Tiểu Cửu nào cũng thể theo họ về.
Vì , Cương Pháo Nhi cũng cho Tiểu Quất theo về.
“Tiểu Quất mang về .”
“Tại ạ?”
“Để trong túi sẽ ngạt c.h.ế.t.”
“Thế tại Tiểu Cửu mang ?”
“Tiểu Cửu giống, Tiểu Cửu còn sợ lạnh nữa là!”
Đường Tô đành gửi con mèo ở nhà Dương Trạch Thạc.
Sau đó, cô đưa Cương Pháo Nhi về quân khu.
Trần Dụ Xuyên nhận tin , sớm ga tàu đón họ.
Mùa đông, Đường Tô mặc đồ dày, chiếc bụng vốn nhô lên cũng quần áo che khuất.
Trần Dụ Xuyên thấy cô, ánh mắt liền dán bụng cô.
Giao hết hành lý cho Tiền Trinh, Trần Dụ Xuyên ôm cô lên xe: “Đi, chúng về.”
Xe quân sự chạy về khu nhà ở là giữa trưa.
Người trong khu nhà ở thấy tiếng xe đều tò mò xem, họ đây là xe cấp cho Trần Dụ Xuyên.
Xe quân sự dừng ngoài sân, Cương Pháo Nhi là đầu tiên nhảy khỏi xe.
Thiết Trứng thấy tiếng, từ trong sân nhà ngó .
“Cương Pháo Nhi? Cậu về !”
“Về , đợi chút, lát nữa tớ sang tìm chơi.”
“Được.”
Cương Pháo Nhi vẫy tay với bạn, đó mới Đường Tô xuống xe.
Tiền Trinh giúp họ dọn hết hành lý nhà.
Nga
Về đến nhà, Đường Tô mới cởi chiếc áo bông dày cộp .
Bên trong cô mặc một chiếc áo len lông dê mềm mại.
Dưới lớp áo len, bụng cô nhô lên.
Trần Dụ Xuyên đặt tay lên bụng cô, trong mắt tràn đầy dịu dàng: “Con quấy em?”
“Không quấy.”
Cương Pháo Nhi cũng ghé gần, áp mặt bụng Đường Tô: “Em trai ngoan lắm.”
Trần Dụ Xuyên giơ tay gõ nhẹ đầu Cương Pháo Nhi.
Cương Pháo Nhi đau điếng: “Bố, bố gì thế!”
“Con cứ gọi em trai mãi thế ? Đây là em gái, đừng bậy.”
“Chính là em trai, bố gọi kiểu của bố, con gọi kiểu của con.”
“Không .”
Gọi nhiều lỡ thành con trai thật thì .
“Con cứ gọi đấy, bố quản !”
Đường Tô xoa xoa thái dương, tránh xa cuộc “tranh cãi” của hai bố con.
Trần Dụ Xuyên vội vàng theo: “Có đói , ăn gì em?”
Đường Tô: “Đói, xem gì thì .”
“Được, đây chờ, nấu cơm.”
Trần Dụ Xuyên nấu một nửa, bưng một ít trứng gà cho Đường Tô: “Anh chiên mấy quả trứng, em ăn lót .”
“Vâng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-308-tro-ve-quan-khu-doi-mat-cac-ba-tam.html.]
Tiểu Cửu đùi Đường Tô, ngửi thấy mùi thơm trong đĩa, ngóc đầu lên hau háu, đưa móng vuốt cào tay Đường Tô.
‘Lão đại, con cũng ăn.’
Đường Tô cúi đầu nó: “Tự lấy bát .”
Tiểu Cửu bếp, quen đường quen lối mở tủ bát, ngậm chiếc bát chuyên dụng của ngoài.
Đường Tô gắp cho nó hai quả trứng gà.
Lại gắp cho Cương Pháo Nhi một đũa, Cương Pháo Nhi liền ăn một miếng lớn ngay đũa của cô.
Chưa kịp để bé dính lấy Đường Tô, Trần Dụ Xuyên gọi: “Cương Pháo Nhi, đây phụ một tay.”
“Vâng ạ.”
Ăn cơm xong, Hồ Ngọc Lan và Thiết Trứng liền sang nhà.
Cô kể cho Đường Tô về những lời đồn đại trong khu nhà ở.
“Nghe lúc chị mới mở công ty, mấy bà trong khu nhà ở khó lắm, họ còn tố cáo thủ trưởng Trần nữa đấy!”
Đường Tô sững sờ, Trần Dụ Xuyên với cô chuyện ?
“Anh với chị chuyện ?”
“Không.”
Ánh mắt Hồ Ngọc Lan dừng bụng cô: “Chắc là chị lo lắng thôi.”
“Họ chân tố cáo, chân đội điều tra đến việc, bắt tại trận, mấy đó đều phạt cả.”
“Bên bộ đội cũng thông báo, nhưng họ vẫn coi trọng chị .”
“Thế , nhà máy mới xây cần tuyển , sắc mặt họ đổi.”
“Khen chị giỏi, còn chị về đây xây nhà xưởng, để lúc đó họ cũng việc .”
Đường Tô nhướng mày, ngờ chuyện như .
“Nếu họ chị về, chắc chắn sẽ đến hỏi chuyện , chị đừng để ý đến mấy bà .”
Ánh mắt Hồ Ngọc Lan dừng bụng Đường Tô: “Sao chị sinh thêm con?”
“Chẳng sắp kế hoạch hóa gia đình .”
“ cũng chuyện , còn quản cả chuyện sinh con nữa nhỉ.”
“Chắc tại đông quá.”
Ngay lúc hai đang chuyện, một đám đông quân tẩu kéo đến cửa.
Nhìn thấy Hồ Ngọc Lan cũng ở đó, mấy đầu mặt sượng .
Mấy , trong lòng đoán xem Hồ Ngọc Lan kể cho Đường Tô chuyện họ .
Nhìn thấy nhiều như , Đường Tô chút nghi hoặc, cô nhớ và những cũng thiết lắm.
“Các chị đây là?”
“À, thấy chị dâu về nên sang chuyện phiếm thôi.”
Cương Pháo Nhi vội vàng tìm ghế cho họ.
Người phụ nữ đầu khen: “Ôi chao, Cương Pháo Nhi nhà chị ngoan thật, còn lấy ghế cho khách.”
Nhà Đường Tô đủ ghế, Hồ Ngọc Lan về nhà chuyển ghế sang.
Sau khi xuống, họ khen ngợi Đường Tô, cô xinh , khí chất.
Trần Dụ Xuyên lo Đường Tô sẽ lạnh, liền khoác thêm cho cô một chiếc áo len cardigan màu xanh rêu.
Tóc cô uốn từ , vẫn còn xoăn, b.úi lên vẫn thể thấy những lọn tóc cong cong.
Vì mang thai, cả cô trông dịu dàng hơn nhiều, khuôn mặt cũng thanh tú.
Người phụ nữ đầu : “Chẳng hổ là vợ thủ trưởng, trông xinh quá, như chúng , trông như mấy bà già.”
Lời là khen công khai, cũng là chê ngầm.