Đại Lão Mãn Cấp Tuỳ Quân, Quan Quân Lạnh Lùng Lại Sợ Vợ - Chương 329: Tiểu Cửu Trông Trẻ Và Lời Hứa Đùi Gà Bị Lãng Quên

Cập nhật lúc: 2026-03-14 14:52:46
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hơn nữa, trong phòng tối như ...

 

"Không ."

 

Đường Tô vội vàng mặc áo ngủ cho t.ử tế, lúc mới vẫy tay với Sáng Tỏ: "Sáng Tỏ đây, ngủ với nào."

 

Sáng Tỏ thấy thế, vội vàng bò về phía Đường Tô, rúc lòng cô ngủ .

 

Trần Dụ Xuyên vươn cánh tay dài, ôm trọn cả hai con lòng, lúc mới an tâm nhắm mắt .

 

Sáng hôm , Cương Pháo Nhi cứ vòng quanh Đường Tô ngó nghiêng.

 

"Sao thế? Hôm nay gì khác ?"

 

Cương Pháo Nhi vắt óc suy nghĩ một lúc mới : "Vẫn giống ngày, nhưng con cứ cảm giác hôm nay hơn, hơn hôm qua nhiều."

 

Đường Tô véo nhẹ má nhóc: "Mắt của con cũng khá đấy."

 

Cương Pháo Nhi hì hì, sang chuyện với Sáng Tỏ: "Sáng Tỏ, gọi trai ."

 

Sáng Tỏ Cương Pháo Nhi, toét miệng gọi: "Anh."

 

Khuôn mặt Cương Pháo Nhi bừng sáng nụ : "Ơi! Sáng Tỏ ngoan quá, thông minh quá."

 

Đêm nay, Trần Dụ Xuyên rút kinh nghiệm xương m.á.u, bế Sáng Tỏ sang phòng Cương Pháo Nhi, đặt ngay cạnh Tiểu Cửu.

 

"Tiểu Cửu, mày trông Sáng Tỏ một lát nhé, lát nữa tao sẽ bế con bé về."

 

Tiểu Cửu: "..."

 

Được , trông thằng lớn xong giờ trông thêm con bé con.

 

Cương Pháo Nhi thì phấn khích: "Bố yên tâm, con nhất định sẽ trông chừng em gái cẩn thận."

 

Trần Dụ Xuyên khựng , dặn dò Tiểu Cửu: "Chú ý đừng để Cương Pháo Nhi đạp trúng Sáng Tỏ nhé."

 

Cương Pháo Nhi vội vàng biện minh: "Con sẽ đạp trúng em ."

 

Đáp Cương Pháo Nhi chỉ là tiếng hừ lạnh của Trần Dụ Xuyên.

 

Thằng nhóc tướng ngủ cực kỳ , thế bản nó còn hề .

 

Cương Pháo Nhi phục, sán gần Sáng Tỏ: "Sáng Tỏ, tuyệt đối sẽ đạp trúng em ."

 

khi Cương Pháo Nhi ngủ say, tư thế bắt đầu trở nên phóng khoáng.

 

Sau vô đẩy tay chân của Cương Pháo Nhi , Tiểu Cửu phát bực.

Nga

 

Lúc Trần Dụ Xuyên bước , liền thấy Tiểu Cửu đang mất kiên nhẫn đẩy chân Cương Pháo Nhi , đắp chăn đàng hoàng cho nhóc.

 

Còn Sáng Tỏ ở bên cạnh thì ngủ cực kỳ say sưa, ảnh hưởng bởi ông trai.

 

Vừa thấy Trần Dụ Xuyên, oán khí Tiểu Cửu tỏa ngùn ngụt giấu .

 

Trần Dụ Xuyên vội vàng xoa dịu: "Tiểu Cửu lắm, ngày mai thưởng cho mày một cái đùi gà nhé!"

 

Tiểu Cửu hừ lạnh một tiếng.

 

Ai thèm cái đùi gà của !

 

khi thấy Trần Dụ Xuyên bế Sáng Tỏ lên, nó vẫn nhịn chằm chằm, sợ xảy chuyện gì...

 

Hôm nay, Đường Tô bế con ghế, Tiểu Cửu ườn chiếc ghế bên cạnh.

 

Đột nhiên, đôi tai mèo giật giật.

 

Tiểu Cửu mở choàng mắt, chằm chằm về phía cửa.

 

Không lâu , tấm rèm chắn gió dày cộm ở cửa xốc lên.

 

Trần Dụ Xuyên xách một tảng thịt lợn to bước .

