Đến cửa văn phòng Đường Tô, Tề Ngọc Lan liền dừng bước.
Đường Tô chỉ tập tài liệu: "Anh tự xem ."
Giang Nguyên lướt qua, phát hiện tài liệu do phụ trách mấy chỗ sai sót: " sửa ngay đây."
"Sống hơn ba mươi năm đời mà việc vẫn còn qua loa đại khái thế ."
Giang Nguyên khựng , cảm thấy lời của Đường Tô dường như ẩn ý.
Vừa bước khỏi văn phòng, Giang Nguyên liền chạm ánh mắt đầy u oán của Tề Ngọc Lan. Giang Nguyên tức khắc hiểu ẩn ý trong câu của Đường Tô. Anh quả thực quá qua loa đại khái. Ngay khoảnh khắc , hạ quyết tâm.
Anh bước đến mặt Tề Ngọc Lan: "Đồng chí Tề, chuyện với cô."
Lần tiếp theo Đường Tô gặp Tề Ngọc Lan, phát hiện mặt cô tràn ngập ý , nét mặt rạng rỡ như hoa đào.
"Hai quyết định thế nào ?"
Tề Ngọc Lan sửng sốt: "Chị Tô, chị ạ?"
"Mắt mù ."
Tề Ngọc Lan cúi đầu, vẻ mặt ngượng ngùng: "Chúng em đang tìm hiểu ạ."
Đường Tô nhướng mày, nổi hứng trêu chọc cô : "Cứ nhất quyết tìm già thế ? quen mấy thanh niên mới hai mươi mấy tuổi đấy."
Tề Ngọc Lan chút sốt ruột bênh vực: "Anh già ở chứ, tuổi của là chững chạc, vóc dáng còn trai nữa."
Đường Tô tức khắc bật .
Tề Ngọc Lan thẹn quá hóa giận: "Chị Tô, chị trêu em!"
Buổi tối về nhà, Đường Tô rốt cuộc cũng thể kể chuyện bát quái cho Trần Kim Hoa .
"Mẹ, chuyện đây vẫn luôn tò mò, bây giờ kết quả đấy."
Đầu óc Trần Kim Hoa xoay chuyển, lập tức nhớ chuyện đó, vẻ mặt đầy hưng phấn: "Con mau kể ."
"Anh đối tượng , nhà gái là trợ lý của con, bộ đội xuất ngũ, là lính thông tin."
"Cô gái đó bao nhiêu tuổi ?"
"25 tuổi ạ."
"Kém 8 tuổi , thế cũng ."
Đường Tô khựng , chút kinh ngạc: "Kém 8 tuổi mà cũng ạ? Rõ ràng là trâu già gặm cỏ non mà."
"Đương nhiên , ở quê nhà còn hơn cả một giáp cơ, kém tám tuổi thì vấn đề gì lớn ."
Hơn một giáp? Đường Tô dám tưởng tượng. Có đôi khi cô còn cảm thấy Trần Dụ Xuyên lớn tuổi nữa là.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-326-giang-nguyen-ket-hon-cuong-phao-nhi-thac-mac.html.]
Biết tin Giang Nguyên đối tượng, vui mừng nhất chính là bố Giang.
Bố Giang ngoài việc vui mừng còn vô cùng kinh ngạc: "Mắt của bà cũng khá đấy chứ, nó thật sự đối tượng ."
Mẹ Giang đắc ý mặt: "Chuyện khác dám , chứ mấy cái chuẩn lắm."
Không lâu , Giang Nguyên liền phát thiệp hồng, thông báo sắp kết hôn với Tề Ngọc Lan.
Đường Tô tấm thiệp mời: "Tốc độ của cũng nhanh thật đấy."
Giang Nguyên lấy chính lời cô để phản kích: "Chẳng cô bảo sống bao nhiêu năm nay mà việc vẫn qua loa đại khái , thế nên đẩy nhanh tốc độ chứ."
Đường Tô dễ mắc lừa: "Anh bớt lấy bia đỡ đạn , bản sốt ruột thì cứ nhận là sốt ruột. Nhà cũ để bao nhiêu năm, nay thấy đống lửa thì tự nhịn nổi chứ gì."
