Đại lão mạt thế mang theo không gian vật tư trọng sinh rồi - Chương 118
Cập nhật lúc: 2026-03-05 08:49:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pZHdlU6TQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ra đến bên ngoài thì thấy Chu Quân đang lái một chiếc xe bán tải đến, thùng xe đắp một tấm chăn bông.”
“Chú, thím, cả, chị dâu, hai, chị dâu hai, chúc năm mới vui vẻ ạ.”
Chu Quân chào hỏi , lật tấm chăn .
Bên trong lộ cả một thùng xe đầy đồ Tết.
Thịt lợn, gà, cá, miến, rong biển, còn các loại hải sản khác, đủ loại đồ hộp, thu-ốc l-á, r-ượu, bánh kẹo càng đủ kiểu, cái gì cũng .
“Anh cả, hai chúng đây khuân đồ nào.”
Chu Quân tự vác nửa lợn phòng.
“Cái thằng bé , con mang nhiều đồ thế gì, chỗ tốn bao nhiêu là tiền, con kiếm tiền chẳng dễ dàng gì, tiêu xài hoang phí như thế .”
Vương Thúy Hoa lập tức sốt ruột, gì kiểu tặng lễ Tết như thế .
“Thím ơi, chỗ chẳng tốn bao nhiêu tiền , sáng nay con bán kha khá , tiền vốn kiếm , con đặc biệt chọn đồ để dành cho thím đấy ạ.”
Chu Quân với Vương Thúy Hoa.
“Thím ơi, nếu thím để cả, hai giúp một tay, con sẽ tự dỡ hết đồ xuống đấy ạ.”
Chu Quân đặt miếng thịt lợn lên thớt định khuân những thứ khác.
“Cái thằng bé .”
Vương Thúy Hoa thể để một Chu Quân khuân .
Bên Chu Quân chỉ đạo hai em La Bân lấy cái túi lớn đựng quần áo, bên trong chuẩn cho mỗi một chiếc áo bông.
Vốn dĩ lúc đều hiếu kỳ với xe ô tô nhỏ, mặc dù là Tết Ông Công Ông Táo, nhưng thấy tiếng xe, vẫn cứ ngoài ngó một cái.
Vốn tưởng là Lưu Hương Mai về , ai mà ngờ lái thẳng đến nhà La Đại Thành.
Mặc dù chiếc xe trông xịn bằng xe của chồng Lưu Hương Mai, nhưng bù đối tượng của La Á trẻ trung, dáng thẳng thắn, trai, miệng lưỡi ngọt xớt.
Quan trọng nhất là chở về một xe đồ Tết, nhắc đến những thứ khác, chỉ riêng nửa lợn thôi cũng đủ khiến ghen tị đến nổ mắt .
Chưa kể đến những thứ khác mà tiền cũng chẳng mua nổi.
Vương Thúy Hoa thì càng hếch cằm lên, đang khuân đồ, đó buôn chuyện với hàng xóm:
“Chao ôi, chị xem cái thằng Chu Quân , bảo nó nhà chẳng thiếu cái gì mà nó cứ mang bằng thứ sang.”
“Vẫn là bà phúc đức đấy, con trai con dâu đều cả, giờ con rể cũng hiếu thuận thế , con rể nghề gì mà tay hào phóng ?”
Một bà hàng xóm hận chui tọt trong phòng để xem những thứ gì.
Cả một xe đồ chắc cũng tốn mấy trăm đồng chứ, qua liền nhịn mà nghĩ đến nhà Lưu Hương Mai.
Chị xem, mua bao nhiêu thứ thế mà chẳng hé răng lấy một lời, cứ hùng hục mà việc, khuân vác, chẳng tí lên mặt nào cả.
“Làm nghề gì ạ, chẳng qua là thấy công việc kiếm ít quá nên tự ngoài riêng thôi, đại học học ngành chế tạo ô tô, giờ mấy chiếc xe tải lớn, thuê quân nhân xuất ngũ về lái xe, chạy xe tải chở hàng mà.”
Lời của Vương Thúy Hoa mang vẻ khiêm tốn, nhưng giọng điệu đầy vẻ khoe khoang.
Mọi khỏi càng thêm nể trọng La Á, chị xem, thế mới gọi là khiêm tốn chứ, cái kiểu chạy xe tải chở hàng với kiểu lái xe tải chở hàng thuê cho bình thường mà giống .
Người thế mới gọi là ông chủ lớn, thuê là quân nhân xuất ngũ, một cái là xưởng chính quy, gốc gác rõ ràng .