 

Tiểu Cửu thấy, mặt mèo tức khắc xị xuống, tức giận đến mức lông lá dựng ngược hết cả lên.

 

Đường Tô vươn tay vuốt ve nó, sắc mặt Tiểu Cửu nháy mắt dịu , cái đầu nhỏ còn cọ cọ tay Đường Tô.

 

"Sao thế?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-329-tieu-cuu-trong-tre-va-loi-hua-dui-ga-bi-lang-quen.html.]

Tiểu Cửu kêu meo meo một trận, ánh mắt Trần Dụ Xuyên đầy vẻ lên án.

 

"Meo meo meo meo meo."

 

Lão đại, tối qua bảo sẽ thưởng đùi gà cho cơ mà!

 

Trần Dụ Xuyên cất gọn thịt lợn, rửa tay sạch sẽ mới về phía Đường Tô.

 

"Sao thế? Sao cả hai đều ?"

 

Đặc biệt là Tiểu Cửu, trông bộ dạng như lao c.ắ.n một cái.

 

Đường Tô nhắc nhở: "Anh quên chuyện gì ?"

 

Lời dứt, mặt Tiểu Cửu càng thêm xúi quẩy.

 

Trần Dụ Xuyên lúc mới nhớ lời hứa với Tiểu Cửu tối qua.

 

Dựa theo sự hiểu của về Tiểu Cửu, nếu dám là quên, chắc chắn nó sẽ xù lông cào mất.

 

Anh đành tìm bừa một cái cớ: "Hôm nay muộn quá, bán hết gà ."

 

Nói xong, dỗ dành Tiểu Cửu: "Ngày mai tao nhất định sẽ mang một con gà về cho mày."

 

Bắt gặp ánh mắt đầy nghi ngờ của Tiểu Cửu, Trần Dụ Xuyên liên tục đảm bảo: "Ngày mai tao nhất định, nhất định sẽ mang về."

 

Tiểu Cửu lúc mới chịu bỏ qua.

 

Khương Lâm Phong và Tạ Giản Thanh chọn một ngày rảnh rỗi sang chơi.

 

Họ còn dắt theo cả hai đứa con.

 

Lúc đến, họ xách theo một cái túi lưới, lờ mờ thể thấy đồ vật bên trong.

 

Khương Lâm Phong ném thẳng cái túi lưới lòng Trần Dụ Xuyên.

 

Trần Dụ Xuyên bắt lấy, kỹ: "Ây da, đồ đấy chứ."

 

Năm sáu hộp sữa bột, một hộp sữa mạch nha, cùng một ít vải bông.

 

Nhìn thấy Sáng Tỏ, ánh mắt Tạ Giản Thanh cong lên ý .

 

"Cô bé lớn lên xinh xắn quá."

 

Khương Lâm Phong Sáng Tỏ xinh xắn đáng yêu, sang hỏi con trai: "Con trai, thích em Sáng Tỏ ?"

 

Khương Chính Du vội vàng gật đầu: "Thích ạ."

 

Một em bé gái xinh xắn, trắng trẻo, nháo, ai mà chẳng thích.

 

Sắc mặt Trần Dụ Xuyên nháy mắt đen sì: "Mày chị gái , còn thích với chả thích cái gì."

 

Thấy Trần Dụ Xuyên khó chịu, Khương Lâm Phong càng vui vẻ.

 

Gậy ông đập lưng ông, phong thủy luân chuyển mà.

 

Sáng Tỏ chị gái mặt, vươn ngón tay nhỏ xíu chỉ về phía Khương Lệnh Nghi: "Muốn."

 

Nói xong, con bé liền về phía Đường Tô.

 

Đường Tô theo tay con: "Đó là chị gái, thể ."

 

Khương Lệnh Nghi thấy tiếng động, tiến đến mặt Sáng Tỏ, nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của con bé: "Sáng Tỏ."

 

Nhìn mặt, cô nhóc tức khắc khanh khách.

 

Cương Pháo Nhi vỗ vỗ n.g.ự.c tự hào: "Đây là em gái tớ, cũng thể cho em gái đấy."

 

Khương Lâm Phong sơ ý một chút, Cương Pháo Nhi sán gần Khương Lệnh Nghi.

 

Nghe Cương Pháo Nhi , Khương Lâm Phong hừ lạnh: "Cháu cũng hào phóng gớm nhỉ."

 

Tạ Giản Thanh trừng mắt lườm chồng một cái: "Sao nhiều thế hả?"

 

Khương Lâm Phong: "..."

 

Sáng sớm hôm , Trần Dụ Xuyên đồng hồ, xoay ôm lấy Đường Tô.

 

 

Loading...