Đại Lão Mãn Cấp Tuỳ Quân, Quan Quân Lạnh Lùng Lại Sợ Vợ - Chương 352: Đỗ Đại Học Kinh Thành, Nhập Học Gặp Bạn Cùng Phòng

Cập nhật lúc: 2026-03-15 01:41:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Vâng ạ."

 

Qua một lúc lâu, Trần Dụ Xuyên mới lên tiếng: "Lão Khương chắc tức c.h.ế.t mất."

 

Đường Tô còn cao tay hơn , trực tiếp dạy con trai cách hành xử luôn.

 

"Không c.h.ế.t ."

 

Trần Dụ Xuyên tức khắc bật .

 

Hôm , Đường Nghiên Châu đính chính tin đồn trong khu tập thể. Cậu vẫn đến tìm Khương Lệnh Nghi, nhưng hai chơi riêng nữa.

 

Nhìn bước nhà, Khương Lâm Phong bực dọc hỏi: "Cậu đến đây gì?"

 

"Cháu đến tìm An An ạ."

 

Khương Lâm Phong khó thể tin nổi, thằng nhóc mặt dày đến thế là cùng?

 

Một lát , Khương Lâm Phong thấy Đường Nghiên Châu xin con gái , đại ý là nên cứ thế dẫn Khương Lệnh Nghi chơi. , đây là trọng điểm ?

 

Tuy nhiên, Khương Lâm Phong và Tạ Giản Thanh nhận , mỗi Đường Nghiên Châu đến tìm Khương Lệnh Nghi đều là lúc lớn ở nhà, cử chỉ cũng chừng mực, gì quá đáng. Dù , Khương Lâm Phong vẫn cảm thấy .

 

Không nhịn nữa, ông tìm đến Trần Dụ Xuyên: "Chuyện , vợ ?"

 

Trần Dụ Xuyên liếc ông một cái: "Nói nhiều lắm, nhưng cụ thể gì thì ông nên thì hơn. sợ ông tức c.h.ế.t thật đấy."

 

Khương Lâm Phong tin tà: "Chẳng lẽ cô còn dạy con trai cách tán gái?"

 

"Dạy nó cách gánh vác trách nhiệm, bình thường nên đối xử với con gái thích . Nói chung là cũng gần giống như ông nghĩ đấy."

 

Khương Lâm Phong:!

 

Giữa tháng Tám, nhóm Đường Tô trở về Thân Thành vì Đường Nghiên Châu về nhận giấy báo trúng tuyển.

 

như dự đoán, Đường Nghiên Châu và Khương Lệnh Nghi đều điền nguyện vọng các trường ở Kinh Thành, thậm chí còn đăng ký cùng một trường. Cả hai đều nhận giấy báo trúng tuyển.

 

Sau khi họ rời khỏi quân khu, Khương Lâm Phong vui như mở cờ trong bụng.

 

Trần Dụ Xuyên hỏi: "Ông vui cái gì?"

 

"Con trai , đương nhiên vui chứ."

 

Cải trắng nhà ông giữ !

 

Trần Dụ Xuyên khẩy, ném một tin động trời: "Ông ? Bọn nó đăng ký cùng một trường đại học đấy."

 

Nụ mặt Khương Lâm Phong cứng đờ, tâm trạng nhen nhóm bỗng chốc tan thành mây khói. Ông vẫn từ bỏ ý định, chạy về hỏi Khương Lệnh Nghi.

 

"Con và thằng nhóc Đường Nghiên Châu đăng ký cùng một trường đại học ?"

 

"Vâng ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-352-do-dai-hoc-kinh-thanh-nhap-hoc-gap-ban-cung-phong.html.]

 

Lần thì Khương Lâm Phong tuyệt vọng.

 

Đến ngày khai giảng, Đường Tô và Sáng Tỏ đưa Đường Nghiên Châu đến trường. Vốn dĩ thể tự , nhưng dù Đường Nghiên Châu vẫn còn là một đứa trẻ, Đường Tô quyết định đưa cho yên tâm. Tất nhiên, trong suốt quá trình , Đường Nghiên Châu tự xách hành lý, Đường Tô và Sáng Tỏ chỉ cùng thôi.

