“Rõ, Tiểu đoàn trưởng!”
Đinh mỗ vội vàng đáp ứng.
Sau đó Đỗ Vũ dẫn theo năm còn hiên ngang đường.
Tuy nhiên Đỗ Vũ hành động lén lút, đám vẫn xác minh phận, chúng gì, khi đối phương chủ động tay, Đỗ Vũ cách nào trực tiếp động thủ.
Vì Đỗ Vũ chỉ thể chủ động dụ đối phương tay, nếu đối phương là thì tự nhiên vẹn cả đôi đường, nếu đối phương là phần t.ử kh-ủng b-ố thì Đỗ Vũ lý do để tiêu diệt chúng.
Đây cũng là lý do Đỗ Vũ dẫn theo Giáo sư Tôn và những khác cùng hành động.
Vài lù lù xuất hiện, tới trạm kiểm soát tạm thời thiết lập.
Chưa kịp năng gì, đối phương trực tiếp nổ s-úng.
mấy sớm chuẩn sẵn sàng, khoảnh khắc đối phương giơ s-úng, họ lăn khu rừng bên cạnh.
Ngay lập tức nổ s-úng phản kích, đối phương tuy đông nhưng b-ắn chuẩn, đều là một lũ ô hợp.
Phía Đỗ Vũ thì khác, ai nấy đều dày dạn kinh nghiệm chiến đấu, thiện xạ như thần.
Mọi thứ cũng chỉ kết thúc trong vòng ba đến năm phút.
Nhóm La Á khoảnh khắc tiếng s-úng vang lên lập tức nhanh ch.óng chạy tới trạm kiểm soát.
Đêm khuya thanh vắng ở thung lũng trống trải, tiếng s-úng đặc biệt rõ rệt, nếu chậm một chút thì lát nữa kẻ địch phía thể sẽ kéo tới.
Giải quyết xong kẻ địch, ba chiến sĩ trẻ đạp xe đạp, chở ba La Á.
Những còn thì chạy bộ tiến về phía .
Bây giờ sớm phương hướng, thứ chỉ thể chạy ngoài tính .
Phía bên khi Triệu Tiểu Sơn chạy ngoài, trực tiếp tìm nơi thể gọi điện thoại, gọi cho quân khu.
Sau đó Triệu Tiểu Sơn hội quân với , đây cũng là điều Đỗ Vũ dặn dò .
Bảo Triệu Tiểu Sơn gọi điện xong thì lập tức về lấy xe.
Cũng cần đợi , họ sẽ tự nghĩ cách về.
Sau khi ngoài, hỏi thăm một chút mới , thì họ xuyên qua quả núi, xe ở phía bên núi.
Ngay lập tức cũng do dự, trực tiếp mua vé tàu hỏa về.
Dáng vẻ mấy tương đối nhếch nhác, gây sự chú ý, nhưng bộ đồng phục thống nhất vẫn khiến e dè.
Mua vé đột xuất nên mua vé chỗ , đều là vé , nhưng cũng ai cạnh họ.
Họ cũng giải thích gì, cứ thế trực tiếp xuống.
Gần nửa tháng bôn ba, ai nấy đều kiệt sức, thực sự quá mệt mỏi.
Chỗ ai , họ dứt khoát lên luôn.
Sau đó đầy nửa phút tất cả đều ngủ say, tuy ngủ nhưng cũng hề buông lỏng cảnh giác.
Lúc xe đẩy đồ ăn qua, Giáo sư Tôn mua cho mỗi một hộp cơm.
Đối với nửa tháng ăn lương khô ép mà , cơm hộp tàu hỏa cũng đến nỗi khó nuốt nữa.
Ba La Á ăn tương đối từ tốn, còn mấy chiến sĩ trẻ thì ăn như hổ đói.
Mười tiếng hành trình, về tới tỉnh S, mấy cõng Giáo sư Tôn chạy thẳng tới Đại học Y.
