Đại lão mạt thế mang theo không gian vật tư trọng sinh rồi - Chương 147

Cập nhật lúc: 2026-03-05 08:52:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8fNKlsj8Q6

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“La Á sai thông báo cho La Toàn, La Toàn khi đến trực tiếp bế ngoài đưa đến bệnh viện.”

 

Khiến giảng viên cảm thấy vô cùng tiếc nuối:

 

“Em xem, em xem, bản học y, đưa đến bệnh viện gì, chỗ chúng cái gì cũng , bác sĩ đông, chẳng thuận tiện hơn bệnh viện nhiều ."

 

Vương Thúy Hoa sớm theo, đợi ở ngoài phòng sinh, gương mặt đầy vẻ lo lắng.

 

Lý Cương và Triệu Phượng Tiên cũng đợi ở ngoài, La Á ở bên cạnh Vương Thúy Hoa.

 

“Tiểu Á, con về , Lý Kiều m.a.n.g t.h.a.i con so, sinh sẽ chậm, con đang m.a.n.g t.h.a.i đôi, đừng để mệt."

 

Triệu Phượng Tiên La Á khẽ khuyên nhủ.

 

Thật sự là bụng của La Á đáng sợ, nếu thật sự ở đây chờ sinh, ngộ nhỡ sơ sẩy gì thì .

 

“Tiểu Á, đưa em về."

 

La Toàn tới.

 

đấy, Tiểu Á lời , con bây giờ để mệt, để ba con đưa con về."

 

Vương Thúy Hoa cũng sớm khuyên La Á về .

 

Tuy lo lắng cho con dâu, nhưng con gái cũng quan trọng kém, chính xác hơn, trong lòng Vương Thúy Hoa, con gái quan trọng hơn con dâu nhiều.

 

“Vậy sáng mai con đến."

 

La Á đồng hồ bốn giờ chiều, cũng kiên trì nữa.

 

Còn nữa là ghế ở bệnh viện cũng chẳng dễ chịu gì cho cam.

 

Ngày thứ hai trời sáng, Dương Thái Phượng dậy hầm canh gà, nấu mì canh gà, luộc trứng gà, còn bảo Chu Quân mua bánh bao, đến sáu giờ, hai đến bệnh viện.

 

Lúc đến bệnh viện, vẫn còn đang đợi ở ngoài phòng sinh.

 

“Sao ạ?

 

Vẫn sinh ạ?"

 

La Á khỏi lo lắng.

 

“Năm giờ lúc nãy mở đủ mười phân ."

 

Sắc mặt Triệu Phượng Tiên chút trắng bệch.

 

“Chị ba ăn ạ?

 

Mẹ chồng con hầm mì canh gà."

 

La Á lấy hộp cơm .

 

“Chú, dì, cũng ăn một chút , nếu lát nữa em bé , cũng chẳng sức mà chăm sóc."

 

Chu Quân đưa bữa sáng mang theo cho mấy .

 

Lý Kiều đau đẻ suốt một đêm, giờ còn ăn uống gì nổi nữa.

 

Lý Kiều chút kiệt sức, đến bảy giờ, bác sĩ gọi Lý Kiều, Lý Kiều lấy sức lực, dùng sức một cái thì đứa bé sinh .

 

Y tá xử lý cho đứa bé một chút, bế đứa bé ngoài:

 

“Mẹ tròn con vuông, nặng ba ký ba."

 

Triệu Phượng Tiên đẩy Lý Cương một cái, Lý Cương bước tới đón lấy đứa bé, thằng nhóc đỏ hỏn như con khỉ con, Lý Cương tràn đầy vẻ yêu thương.

 

Sau đó Triệu Phượng Tiên và Vương Thúy Hoa bế đứa bé trở phòng hậu sản, Lý Cương và La Toàn tiếp tục đợi ở đây.

 

La Á cùng Chu Quân cũng theo phòng hậu sản.

 

Bên trong còn ba nhà nữa, cách ăn mặc thì điều kiện đều cho lắm.

 

“Mẹ, lát nữa về nghỉ ngơi một lát , con ở đây trông cho."

 

La Á thấy mắt Vương Thúy Hoa đầy tia m-áu, khỏi đau lòng.

 

“Mẹ chịu đựng , hôm qua bảo ba con gọi điện cho chị dâu con , hôm nay con bé sẽ qua đây một ngày."

