Đại Lão Mãn Cấp Tuỳ Quân, Quan Quân Lạnh Lùng Lại Sợ Vợ - Chương 386: Thức Tỉnh Dị Năng Hệ Phong, Tiểu Cửu Lộ Diện

Cập nhật lúc: 2026-03-15 01:42:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trên xe, Đường Tô hỏi Tiểu Cửu: ‘Vừa nãy đó là thứ gì ?’

 

Tiểu Cửu đáp: ‘ cũng , nhưng năng lượng của thứ đó mạnh, ngờ Trần Dụ Xuyên hấp thu mất.’

 

Nhắc đến chuyện , Tiểu Cửu vẫn còn mang theo chút oán khí.

 

Bên , Trần Dụ Xuyên bắt đầu cảm thấy cơ thể sự khác thường. Anh trao đổi ánh mắt với Đường Tô.

 

Đường Tô khẽ : “Anh thả lỏng .”

 

Ngay đó, Trần Dụ Xuyên cảm giác thức hải của như một thứ gì đó xâm nhập.

 

Giọng của Đường Tô vang lên trong đầu : ‘Sao ?’

 

Trần Dụ Xuyên đột nhiên mở to hai mắt, ngạc nhiên vì còn thể giao tiếp theo cách .

 

‘Anh cảm giác trong cơ thể hình như thêm một luồng năng lượng.’

 

‘Thử khống chế và vận dụng nó xem .’

 

‘Được.’

 

Trần Dụ Xuyên uống một ngụm lớn nước linh tuyền, đó nhắm mắt . Anh tựa hẳn Đường Tô, thoạt giống như đang nhắm mắt dưỡng thần.

 

Một lúc lâu , Trần Dụ Xuyên mới mở mắt .

 

‘Vợ ơi, hình như thêm một dị năng.’

 

Đường Tô : ‘Dị năng gì?’

 

‘Hình như là dị năng hệ Phong.’

 

Vừa dứt lời, Đường Tô cảm thấy trong lòng bàn tay chút mát lạnh, dường như một luồng khí luồn lách qua kẽ tay cô.

 

Đó là gió!

 

‘Cố gắng luyện tập cho nhé, cái lốc xoáy lửa lúc nãy uy lực đáng gờm đấy.’

 

‘Anh .’

 

Trải qua một buổi chiều lái xe liên tục, bọn họ tiến địa phận tỉnh Quý Châu.

 

Thấy trời sắp tối, nhóm Đường Tô tìm một ngôi nhà dân ven đường để nghỉ chân. Bọn họ dạo một vòng quanh nhà, phát hiện sống. Tuy nhiên, gầm cầu thang một cái xác đang phân hủy, lẽ là chủ nhà.

 

Lúc đang là cuối hè, thời tiết vẫn oi bức, mùi hôi thối đặc trưng của x.á.c c.h.ế.t thối rữa xộc thẳng mũi.

 

Đường Tô nhíu mày: “Chỗ thối quá, .”

 

Sau đó, mấy sang ngôi nhà bên cạnh tìm kiếm, cuối cùng cũng tìm một căn nhà x.á.c c.h.ế.t.

Nga

 

Tại phòng khách, bọn họ trải những tấm đệm lấy từ siêu thị , tối nay sẽ ngủ sàn nhà. Để đề phòng nửa đêm tang thi mò tới, Trương Bân Thành dùng dây leo bịt kín lối lên cầu thang và các cửa sổ. Lại thêm Đại Hoàng canh gác, bọn họ cơ bản cần quá lo lắng.

 

Chuẩn xong xuôi, Đường Tô lấy thịt bò bít tết, nước giải khát thu hôm nay, cùng với nhiều thịt khô.

 

Trương Bân Thành một bên dùng dị năng thúc đẩy hạt giống rau củ sinh trưởng. Trần Dụ Xuyên bắc nồi lên bếp. Trình Sương và Tần Lỗi phụ giúp vo gạo, nấu cơm, luộc thịt khô. Mấy việc lặt vặt bọn họ vẫn thể .

 

Đường Tô : “Nhân tiện hôm nay rảnh rỗi, luộc hết đống thịt khô , chế biến cho tiện.”

 

Thịt khô qua ướp muối, luộc lâu mới nhả hết vị mặn .

