"Ông cần lo lắng ạ, hiện tại cháu sống ."
Cương Pháo Nhi cũng ríu rít kể lể những chuyện vụn vặt của , khiến Khương lão xong mặt ngừng hiện lên ý .
Bên , Đường Tô chuyện với Khương lão vài câu thì những con cháu khác của Khương gia cũng trở về. Đường Tô liền dẫn Cương Pháo Nhi ngoài.
Không bao lâu , Khương lão qua đời. Khương gia treo rủ vải trắng, xung quanh vang lên những tiếng kìm nén.
Tại linh đường, Đường Tô dắt Cương Pháo Nhi đến dâng hương cho Khương lão. Thân phận của Khương lão hề thấp, những đến viếng cơ bản đều là những nhân vật lớn, Đường Tô từng gặp, cũng cô từng thấy mặt.
Lễ tang của trưởng bối trong một đại gia tộc chỉ đơn thuần là một tang lễ, mà còn là tấm gương phản chiếu quyền lực.
Vị đại lãnh đạo cũng tới, thấy Đường Tô, ông gật đầu chào cô. Đường Tô cũng mỉm gật đầu đáp lễ.
Đường Tô dắt Cương Pháo Nhi đến cùng Tạ Giản Thanh. Hai mắt Khương Lệnh Nghi đỏ hoe, Cương Pháo Nhi đang sang dỗ dành cô bé.
Đột nhiên, một thiếu niên diện mạo khôi ngô về phía Đường Tô, xuống ngay bên cạnh cô.
Đường Tô:?
Tạ Giản Thanh , nhưng kịp để cô giới thiệu, thiếu niên lên tiếng: "Chị gái xinh ?"
Đường Tô cảm thấy cách xưng hô chút quen tai. Hình như cô từng ở đó .
Vẻ mừng rỡ mặt thiếu niên chợt tan biến, đó là vẻ oán trách: "Chị nhớ em ?"
Đường Tô lịch sự hỏi: "Cậu là?"
Thiếu niên chút vui đáp: "Em là Hà Nhuận Chi."
Thiếu niên mắt dần trùng khớp với hình ảnh bé trong ký ức của cô. "Thì là ."
Trước đây Hà Nhuận Chi vẫn thường xuyên thư cho cô, nhưng đó thư thưa dần, đến cuối cùng thì gần như còn gửi nữa, Đường Tô cũng thư hồi âm cho .
Cương Pháo Nhi trai xa lạ , hỏi: "Mẹ ơi, ai đây ạ?"
Ánh mắt Hà Nhuận Chi dừng Cương Pháo Nhi, giọng điệu mang theo sự khó tin: "Đây là con trai chị ?"
" , con trai , Đường Nghiên Châu, nhũ danh là Cương Pháo Nhi." Đường Tô chỉ Hà Nhuận Chi bên cạnh: "Cương Pháo Nhi, trai tên là Hà Nhuận Chi."
Cương Pháo Nhi gật đầu.
Hà Nhuận Chi vẫn hết bàng hoàng: "Sao chị kết hôn sinh con nhanh như ?"
Đường Tô trầm mặc một hồi lâu: "Theo lý mà , gọi là dì mới đúng." Bọn họ chênh lệch gần một thế hệ cơ mà.
Hà Nhuận Chi cạn lời: "Em cứ thích gọi là chị đấy."
Cương Pháo Nhi đầu Hà Nhuận Chi, thầm nghĩ, ấu trĩ thế nhỉ.
Tạ Giản Thanh thấy bọn họ chuyện khá hợp, liền hỏi: "Hai quen ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-322-le-tang-khuong-lao-gap-lai-ha-nhuan-chi.html.]
Hà Nhuận Chi đáp: "Quen chứ ạ, cháu bắt cóc, chính chị cứu cháu đấy."
Tạ Giản Thanh chuyện , nhưng nhà họ Hà hề tiết lộ cứu là ai.
Đường Tô lên tiếng đính chính: "Người thực sự cứu là các chiến sĩ bộ đội, cho dù , họ cũng sẽ cứu thôi."
Hà Nhuận Chi cứ như hiểu tiếng : " rõ ràng là chị cứu em mà."
Tạ Giản Thanh ghé sát tai Đường Tô thì thầm: "Thằng nhóc cứng đầu lắm, chỉ khăng khăng giữ ý kiến của thôi."
Hà Nhuận Chi liếc cô một cái: "Dì Thanh, khác lưng là ."
Tạ Giản Thanh cạn lời. Hà Nhuận Chi gọi Đường Tô là chị, đó gọi cô là dì?
Người nhà họ Khương đông đúc, tranh chấp lợi ích tự nhiên cũng nhiều. Thế hệ của Khương Tụng Năm thì rõ tình nghĩa giữa Khương lão và Đường lão, nhưng một tiểu bối thì gì. Khi cô là của Đường gia ở Thân Thành, sắc mặt của vài tiểu bối Khương gia liền lộ vẻ khác thường.
Đường Tô thừa hiểu suy nghĩ của bọn họ, đơn giản là sợ cô mượn tang lễ của Khương lão để lân la quen với các vị lãnh đạo, hoặc lo lắng cô sẽ cướp những mối quan hệ vốn chỉ thuộc về Khương gia. Thấy Đường Tô cứ thành thật yên cạnh Tạ Giản Thanh, mấy bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm.
Nga
điều ngoài dự đoán của là, Đường Tô chủ động tìm lãnh đạo bắt chuyện, mà là vị lãnh đạo chủ động tìm cô.
"Đồng chí Đường cũng tới ."
"Vâng, cháu đến viếng ông Khương ạ."
"Không hổ là đồng chí Đường, công ty bên liên tiếp truyền đến tin mừng."
"Đó cũng là nhờ lãnh đạo con mắt tinh đời, cách khai quật nhân tài ạ."
Chỉ một câu , tâng bốc lãnh đạo, tự khen chính . Vị lãnh đạo sửng sốt, tức khắc ha hả, đó còn dẫn cô quen với vài vị lãnh đạo khác.
Mấy tiểu bối Khương gia cảnh đó mà đỏ cả mắt vì ghen tị.
Mãi cho đến khi Khương lão hạ huyệt, Đường Tô và Cương Pháo Nhi mới rời khỏi Khương gia. Trước khi , Đường Tô còn loáng thoáng thấy một giọng đầy bất mãn: "Rõ ràng là tang lễ của ông nội, mà để một kẻ ngoài cuộc đến đây lân la quen."
Còn đợi cô cho rõ, tiếng quát mắng của Khương Tụng Năm vang lên. Cương Pháo Nhi cũng hàm ý trong câu : "Mẹ?"
"Không cần để ý đến bọn họ."
Sau đó, Đường Tô dẫn Cương Pháo Nhi đến ở tại nhà khách.
Cương Pháo Nhi bên ngoài, trong mắt tràn đầy mong đợi: "Mẹ ơi, con chơi."
Đường Tô nghĩ đây là đầu tiên Cương Pháo Nhi đến Kinh Thành, nên cũng nảy sinh ý định đưa bé dạo phố.
"Được."
Đường Tô dắt Cương Pháo Nhi khỏi cửa lâu thì tình cờ gặp Lâm Hiểu Ngữ. Cô đang đạp xe đạp, dáng vẻ vội vã như đang việc gấp. Nhìn thấy Đường Tô, Lâm Hiểu Ngữ chút kinh ngạc: "Đã lâu gặp."
Đường Tô đ.á.n.h giá cô từ xuống : "Xem mấy năm nay cô sống cũng tồi."
"Cô cũng mà, chẳng đổi chút nào."