 

Đường Tô và Sáng Tỏ theo Đường Nghiên Châu đến ký túc xá nam. Ký túc xá là một dãy nhà ngang, ở giữa là hành lang dài, hai bên là từng phòng ở, nhà vệ sinh và phòng tắm dùng chung. Một phòng ký túc xá dành cho tám , hai bên kê bốn chiếc giường tầng bằng sắt, phía trong cùng một chiếc bàn lớn và tám cái ghế. Vài chiếc giường trải sẵn đệm.

 

Trông đơn sơ, tạo nên sự đối lập mạnh mẽ với vẻ ngoài tươm tất, sáng sủa của mấy họ. Những ở các phòng khác tò mò sang, ánh mắt bất giác dừng Đường Tô.

 

Đường Nghiên Châu từng ở ký túc xá bao giờ, vốn định trải nghiệm thử, nhưng khi tận mắt thấy thực tế, bắt đầu do dự.

 

Đường Tô lên tiếng: "Hay là ngoài thuê nhà ."

 

Trước đó Đường Tô đề xuất ý định thuê nhà cho Đường Nghiên Châu ở ngoài, nhưng và Trần Dụ Xuyên gạt . Đường Nghiên Châu thấy ở ký túc xá mới mẻ nên thử. Còn Trần Dụ Xuyên thì cho rằng Đường Tô quá chiều chuộng con.

 

Đường Nghiên Châu gật đầu cái rụp: "Thuê ạ!"

 

Lúc , một thanh niên trạc tuổi Đường Nghiên Châu bước cửa, tình cờ cuộc đối thoại của họ.

 

"Mọi định ngoài thuê nhà ?"

 

Đường Tô sang. Chỉ thấy một thanh niên mặc áo khoác da, quần bò ống loe, chân giày hỏa tiễn. Tóc vuốt keo bóng lộn, trán còn vắt vẻo chiếc kính râm. Cậu vẻ là Kinh Thành gốc, giọng Bắc Kinh đặc sệt.

 

Đường Nghiên Châu đáp: " ."

 

Nga

"Không thuê . hỏi thầy giáo , thầy bảo sinh viên mới nhập học ít nhất ở ký túc xá một học kỳ mới ngoài ở."

 

Đường Nghiên Châu chút thất vọng: "Vậy đành ở ký túc xá thôi."

 

Cậu thanh niên sành điệu Đường Nghiên Châu: " tên Trịnh Lâm Khiêm, Kinh Thành gốc, tên gì?"

 

" là Đường Nghiên Châu, Thân Thành."

 

Trịnh Lâm Khiêm ngước mắt, trong ánh mắt xẹt qua một tia kinh ngạc.

 

"Đây là chị gái và em gái ?"

 

Động tác cất hành lý của Đường Nghiên Châu khựng : "Đây là và em gái ."

 

Trịnh Lâm Khiêm bất giác Đường Tô, vội vàng dời mắt , đó mới cất tiếng chào: "Cháu chào cô ạ."

 

Đường Tô gật đầu: "Chào cháu."

 

Trịnh Lâm Khiêm cách ăn mặc khác biệt của ba Đường Tô, thừa gia cảnh nhà Đường Nghiên Châu khá giả. Cậu sán gần Đường Nghiên Châu: "Người em, khuôn mặt nét đấy, vuốt thêm tí keo, đeo cái kính râm trai ngời ngời luôn!"

 

Đường Nghiên Châu liếc Đường Tô, nhỏ giọng đáp: "Mấy thứ đó , nhưng cho dùng, bảo trông mất mặt."

 

Nhắc đến chuyện , Trịnh Lâm Khiêm như bắt vàng: "Trùng hợp thế, cũng bảo ăn mặc thế mất mặt."

 

"Đẹp trai thế cơ mà! Mấy tuổi đúng là mắt thẩm mỹ, chẳng thế nào là thời trang cả."

 

 

Loading...