Giang Nguyên quả thực sốt ruột. Trước đây thấy lớn tuổi, nhưng từ khi quen cô bạn gái nhỏ bé , mới nhận cách tuổi tác. những lời tuyệt đối dám với Đường Tô. Tuy nhiên, Đường Tô , Giang Nguyên lờ mờ nhận điều gì đó.
"Có ở nhà cô là chủ ? Trần Dụ Xuyên ở nhà chắc sống khổ sở lắm nhỉ?"
Đường Tô trừng mắt lườm : "Khổ sở cái gì? chiều chồng đấy nhé."
Giang Nguyên sờ sờ mũi. Hoàn chút nào! lời sẽ dại gì mà . Cái miệng của Đường Tô lợi hại lắm.
Ngày diễn hôn lễ, Giang Nguyên mượn chiếc xe nhỏ mà công ty cấp cho Đường Tô. Đường Tô dắt theo Trần Kim Hoa và Cương Pháo Nhi đến dự tiệc.
Tề Ngọc Lan Thân Thành, nên cô xuất giá từ khu ký túc xá của đơn vị. Căn phòng ký túc xá vốn đơn sơ nay dán đầy chữ hỷ, chiếc giường đơn xếp vài chiếc chăn lụa và đồ dệt kim thêu hoa. Tuy xuất ngũ, nhưng Tề Ngọc Lan vẫn luôn dành tình yêu mãnh liệt cho màu xanh áo lính. Vì , cô quyết định mặc quân phục trong ngày cưới.
Chẳng mấy chốc đến giờ lành. Một chiếc xe nhỏ dán chữ hỷ đỏ ch.ót, đầu xe thắt dải lụa đỏ, theo là sáu chiếc xe đạp tạo thành một đoàn xe rước dâu, chầm chậm tiến khu ký túc xá. Đón cô dâu, đoàn xe từ từ lăn bánh hướng về nhà họ Giang.
Đoàn xe về đến nhà họ Giang, tiếng pháo nổ vang trời. Cô dâu chú rể bước tân phòng, ăn bánh trôi, trải giường... Sau đó mới tiến hành lễ.
Hôn lễ tổ chức tại phòng khách nhà họ Giang. Bố Giang tươi rạng rỡ. Người chủ trì hôn lễ là một vị trưởng bối tiếng trong dòng họ Giang, lên giấy đăng ký kết hôn. Cô dâu chú rể cúi đầu hành lễ với bố hai bên, dâng đổi cách xưng hô. Lúc , bộ âu phục và bộ quân phục phá vỡ ranh giới, cạnh vô cùng hài hòa.
Cương Pháo Nhi vẫn luôn chăm chú Giang Nguyên và Tề Ngọc Lan. Cậu bé sang hỏi Đường Tô: "Mẹ ơi, và bố đám cưới như thế ạ?"
"Có chứ."
Mặt Cương Pháo Nhi tức khắc xị xuống: "Bố đám cưới khi nào thế? Tại cho con tham gia?"
Đường Tô cạn lời.
Nga
Giang Nguyên và Tề Ngọc Lan tới bàn kính rượu, thấy câu đó liền bật thành tiếng. "Lúc bố cháu kết hôn còn cháu , mà cho cháu tham gia ?"
Giang Nguyên và Tề Ngọc Lan kính rượu bàn của họ xong, nhận những lời chúc tụng chuyển sang bàn khác. Trước khi , Giang Nguyên còn buồn xoa đầu Cương Pháo Nhi: "Ăn no nhé."
Cương Pháo Nhi đáp: "Vâng ạ."
Cương Pháo Nhi vẫn cứ canh cánh trong lòng vấn đề : "Mẹ ơi, bố đợi con hẵng đám cưới?"
Trần Kim Hoa nhịn , gắp cho bé một đũa thức ăn: "Ăn cũng bịt nổi miệng cháu, cái gì cũng đòi."
Đường Tô hỏi: "Vậy con xem chú Giang Nguyên con ?"