 

Vương Thúy Hoa lắc đầu.

 

Hai tiếng , Lý Kiều La Toàn bế ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-mat-the-mang-theo-khong-gian-vat-tu-trong-sinh-roi/chuong-147.html.]

 

Phòng bệnh quá nhỏ, đông, Vương Thúy Hoa liền bảo La Á về.

 

Lúc , La Á gọi La Toàn ngoài, dặn dò La Toàn cảnh giác một chút, cẩn thận kẻ trộm trẻ con.

 

Trước đây cô từng tiểu thuyết, những kẻ thấy nhà điều kiện là tráo đổi con với con nhà , để con hưởng vinh hoa phú quý, để con con chịu khổ, mà còn đối xử với đứa bé.

 

“Yên tâm ."

 

La Toàn gật đầu.

 

Bên La Toàn phòng, Chu Quân dìu La Á từ từ xuống lầu.

 

Đột nhiên thấy một tiếng hét thê lương:

 

“Bắt trộm, trộm đứa bé !"

 

Ngay đó thấy một đàn ông bịt kín mít bế đứa bé chạy thục mạng về phía .

 

Chu Quân vội vàng dìu La Á tránh , Chu Quân lòng , mà là sợ sẽ tổn thương đến La Á.

 

Kết quả là nắm chắc, La Á lao ngoài, chỉ thấy La Á tóm lấy cổ áo đàn ông, theo quán tính lao về phía một cái.

 

Do bụng quá to nên trọng tâm chút vững, nhưng ngay lập tức cô tung chân đ-á một cái trúng đầu gối đàn ông để giảm tốc độ của , thuận thế kéo ngược về phía .

 

Người đàn ông đau quá chịu nổi, quăng đứa bé ngoài.

 

La Á đợi chính là khoảnh khắc , cô bước tới một bước ôm đứa bé lòng, bên Chu Quân vội vàng chạy đỡ La Á, xung quanh nhanh ch.óng đè tên trộm .

 

“Có ?"

 

Mắt Chu Quân đỏ hoe, gương mặt đầy vẻ sợ hãi.

 

“Không , khỏe lắm."

 

La Á âu yếm nhóc con trong lòng đang mỉm với .

 

“Đồng chí cảm ơn cô, đồng chí cảm ơn cô nhiều lắm."

 

Bà lão hét thê lương lúc nãy bò lồm cồm chạy , đón lấy cháu đích tôn từ tay La Á, nước mắt giàn giụa cảm ơn La Á.

 

Đặc biệt là khi thấy cái bụng to tướng của La Á, bà càng thêm cảm kích.

 

“Đại nương, bà cứ chăm sóc cho cháu là , chúng cháu về đây ạ."

 

La Á để tâm trả lời, cùng Chu Quân xuống lầu.

 

Suốt chặng đường xuống lầu Chu Quân một lời nào, sắc mặt u ám vô cùng.

 

“Làm thế ?"

 

La Á khẽ kéo kéo tay áo Chu Quân.

 

“La Á, khi việc gì em thể cân nhắc tình hình bản ?

 

Tình trạng của em bây giờ thế nào tự em ?

 

Em đang m.a.n.g t.h.a.i hai đứa nhỏ, là sắp sinh đến nơi , nãy ngộ nhỡ sơ sẩy gì, em bảo đây."

 

Chu Quân đoạn nước mắt rơi xuống, nãy thật sự dọa cho sợ khiếp vía .

 

“Được , , em , em cũng là nắm chắc mà... xin , em sai , chúng đừng nữa ?"

 

La Á thấy Chu Quân mắt đẫm lệ trừng , lập tức bắt đầu nhận .

 

“La Á, chuyện gì, em nghĩ cho , nghĩ cho con của chúng nữa."

 

Chu Quân trừng mắt La Á một cách dữ dằn.

 

“Biết mà, em sai , chúng về nhà thôi, em mệt ."

 

La Á khẽ giọng nũng nịu.

 

“Thế còn mau lên xe."

 

Chu Quân quẹt nước mắt dìu La Á lên xe.

 

“Lát nữa về nhà đừng nhé, thấy lo lắng."

 

La Á đôi mắt đỏ hoe của Chu Quân .

 

 

Loading...