Lại xem La Á nhà bao giờ giống như cái vẻ đắn của con bé Lưu Hương Mai .
Vẫn là Vương Thúy Hoa giáo d.ụ.c con cái.
Bên cạnh, Lưu Hương Mai sắp mắng ch-ết Lưu Hương Mai .
“Dượng!”
“Dượng!”
“Dượng!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-mat-the-mang-theo-khong-gian-vat-tu-trong-sinh-roi/chuong-118.html.]
Ba đứa nhỏ túi đầy kẹo sữa Đại Bạch Thố, quây quanh Chu Quân mà gọi .
“Đây, tiền mừng tuổi dượng cho các cháu.”
Chu Quân gọi đến mức mát lòng mát , trực tiếp rút từ trong túi một xấp tờ mười đồng, mỗi đứa cho mấy tờ.
Lần mấy đứa nhỏ dám nhận, nếu là một hai hào thì nhận ngay, kể cả một đồng thì La Bân cũng dám tự quyết định nhận, nhưng mấy chục đồng thì thật sự dám nhận, sợ treo lên đ-ánh đòn.
“Con cho chúng nó nhiều tiền thế gì, mau cất .”
Vương Thúy Hoa vội vàng chạy , giọng còn mang theo một tia nghiêm khắc.
Chu Quân:
“......”
Ánh mắt tha thiết về phía La Á.
“Mỗi đứa cho một đồng là , gì ai cho nhiều thế .”
La Á nhịn mà bật thành tiếng.
“Chẳng tại các cháu gọi dượng nên thấy vui quá .”
Chu Quân vội vàng đưa cho mỗi đứa trẻ một đồng.
La Bân sắc mặt của bà nội, thấy giận dữ gì mới lập tức nhét túi, hai đứa nhỏ tự nhiên cũng bắt chước theo.
“Chu Quân mau đây ăn cơm.”
Vương Thúy Hoa chào mời Chu Quân bàn ăn cơm.
Chu Quân cũng khách khí, trực tiếp qua đó, La Đại Thành mở một chai r-ượu mà Chu Quân mang đến.
La Văn lấy thêm bốn cái chén, mặt mỗi đặt một chén.
Chu Quân lén La Á một cái, thấy La Á , mới vội vàng bưng chén r-ượu lên tiếp nhạc phụ đại nhân uống r-ượu.
Mấy còn thì vui vẻ ăn cơm, La Bân và La Lượng ăn cực nhanh, chỉ ăn xong thật lẹ để chạy hợp tác xã tiêu hết tiền trong túi, kẻo lát nữa lớn phản ứng là sẽ thu nộp mất.
La Kỳ tuổi còn nhỏ, vẫn những mánh khóe trong đó, chậm rãi đó gặm đùi gà.
Cậu bé hiểu tại hai trai bỏ qua đống thịt ngon thế mà ăn nhanh như để gì.
Thỉnh thoảng sờ sờ đống kẹo trong túi, mãn nguyện đến mức khóe miệng cứ hếch lên mãi chẳng thôi.
La Bân ăn xong cơm, quăng cái bát xuống chạy biến, La Lượng vội vàng đuổi theo .
“Đừng để sặc gió đấy.”
Vương Thúy Hoa đuổi theo ngoài dặn dò, nhưng hai em chạy mất hút thấy bóng dáng nữa .
Chương 103 Say r-ượu
“Cứ để hai đứa nó chơi .”
La Đại Thành , hiếm khi mới ngày Tết.
Mấy phụ nữ ăn xong thì dọn dẹp bát đũa của xuống, cùng thu dọn đồ Tết mà Chu Quân mang sang.
Đầu tiên là lấy quần áo , đây là áo bông chuẩn cho mỗi một chiếc.
Đều là những kiểu dáng thời thượng nhất dạo gần đây, một chiếc áo bông ít nhất cũng mười đồng.
Vương Thúy Hoa mà khỏi thấy xót xa.
Mặc dù vui vì Chu Quân vẻ mặt cho .
bà thật sự xót tiền.
“Cái thằng Chu Quân cái gì cũng , chỉ điều là chi tiêu quá tay thôi, hai đứa kết hôn , con quản nó một chút, gia đình nào mà chịu nổi kiểu chi tiêu thế , nó kiếm tiền cũng chẳng dễ dàng gì .”
Vương Thúy Hoa sờ chiếc áo bông mà ngừng xót xa.
“Mẹ...