Đại Lão Mãn Cấp Tuỳ Quân, Quan Quân Lạnh Lùng Lại Sợ Vợ - Chương 321: Khởi Nghiệp Buôn Bán, Khương Lão Qua Đời

Cập nhật lúc: 2026-03-14 14:52:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hơn nữa còn là bán hàng đầy đủ giấy phép đàng hoàng.

 

Hai em bàn bạc với , đó đem tất cả những gì mắt thấy tai ở Thân Thành, cùng với những lời Đường Tô , kể rành rọt cho nhà .

 

Biết Cương Pháo Nhi chỉ tháo lắp radio mà còn bắt đầu học tiếng Anh, trong khi con cái nhà họ vẫn chỉ đang ở giai đoạn học cho cái chữ, Vu Xuân Lan và Từ Tiểu Lan đều lộ vẻ do dự: "Bây giờ buôn bán thật sự coi là đầu cơ trục lợi nữa ?"

 

Nhắc đến chuyện mở cửa hàng, Vu Xuân Lan và Từ Tiểu Lan đều chút động lòng. Dù Trần Kiến Đảng và Trần Kiến Nghiệp cũng cất công lặn lội đường xa như , các cô ở nhà cũng thấy sốt ruột.

 

"Không tính , bọn trấn xem , bày sạp bán hàng, hợp pháp. Bây giờ nhà nước đang khuyến khích kinh doanh cá thể mà."

 

Từ Tiểu Lan: " mà, chúng thì cái gì chứ? Ngày thường ngoài việc kiếm công điểm thì cũng chỉ về nhà lo việc nội trợ."

 

Trần Kiến Nghiệp nhớ cảnh tượng thấy ở ga tàu hỏa Thân Thành: "Có thể bán đồ ăn."

 

Vu Xuân Lan: "Hay là thư hỏi Tiểu Tô một tiếng, xem thím gợi ý gì ?"

 

Mấy đưa mắt , đều cảm thấy ý kiến khả thi.

 

Trần Chí Xa nãy giờ vẫn vểnh tai lén bên ngoài, đến đây liền vội vàng chạy tọt : "Cháu cũng buôn bán với ."

 

Trần Kiến Nghiệp trừng mắt lườm bé một cái: "Cháu còn là trẻ con, lo mà học hành cho t.ử tế ."

 

Trần Chí Xa vẻ mặt bướng bỉnh: "Không, cháu cứ cùng cơ."

 

Cho dù Trần Kiến Nghiệp đuổi ngoài, Trần Chí Xa vẫn hề nản lòng, bé quyết tâm sẽ lén theo bọn họ.

 

Trần Kiến Đảng và Trần Kiến Nghiệp thư gửi cho Đường Tô. Đại ý trong thư rằng bọn họ dường như chẳng sở trường gì đặc biệt, nhờ Đường Tô cho chút ý kiến và lời khuyên.

 

Trần Kim Hoa thư của bọn họ gửi tới, nhớ những món ăn bà từng thấy ở Thân Thành, nào là hoành thánh các kiểu, ở quê bọn họ đều là những thứ mới mẻ.

 

"Có thể mở một quán ăn sáng, bán bánh bao gì đó, chính cũng mà."

 

"Làm hàng ăn vất vả lắm ạ."

 

Trần Kim Hoa để bụng: "Làm cái gì mà chẳng vất vả?"

 

"Chuyện chỉ thể để bọn họ tự quyết định thôi."

 

Dựa theo sự hiểu của , Đường Tô thư hồi âm cho bọn họ. Cô cảm thấy bọn họ thể bắt đầu từ một trong các mặt hàng như: quần áo bách hóa, đồ kim khí, bánh kẹo đồ khô, hoặc đồ dùng sinh hoạt hàng ngày. Trong thư, Đường Tô phân tích rõ ràng lý do và đưa những lời khuyên kinh doanh cụ thể.

 

Sau khi nhận thư hồi âm của Đường Tô, nhóm Trần Kiến Đảng trải qua một phen bàn bạc, quyết định mắt sẽ mở một cửa hàng nhỏ, đăng ký giấy phép kinh doanh đàng hoàng, và bắt đầu từ việc bán quần áo bách hóa. Lần Quảng Châu lấy hàng, bọn họ cũng nhập ít quần áo, sẵn kinh nghiệm , bọn họ sẽ bắt nhịp nhanh hơn.

