“Đỗ đội trưởng, chúng xuất phát thôi.”
Giáo sư Tôn Dương Vạn Sơn đỡ lên xe lăn, Đỗ Vũ.
Dương Vạn Sơn cây Đường đao của La Á, bỗng chốc cảm thấy cây gậy của chút gì.
“Mời!”
Đỗ Vũ thấy thêm gì nữa.
Đỗ Vũ dẫn theo tổng cộng bảy , mấy thấy sự tương tác giữa La Á và Đỗ Vũ, khỏi lóe lên ánh mắt hóng hớt.
Mọi đều Đỗ Vũ một vị hôn thê thanh mai trúc mã, nhưng vợ hiện tại phá hỏng.
Đối với vợ hiện tại của Đỗ Vũ, thực khá nhiều định kiến.
Không vì chuyện gì khác, mà chỉ cảm thấy quá gây chuyện.
Thô lỗ, đanh đ-á, tùy tiện, lười biếng, tham ăn, còn luôn canh chừng doanh trưởng.
Trong bộ đội nếu phụ nữ nào chuyện với đoàn trưởng là chắc chắn cô sẽ tìm đến tận cửa gây gổ.
doanh trưởng cũng là hiền lành, bất kể vợ quậy phá thế nào cũng tức giận.
Cứ việc huấn luyện như bình thường, cơ bản là ít khi về nhà của hai .
Nay thấy sự tương tác giữa doanh trưởng và nữ bác sĩ , họ còn tưởng La Á là vị hôn thê của Đỗ Vũ.
“Mọi gì thế?”
Sau khi lên xe, La Á chiến sĩ nhỏ cứ thỉnh thoảng liếc trộm , khóe môi nhịn cong lên, tinh quái hỏi thành lời.
“Xin, xin ạ.”
Chiến sĩ nhỏ lập tức hoảng hốt, vội vàng xin .
“Các đều là lính trinh sát ?
Trình độ vẻ lắm, là dạy ?”
Khóe môi La Á nhếch lên nụ Đỗ Vũ.
“Đồng chí, đây là vấn đề cá nhân của , liên quan đến doanh trưởng của chúng , doanh trưởng, về sẽ chịu phạt ạ.”
Chiến sĩ nhỏ quên mất là đang ở xe, định dậy chào quân lễ bày tỏ quyết tâm, ngờ “cốp” một cái đụng trần xe, chẳng kịp đau đớn vội vàng nhận .
“Triệu Tiểu Sơn, yên.”
Giọng của Đỗ Vũ mang theo một tia áp lực.
Anh khiển trách Triệu Tiểu Sơn, cũng trả lời La Á.
phát hiện sự khác biệt của La Á, La Á khả năng phản trinh sát, hơn nữa lời lẽ công kích còn khá sắc bén.
La Á bật thành tiếng, Triệu Tiểu Sơn trêu chọc:
“Tìm tiểu tam (Triệu Tiểu Sơn)? (Trong tiếng Trung, Triệu Tiểu Sơn gần giống Tìm tiểu tam)”
Triệu Tiểu Sơn hiểu ý tứ trong lời của La Á, mặt đỏ bừng bừng, Đỗ Vũ với ánh mắt cầu cứu.
Ngoại trừ hai đang lái xe, những còn lập tức La Á, Đỗ Vũ.
Vì sợ La Á là vị hôn thê cũ của Đỗ Vũ nên chẳng ai dám gì.
“Đồng chí La Á, mong cô đừng trêu chọc lính của .”
Đỗ Vũ nghiêm nghị La Á.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-mat-the-mang-theo-khong-gian-vat-tu-trong-sinh-roi/chuong-124.html.]
“Dễ thôi.”
La Á nhếch môi, tựa lưng ghế, nhắm mắt dưỡng thần.
Giáo sư Tôn, Dương Vạn Sơn đồng thời thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ sợ La Á nảy sinh xung đột với Đỗ Vũ, chuyến núi Tiểu Dương sắp tới đều trông cậy bảo vệ, giờ đắc tội với .
Từ tỉnh lỵ đến núi Tiểu Dương mất tổng cộng bảy ngày, mấy họ phiên lái xe.
Đến ngày thứ ba, bỗng phát hiện lối rẽ phía mấy tảng đ-á lớn, chiến sĩ nhỏ liền dừng xe .
Ngay đó, từ bốn phía mười mấy dân làng hung thần ác sát xông tới vây quanh xe.
Nhìn xe chẳng khác nào lũ cừu sắp thịt, vẻ mặt đầy phấn khích.
“Để đồ đạc giá trị và con đàn bà .”
Một trong những gã đàn ông đó La Á, nhịn mà nuốt nước miếng.
Mẹ nó, con nhỏ trông thật tuấn tú, nếu mà bắt về vợ thì đúng là vàng cũng chẳng đổi.
Đỗ Vũ trực tiếp cầm s-úng, chĩa về phía mấy gã đó:
“Quân đội đang thi hành công vụ.”
Mọi lập tức ngây , quân đội thi hành công vụ mà chiếc xe như thế ?
“Dời đ-á .”
Đỗ Vũ phí lời, lên nòng s-úng.
Tên cầm đầu lập tức quỳ sụp xuống đất, đó lệnh cho đàn em vội vàng dời đ-á.
La Á từ đầu đến cuối lời nào, Dương Vạn Sơn và Giáo sư Tôn thì mặt đầy vẻ căng thẳng, hai nắm c.h.ặ.t t.a.y .
Mặc dù tin tưởng khả năng của Đỗ Vũ, nhưng họ vẫn kìm sự sợ hãi.
Mất đúng một phút đ-á mới dời .
Mãi cho đến khi rời Đỗ Vũ mới hạ s-úng xuống.
“Nếu lúc nãy bọn chúng xông lên, nổ s-úng ?”
La Á Đỗ Vũ nhẹ giọng hỏi.
“Có!”
Đỗ Vũ cất s-úng, lạnh lùng trả lời.
Giáo sư Tôn và Dương Vạn Sơn thấy câu khỏi Đỗ Vũ.
“Nhiệm vụ của là bảo vệ Giáo sư Tôn hái thu-ốc, nhất định bảo đảm an cho ba , những kẻ đó đủ điều kiện để bắt , khi nhiệm vụ kết thúc sẽ dẫn tới bắt chúng.”
Đỗ Vũ là bụng mù quáng, sự việc của Kỷ Đồng Hoa dạy cho Đỗ Vũ rằng đừng dễ dàng nảy sinh lòng trắc ẩn, đừng một cách vô tội vạ, nếu chắc chắn sẽ phản tác dụng.
Mọi :
“...”
“Nhìn tư thế của bọn chúng, hại bao nhiêu vô tội .”
Giáo sư Tôn thở dài một tiếng, nhưng cũng bản lực bất tòng tâm.
Thực trách ai đây, chẳng là trách cái thời đại đáng nguyền rủa .