, chầm chậm phác họa hương vị rõ nét của ngày Tết.

 

Mùng một Tết.

 

Trời hửng sáng, Cương Pháo Nhi gọi dậy.

 

Tối qua bé ngủ muộn, lúc dậy đầu óc vẫn còn ngái ngủ.

 

Đường Tô giục : "Mau dậy , lát nữa còn tảo mộ."

 

Bên Trần Kim Hoa chuẩn xong xuôi đồ cúng tế.

 

Sau đó, cả nhà cùng tảo mộ.

 

Đến khu mộ, đầu tiên là dọn dẹp sạch sẽ cỏ dại, đó thắp hương, cắm nến, bày đồ cúng...

 

Lúc tảo mộ trở về, trời sáng rõ.

 

Mấy đứa trẻ thi chúc Tết lớn, đó nhận lì xì đỏ ch.ót.

 

Không bao lâu , trẻ con hàng xóm cũng kéo đến chúc Tết.

 

Nhà họ Trần là gia đình điều kiện bậc nhất trong đại đội, đến chúc Tết cũng ít.

 

Đường Tô lười ứng phó với những chuyện nên cơ bản đều trốn ở phía .

 

Cương Pháo Nhi thì chịu yên, những lời chúc tuôn từ miệng câu nào lặp câu nào.

 

Nga

Các bà các trò chuyện, chủ đề luôn cố ý vô tình hướng về phía Đường Tô.

 

"Lão nhị nhà bà đúng là bản lĩnh thật, thế mà giảng viên đại học cơ đấy."

 

Trần Kim Hoa thầm nghĩ, Đường Tô còn chế t.h.u.ố.c nữa kìa! .

 

"Dạy dỗ con cái cũng khéo, bà cái áo bông cô mặc kìa, đồ xịn, chỉ tiếc là mới đẻ mỗi thằng Cương Pháo Nhi, đẻ thêm đứa nữa?"

 

"Kim Hoa , bà cũng thể để tụi nhỏ gì thì , điều kiện thế , đẻ thêm mấy đứa, bà cũng thêm cháu bế."

 

Trần Kim Hoa chỉ tay về phía đám trẻ đang chơi đùa: "Bà thấy thiếu cháu bế ?"

 

Người nọ theo, trai gái cộng cũng mười mấy đứa.

 

Trần Kim Hoa quả thật thiếu cháu.

 

Đường Tô lười chẳng buồn để ý đến bà .

 

Người nọ cũng tự thấy mất mặt, nhanh ch.óng chuyển chủ đề.

 

Lại bắt đầu sang khen ngợi đám Trần Kiến Quân.

 

……

 

Mùng hai Tết.

 

Một nửa nhà họ Trần vẫn ăn sáng.

 

Đường Tô dắt Cương Pháo Nhi tới, Trần Kim Hoa còn đang luộc sủi cảo thì Dương Đông Mai và Phương Thiết Lâm đến.

 

Phía bọn họ còn dẫn theo năm đứa trẻ.

 

! Chính xác là năm đứa trẻ.

 

Đường Tô năm đứa trẻ phía , nhất thời kịp phản ứng.

 

Hai lớn mặc áo bông vải thô, áo bông giặt đến bạc màu, đó chắp vá chằng chịt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-293-mung-hai-tet-gia-dinh-duong-dong-mai-toi-chuc-tet.html.]

Trên tay Phương Thiết Lâm còn xách theo một cái túi lưới, bên trong một hộp bánh điểm tâm, một hộp đào ngâm, một gói đường đỏ, cùng vài bao t.h.u.ố.c lá Đại Tiền Môn.

 

Mấy đứa trẻ theo cũng mặc quần áo vá víu, gầy gò ốm yếu.

 

Trời lạnh, phần da thịt lộ ngoài của bọn trẻ đều đỏ ửng lên vì rét.