 

Vào tháng 9, Khương Tụng Năm liên lạc với Trần Dụ Xuyên mới điện thoại bên chỗ Đường Tô.

 

Cương Pháo Nhi thấy giọng chút xa lạ trong điện thoại liền hỏi: "Ông là ai thế ạ?"

 

Khương Tụng Năm liền là Cương Pháo Nhi bắt máy: "Cương Pháo Nhi , ông là ông Khương của cháu đây, cháu ?"

 

Cương Pháo Nhi tức khắc nhớ Khương Tụng Năm: "Ông đợi cháu một lát nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-321-khoi-nghiep-buon-ban-khuong-lao-qua-doi.html.]

 

Đặt ống xuống bàn, Cương Pháo Nhi vội vàng chạy gọi Đường Tô: "Mẹ ơi, điện thoại của ông Khương ạ."

 

"Mẹ ."

 

Đường Tô cầm lấy ống : "Bác Khương ạ?"

 

Khương Tụng Năm ngắn gọn súc tích: "Bố bác cảm thấy sắp ... Ông cụ gặp cháu."

 

"Vâng ạ."

 

Đường Tô suy nghĩ một chút, quyết định dẫn theo Cương Pháo Nhi đến Kinh Thành.

 

"Cương Pháo Nhi, con mau thu dọn hai bộ quần áo , con Kinh Thành một chuyến."

 

Cương Pháo Nhi ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ đầy vẻ thắc mắc: "Đi Kinh Thành gì hả ?"

 

"Mẹ đưa con gặp một ."

 

Cương Pháo Nhi gật đầu, khanh khách đáp: "Vâng ạ."

 

Thật quá, học nữa !

 

Đường Tô đem chuyện với Trần Kim Hoa. Trần Kim Hoa đáp: "Vậy hai con cứ ."

 

Trước khi , Đường Tô còn mang theo ảnh chụp của Sáng Tỏ. Bức ảnh do chính tay Đường Tô dùng máy ảnh chụp, đó mang cuộn phim tiệm chụp ảnh, trả thêm chút tiền nhờ thợ rửa . Chủ yếu là vì Trần Dụ Xuyên nhớ con, nên cô định gửi cho . Tất nhiên, lúc rửa ảnh, Đường Tô cũng cố ý rửa thêm vài tấm để giữ kỷ niệm.

 

Trải qua một chặng đường dài lặn lội, Đường Tô và Cương Pháo Nhi cũng đến Kinh Thành. Khương Tụng Năm sớm phái đón. Người tới đón là tiểu bối của Khương gia.

 

Nhà họ Khương trong một tòa nhà ba tầng thuộc khu đại viện quân khu. Người nhà họ Khương đông, chật kín cả một sân, nhưng sắc mặt ai nấy đều nặng nề, u buồn.

 

Nhìn thấy Đường Tô và Cương Pháo Nhi, ngoại trừ chị em của Khương Tụng Năm, những còn đều phóng tới ánh mắt nghi hoặc. Khương Tụng Năm lập tức dẫn Đường Tô phòng của Khương lão.

 

Ánh đèn trong phòng sáng. Trên chiếc giường lớn là một cụ ông gầy trơ xương đang thoi thóp. Nhìn thấy Đường Tô, trong đôi mắt đục ngầu của cụ ông bỗng lóe lên một tia sáng.

 

"Ông Khương, cháu là Đường Tô đây, cháu tới thăm ông ạ."

 

Khương lão cô, thều thào: "Tốt."

 

Đường Tô đẩy Cương Pháo Nhi lên phía : "Ông Khương, đây là con trai cháu, tên thật là Đường Nghiên Châu, nhũ danh là Cương Pháo Nhi. Cháu còn một cô con gái nhỏ tên là Trần Chiêu Càng, mới bốn tháng tuổi, tiện mang xa nên cháu mang theo ảnh chụp của con bé ạ."

Nga

 

Nói , Đường Tô lấy bức ảnh của Sáng Tỏ .

 

Trên chuyến tàu hỏa, Đường Tô cho Cương Pháo Nhi mục đích của chuyến , nên bé cũng hôm nay đến thăm ai.

 

"Cháu chào cụ ạ, cháu là Cương Pháo Nhi."

 

Khương lão với khuôn mặt gầy gò như bộ xương khô, chằm chằm bức ảnh trong tay Đường Tô và Cương Pháo Nhi hồi lâu, liên tục : "Tốt, , ."

 

 

Loading...