Ba La Á đều ý định về nhà, trực tiếp tới phòng thí nghiệm.
“La Á, cô vẫn nên về nhà nghỉ ngơi , tình hình cô hiện giờ khác , cần nghỉ ngơi cho , đứa bé trong bụng quan trọng hơn.”
Giáo sư Tôn đầu La Á.
Sắc mặt La Á vẫn lắm, ông khỏi lo lắng .
“Được, thưa thầy, ngày mai em sẽ qua.”
La Á cũng khăng khăng đòi ở .
Tuy tàu hỏa luôn nghỉ ngơi, ngoài thời gian ăn cơm thì La Á luôn ngủ, nhưng bây giờ vẫn cảm thấy lưng chút mỏi.
Lúc cũng dám đại ý, trực tiếp thẳng về nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-mat-the-mang-theo-khong-gian-vat-tu-trong-sinh-roi/chuong-130.html.]
Lúc về đến nhà, cổng lớn đang khóa, cô lấy chìa khóa từ trong gian mở cửa.
Mọi thứ đều sạch sẽ gọn gàng, qua là dọn dẹp cẩn thận.
Lười đun nước, cô lấy tấm sưởi năng lượng mặt trời trong gian , trực tiếp dùng ấm đun nước siêu tốc để đun.
Tắm nước nóng xong, sấy khô tóc, lúc mới lên giường.
Chương 112 Thắt lưng mỏi
Chưa đầy ba phút cô chìm sâu giấc ngủ, lúc tỉnh nữa là tỉnh dậy trong mùi thơm của thức ăn.
La Á khỏi chút kinh ngạc, trong nhà mà .
Lại thể ngủ say như , chẳng lẽ là m.a.n.g t.h.a.i nên tính cảnh giác trở nên kém ?
Đứng dậy ngoài, liền thấy Chu Quân đang bận rộn trong bếp.
Trong nồi tỏa mùi thơm của gà hầm nấm, Chu Quân đang món cà chua xào trứng.
“Chu Quân!”
La Á khẽ gọi một tiếng, đó từ phía ôm lấy Chu Quân.
“Sao dậy ?
Là em thức giấc ?”
Chu Quân vội vàng , ôm lấy La Á, khẽ hôn lên trán cô một cái.
“Không , chỉ là ngủ đẫy giấc thôi.”
Cô lắc đầu, cả lười biếng.
Không tại , cứ một nỗi nhớ nhung và sự ỷ khó hiểu đối với Chu Quân.
“Chuyện là đây?
Bị thương ?”
Chu Quân khi múc món cà chua xào trứng thì cẩn thận ôm La Á lòng.
Sự phản thường của La Á khiến Chu Quân chút lo lắng.
Thực sự là đây là biểu hiện từng ở La Á.
“Chu Quân, em t.h.a.i , hơn một tháng, thầy giúp em bắt mạch .”
La Á lười nhác dựa lòng Chu Quân.
Chưa bao giờ cảm thấy một cái ôm khiến an tâm đến thế.
Chu Quân:
“...”
“Vợ , em gì cơ?
Em em t.h.a.i á?”
Chu Quân sững sờ một chút, đó phấn khích đến đỏ cả mặt, hưng phấn La Á.
“Thầy giúp em chẩn mạch, là hoạt mạch, đợi hai tháng chúng bệnh viện kiểm tra một chút.”
La Á gật đầu, cũng cảm xúc của Chu Quân cho vui lây.
“Lần ngoài thương ?
Có va quẹt chỗ nào ?
Biết thế cùng em .”
Chu Quân vội vàng kiểm tra La Á.
Giờ nghĩ vẫn thấy sợ hãi, khỏi toát cả mồ hôi lưng.
“Không thương, chỉ là đói , Chu Quân, mau nấu cơm ?”
La Á xong, bụng cô cũng kêu lên một tiếng hợp thời điểm.