 

Không chỉ , mũi bốn đứa trẻ còn thò lò dòng nước mũi đặc sệt pha lẫn màu vàng.

 

Bọn chúng ngừng sụt sịt, nhưng hút mãi cũng sạch.

 

Cương Pháo Nhi cũng cảnh tượng cho kinh ngạc.

 

Cậu bé ghé sát Đường Tô: "Mẹ, bọn họ bẩn thế ạ?"

 

"Con học theo bọn họ ."

 

"Ừ."

 

Dương Đông Mai và Phương Thiết Lâm quanh một vòng.

 

Phát hiện Trần Dụ Xuyên, Trần Kiến Quân, Trần Vũ đều mặt, hai vợ chồng , ánh mắt đều ánh lên sự kinh hỉ.

 

Trần Kim Hoa chú ý tới ánh mắt đưa tình của hai , nhớ năm nào hai vợ chồng cũng tới tìm Xuyên Tử.

 

Xuyên T.ử nhiều tránh mặt .

 

Hôm nay bọn họ đến từ sáng sớm tinh mơ, chắc mẩm là chặn đường khi nhóm Xuyên T.ử khỏi nhà.

 

Trần Kim Hoa luộc xong sủi cảo, Trần Dụ Xuyên múc cho Đường Tô và Cương Pháo Nhi mỗi một bát.

 

"Cậu cả, chúng cháu tới chúc Tết."

 

Mấy đứa trẻ chen lấn xô đẩy bước nhà.

 

Phương Thiết Lâm chút luyến tiếc giao đồ mang theo tay Trần Kim Hoa.

 

Nhìn thấy nhà họ Trần đều đang ăn sủi cảo, mấy đứa trẻ thi nuốt nước bọt ực ực.

 

Trần Kim Hoa tuy trong lòng vui, nhưng vẫn mở lời chiêu đãi: "Ăn chút sủi cảo ."

 

Dương Đông Mai vội vàng đáp lời, giọng điệu mang theo sự vui sướng: "Vâng ạ."

 

Ngay đó, Trần Kim Hoa múc cho mỗi bọn họ một bát sủi cảo.

 

Phương Chí Cường (con trai Dương Đông Mai và Phương Thiết Lâm) nhận lấy bát sủi cảo liền ăn ngấu nghiến chờ đợi.

 

"Mẹ! Nhân thịt heo dưa chua !"

 

Dương Đông Mai ậm ừ qua loa một tiếng, cắm cúi ăn phần của .

 

Phương Thiết Lâm cũng cắm mặt ăn.

 

Mấy đứa trẻ ăn xong trố mắt chằm chằm nồi, Trần Kim Hoa đành luộc thêm một ít.

 

Trong lúc đó, Cương Pháo Nhi múc một ít sủi cảo cho Tiểu Cửu.

 

Cảnh tượng khiến Dương Đông Mai sững sờ, nhưng thấy sủi cảo sắp chín, cô tiếp tục cắm cúi ăn.

 

Ăn đến cuối cùng, Trần Kim Hoa cảm giác mấy đứa trẻ đều ăn no căng bụng.

 

Cuối cùng, Dương Đông Mai lau miệng, vẻ mặt vẫn còn thòm thèm: "Vẫn là mợ gói sủi cảo ngon nhất."

 

nhớ cảnh tượng thấy: "Sao lấy sủi cảo cho mèo ăn thế, lãng phí lương thực quá."

 

Cương Pháo Nhi chút vui, bực bội : "Đây lãng phí lương thực, Tiểu Cửu cũng ăn cơm chứ."

 

Dương Đông Mai hiểu: "Chỉ là một con mèo, còn cho nó ăn sủi cảo, thế lãng phí lương thực thì là gì?"

 

Sủi cảo ngon thế nhà cô còn chẳng mà ăn, bọn họ đúng là phí phạm của trời.

 

Cương Pháo Nhi còn định cãi , nhưng Đường Tô cản .

 

 

Loading...