 

Trình Sương gật đầu: “Được.”

 

Không chỉ , bọn họ còn nấu một nồi cơm to.

 

Bên , Trương Bân Thành thúc đẩy sinh trưởng xong. Mọi xúm xem mới phát hiện, hạt giống đó mọc vài loại rau khác : cải thảo, rau chân vịt, rau diếp thơm và cà chua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-386-thuc-tinh-di-nang-he-phong-tieu-cuu-lo-dien.html.]

 

Nhóm Đường Tô những mớ rau xanh mơn mởn mà thèm thuồng.

 

Trình Sương giục: “Mau rửa sạch cho chảo xào .”

 

Rau củ do Trương Bân Thành dùng dị năng tạo chắc chắn là sạch sẽ, nhưng theo thói quen, vẫn mang rửa. Bọn họ chỉ rửa cải thảo để lát xào với thịt khô, còn cất để dành.

 

Trần Dụ Xuyên đầu tiên áp chảo thịt bò bít tết tìm hôm nay, đó tận dụng mỡ bò còn sót trong chảo để xào thịt khô với cải thảo.

 

Cơm chín tới, Tần Lỗi nhịn xới ngay một bát. Cơm trắng ăn kèm bò bít tết và cải thảo xào thịt khô, cải thảo thấm đẫm mỡ từ thịt khô trở nên ngon miệng lạ thường.

 

Mấy cắm cúi ăn, miệng nhai nhóp nhép rảnh để chuyện.

 

Trong gian, Tiểu Cửu mà nước dãi chảy ròng ròng. Ngay cả Đại Hoàng cũng đang vùi đầu ăn ngấu nghiến bên ngoài.

 

‘Lão đại, ngoài.’

 

Nó cũng ăn thịt.

 

Động tác ăn cơm của Đường Tô khựng : ‘Ra đây .’

 

Ngay đó, một con mèo mướp liền xuất hiện. Tiểu Cửu ngoài cọ cọ chân Đường Tô.

 

Nhóm Trình Sương đang mải ăn, thấy tiếng mèo kêu mới ngẩng đầu lên.

 

“Con mèo ?”

 

Bọn họ thấy tiếng động nào, con mèo cứ như từ trời rơi xuống . Hơn nữa, trông nó vẻ thiết với Đường Tô.

 

Đường Tô giải thích: “Nhận nuôi từ , vẫn luôn để trong gian.”

 

Mọi lập tức hiểu .

 

Trương Bân Thành nhớ tới bản lĩnh của Đại Hoàng, liền hỏi: “Con mèo g.i.ế.c tang thi ?”

 

Dứt lời, Tần Lỗi và Trình Sương cũng tò mò sang.

 

“Biết.”

 

chịu động thủ thì còn tùy tâm trạng của Tiểu Cửu.

 

Nói , Đường Tô lấy một cái bát nhỏ, gắp cho Tiểu Cửu một ít thức ăn, còn nhường luôn miếng bò bít tết trong bát cho nó: “Ăn .”

 

Tiểu Cửu lập tức vùi đầu ăn lấy ăn để.

 

Trình Sương với ánh mắt ngưỡng mộ: “Nhà cô tận hai con vật biến dị, một con thì mấy.”

 

Tần Lỗi và Trương Bân Thành cũng vui vẻ, rốt cuộc đội ngũ thêm một trợ thủ đắc lực.

 

Bên , Tiểu Cửu ăn hết thịt trong bát , mon men định cướp thịt trong bát Đại Hoàng.

 

Đường Tô thấy , gõ nhẹ lên đầu Tiểu Cửu: “Ăn phần của mày .”

 

Tiểu Cửu rụt cổ , ngoan ngoãn về ăn phần của .

 

Trình Sương sán gần, ánh mắt tràn ngập sự yêu thích, rõ ràng là kết Tiểu Cửu: “Nó tên ? sờ một cái ?”

 

“Nó tên Tiểu Cửu, còn cho sờ thì cô hỏi nó.”

 

Trình Sương Tiểu Cửu, dỗ dành: “Tiểu Cửu, cho chị sờ một cái nhé?”

 

Nói , cô thử vươn tay .

 

Tiểu Cửu xoay né tránh bàn tay của cô, cặp mắt màu hổ phách chằm chằm cô cảnh giác.

 

 

Loading...