Liên tiếp hai ngày, Cương Pháo Nhi còn tỉnh giấc thì Trần Dụ Xuyên khỏi nhà, đến tối mịt lúc Cương Pháo Nhi ngủ say , Trần Dụ Xuyên vẫn về.
Tối hôm nay, Cương Pháo Nhi gì cũng nằng nặc đòi thức đợi Trần Dụ Xuyên về bằng .
Lúc Trần Dụ Xuyên về tới nhà, Cương Pháo Nhi ngủ gục ghế tựa.
Đường Tô chỉ tay về phía Cương Pháo Nhi ghế: "Kìa, con trai vẫn đang đợi đấy."
Trần Dụ Xuyên sang, chỉ thấy Cương Pháo Nhi nghiêng ghế, mặt còn hướng phía cửa chính, xem là ngay khi Trần Dụ Xuyên bước nhà là thể thấy ngay lập tức.
Trần Dụ Xuyên chỉ cảm thấy trái tim như tan chảy.
Anh bước tới, bế bổng Cương Pháo Nhi lên, về phía phòng ngủ của bé.
"Cứ như con heo con ngốc nghếch , nặng gớm."
Ngay đó, "heo con" trong lòng cựa quậy, tiếng lầm bầm bất mãn vang lên: "Bố mới là heo con ngốc nghếch."
Trần Dụ Xuyên nhịn bật thành tiếng, đặt bé xuống giường đất, đắp chăn cẩn thận: "Ngủ ."
Cương Pháo Nhi lúc tỉnh táo hẳn: "Không ngủ."
Đường Tô nấu vội cho Trần Dụ Xuyên bát mì trứng, lúc Trần Dụ Xuyên ăn mì, Cương Pháo Nhi cứ sát sạt bên cạnh .
Ăn xong bát mì, Trần Dụ Xuyên liền giục Cương Pháo Nhi ngủ.
Cương Pháo Nhi lắc đầu, cứ như cái đuôi nhỏ bám riết lấy Trần Dụ Xuyên.
Mãi đến khi Trần Dụ Xuyên đ.á.n.h răng rửa mặt xong xuôi, Cương Pháo Nhi mới lưu luyến về phòng ngủ.
Trong phòng ngủ, Trần Dụ Xuyên vùi đầu hõm cổ Đường Tô, cả thả lỏng.
Nga
Hồi lâu ...
"Vợ ơi, ..."
"Không mệt ?"
"Không mệt."...
Thời gian trôi qua thật nhanh, Cương Pháo Nhi sắp khai giảng.
Đường Tô và Cương Pháo Nhi cũng về Thân Thành.
Mấy ngày nay, Cương Pháo Nhi cứ quấn lấy Trần Dụ Xuyên, bé cũng đòi theo, nếu vì phép tòa nhà văn phòng quân khu, Cương Pháo Nhi chắc chắn cũng bám theo .
Đến tối, Cương Pháo Nhi vẫn tiếp tục bám dính lấy Trần Dụ Xuyên.
"Bố, tối nay con ngủ với bố."
Động tác rửa bát của Trần Dụ Xuyên khựng , bực bội : "Tự về phòng mà ngủ! Lớn tướng còn đòi lớn ngủ cùng."
Anh còn đang ngủ cùng vợ đây !
Thằng ranh con phá đám chuyện của !
Nài nỉ mãi , Cương Pháo Nhi đành trơ mắt Trần Dụ Xuyên về phòng ngủ.
Phút cuối còn giục bé: "Mau về phòng ngủ , đỡ mất công ngày mai gọi mãi dậy."
Vừa bước phòng, Trần Dụ Xuyên lôi hết mấy thứ đồ .
Cái dáng vẻ vội vã, gấp gáp chẳng khác nào thằng thanh niên mới ngoài hai mươi.
Xong việc, Trần Dụ Xuyên ôm Đường Tô, giọng kéo dài: "Vài ngày nữa, thể công tác xa một chuyến."
Nghe , Đường Tô mở bừng mắt: "Vì chuyện biên giới phía Nam ?"
"Ừ."
"Chú ý an nhé."
"Được."
Qua một lúc lâu, Đường Tô đang thiu thiu ngủ, Trần Dụ Xuyên bắt đầu an phận.
"Vợ ơi, băng đạn còn rỗng !"...
Sáng sớm hôm , Đường Tô và Cương Pháo Nhi lên đường về Thân Thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-298-tro-ve-than-thanh-duong-ve-dong-va-ly-sinh-toi-tham.html.]
Đường Tô về đến nhà bao lâu, Đường Vệ Đông và Giang Thải Vi dẫn theo con cái tới chơi, tay Đường Vệ Đông còn xách theo một hộp quà.
"Lão đại."
"Chị Đường."
Đường Tô chút bất ngờ: "Vào nhà , giờ hai vẫn về đơn vị?"
"Mấy hôm em về, đợt Tết bận quá thời gian."
Thực là cố tình điều chỉnh thời gian nghỉ phép.
Mấy về đều gặp Đường Tô, hỏi thăm Đường Vũ mới đại khái khi nào Đường Tô về.
"Ây da, Thụy Lâm lớn thế cơ ."
Đường Thụy Lâm ngẩng đầu chào Đường Tô: "Cháu chào dì Tô ạ."
"Chào cháu."
Cương Pháo Nhi thấy tiếng ồn ào liền từ lầu chạy xuống.
"Cương Pháo Nhi, còn nhớ chú ?"
Cương Pháo Nhi vẫn quên Đường Vệ Đông: "Nhớ ạ, chú là chú Vệ Đông."
Đường Vệ Đông đưa tay xoa rối bù đầu bé: "Khá lắm nhóc tì, tồi nha, cháu vẫn còn nhớ chú."
Sau đó rút một phong bao lì xì: "Cầm lấy ."
Mắt Cương Pháo Nhi sáng rực lên: "Cháu cảm ơn chú Vệ Đông."
Đường Vệ Đông đầu , bắt gặp một đôi mắt mèo màu hổ phách.
"Tiểu Cửu!"
Tiểu Cửu nghiêng đầu đàn ông mặt, vẻ mặt lộ rõ sự nghi hoặc.
Đường Vệ Đông bế bổng nó lên: "Mày còn nhớ tao ?"
"Meo." Nhớ chứ.
Tiểu Cửu quả thực vẫn nhớ, đây là Đường Vệ Đông.
Đường Vệ Đông xuống, Tiểu Cửu cứ bò trèo , còn liên tục chằm chằm mặt .
Giang Thải Vi: "Nó khôn quá nhỉ."
"Chứ nữa, nó thông minh lắm."
Đường Thụy Lâm mà đỏ mắt thèm thuồng: "Bố ơi, con sờ nó."
Cương Pháo Nhi nhắc nhở đúng lúc: "Không sờ m.ô.n.g nhé."
Giang Thải Vi cũng nhịn đưa tay vuốt ve Tiểu Cửu.
Cảm giác mềm mượt, ấm áp khiến Giang Thải Vi vô cùng thích thú.
Cương Pháo Nhi cảm thấy cùng lớn chán, liền kéo Đường Thụy Lâm chơi: "Anh dẫn em chơi nhé."
Đường Vệ Đông bao lâu, bên ngoài tới.
Đường Tô mở cửa , là một đàn ông mặc áo khoác quân đội.
Hắn lượn một vòng mặt Đường Tô, mặt mang theo vẻ đắc ý và vui sướng: "Chị xem, tiểu gia bây giờ lăn lộn cũng khá khẩm đấy chứ."
Người mắt vẻ quen quen, nhưng Đường Tô thật sự nhớ đây là ai.
Lý Sinh vẻ mặt hoang mang của Đường Tô, nụ mặt xìu xuống, đó là vẻ khó tin: "Lão đại, chị quên em đấy chứ?"
"Em là Lý Sinh đây!"
Đường Tô lộ vẻ bừng tỉnh đại ngộ, hóa là Lý Sinh.
"Cậu đổi nhiều quá, nhất thời nhận ."
Lý Sinh gầy như que củi, khác xa với đàn ông vạm vỡ hiện tại.