Đại lão mạt thế mang theo không gian vật tư trọng sinh rồi - Chương 167

Cập nhật lúc: 2026-03-05 08:52:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không , đều là họa do thiên tai mang thôi."

 

Khóe môi La Á khẽ nhếch lên.

 

Ngày đó chọn , thực chất nguyên nhân cốt lõi là vì nếu viện nghiên cứu phá vỡ, thì đám đó sẽ càng phát điên hơn, bản cô cũng chắc an .

 

Hơn nữa, thể cô sẽ điều động trở đội tác chiến, mà đội tác chiến trong đêm trường vĩnh hằng còn đáng sợ hơn bất cứ nơi nào khác.

 

La Á kiểu thích cống hiến.

 

cô mới chọn phương thức , kết quả chứng minh La Á đặt cược đúng.

 

Hiện giờ thể La Á là hùng của viện nghiên cứu, tất cả đều đối xử với cô vô cùng hòa nhã.

 

Khắp La Á đều là vết thương, thiếu thu-ốc kháng viêm, mặc dù cô lén uống thu-ốc kháng viêm của nhưng trong điều kiện thiếu dinh dưỡng bồi bổ, việc phục hồi vẫn diễn chậm.

 

Phải rằng đêm trường vĩnh hằng vẫn cái , đó là còn nóng nực như nữa.

 

Thời tiết từ hơn 50 độ đang từ từ hạ xuống, chỉ trong vòng một tháng hạ xuống 27-28 độ.

 

Nhiệt độ còn oi bức nữa, nhưng đón nhận một sự việc còn nghiêm trọng hơn, đó là ánh nắng mặt trời, cây trồng trong căn cứ đều lớn nổi.

 

Trong căn cứ còn bao nhiêu thức ăn, đêm trường vĩnh hằng kéo đến đối với đội tác chiến mà là một đòn giáng chí mạng, việc tìm kiếm thức ăn quá khó khăn.

 

Mất ba tháng La Á mới hồi phục hẳn, trong thời gian đó cô luôn ở bên cạnh lão giáo sư.

 

Lão giáo sư hiện giờ đối với La Á vô cùng yêu quý, đối đãi với cô như con cháu trong nhà.

 

Hễ thời gian là ông bắt đầu truyền dạy kiến thức y học cho La Á, La Á học tập cực kỳ nghiêm túc.

 

khi thể bình thường ba tháng, La Á thể trợ lý cho trợ lý của lão giáo sư.

 

Có cơ hội hùng , Vệ Đông đối với La Á vô cùng tán thưởng.

 

La Á nhân cơ hội đề nghị học võ thuật với Vệ Đông.

 

Vệ Đông tự nhiên từ chối, trong mắt Vệ Đông, đây là biểu hiện cầu tiến của La Á, hề giấu nghề, truyền dạy cho cô chút bảo thủ.

 

Ngay lúc dần thích nghi với đêm trường vĩnh hằng, thì bầu trời đột nhiên truyền một tia sáng.

 

Sau đó ánh sáng ngày càng rực rỡ, một hưng phấn lao ngoài cuồng hoan.

 

đột nhiên, bầu trời trút xuống những hạt mưa.

 

Còn đợi kịp phản ứng, một bắt đầu kêu t.h.ả.m thiết.

 

La Á đang ở trong viện nghiên cứu, ngửi thấy trong khí nồng nặc một mùi hăng nồng nặc.

 

Mà những hạt mưa rơi xuống mặt đất đốt cháy mặt đất thành một cái lỗ nhỏ.

 

“Không xong , đây thể là mưa axit, chú ý phòng hộ."

 

La Á hét lớn.

 

Những vốn dĩ định chạy ngoài vội vàng chạy ngược trở .

 

mưa axit mang tổn thương cho thể đảo ngược, thậm chí là mang tính hủy diệt.

 

Những trở về, mặt, , đỉnh đầu mà đều ăn mòn.

 

Thiếu thầy thiếu thu-ốc, nước, chỉ thể dùng nước uống của để dội rửa những chỗ ăn mòn cho những bỏng nặng.

 

“Độ axit trong cơn mưa quá lớn, cứ thế sẽ gây nhiễm trùng phổi, hiện tại cũng thu-ốc điều trị."

 

Lão giáo sư bảo La Á dùng bình Teflon lấy vài bình nước mưa axit về để kiểm tra nồng độ axit, thể đạt đến mức 10, ông khỏi tím tái mặt mày.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-mat-the-mang-theo-khong-gian-vat-tu-trong-sinh-roi/chuong-167.html.]

“Giáo sư, giờ ạ?"

 

La Á lão giáo sư.

 

“La Á, xin tìm thu-ốc giải cho nhiễm trùng phổi, gọi là cỏ Bà Sa, con sẵn lòng ?"

 

Lão giáo sư căng thẳng La Á.

 

“Thầy, con sẵn lòng ạ."

 

La Á gật đầu.

 

“Được, xin, xem bộ đồ bảo hộ nào ."

 

Khóe môi lão giáo sư lộ nụ an ủi.

 

Thầm nghĩ cô nhóc thật lương thiện, dù công việc nguy hiểm đến cũng tích cực tham gia.

 

Nếu La Á mà thấy tiếng lòng của lão giáo sư thì chắc chắn sẽ thầm chê trong bụng.

 

Cô chẳng bụng đến thế , chỉ là trong cái thời buổi loạn lạc ôm c.h.ặ.t lấy cái đùi lớn thôi.

 

Ở thời đại như thế , ở bên cạnh vũ lực cao cường chỉ càng thêm nguy hiểm, ở bên cạnh quyền thế ngập trời chỉ càng thêm mệt mỏi, chỉ ở bên cạnh đại lão như lão giáo sư mới an nhàn.

 

Chương 145 Ngoại truyện - Phần Mạt Thế 11

 

Hơn nữa, bỏ công sức thì lấy báo đáp, thời bình còn huống chi là cái mạt thế như thế .

 

Lão giáo sư nhanh ch.óng xin mười bộ đồ bảo hộ, tìm năm , mỗi hai bộ đồ bảo hộ, cứ thế lên đường.

 

Dần dần phát hiện mưa axit thực vẫn quy luật, đó là cứ cách ba ngày sẽ mưa một , mỗi kéo dài một tiếng đồng hồ.

 

Lúc đào th-ảo d-ược còn khó khăn hơn bất cứ lúc nào hết.

 

Mấy cũng chỉ đào một loại th-ảo d-ược, mà cứ thấy loại cây nào giá trị thu-ốc là sẽ đào xuống thu gom , mất ba tháng thời gian tìm kiếm, cuối cùng mới tìm thấy một cây cỏ Bà Sa một vách đ-á.

 

“Cái đây?"

 

Lão giáo sư bệt xuống đất, cây cỏ Bà Sa xa tít tắp , nước mắt tuôn rơi.

 

Thế thà rằng đừng để tìm thấy, nay thấy mà hái , chẳng thà để trực tiếp ngã xuống từ ngọn núi cho xong.

 

“Thầy, để con thử xem ạ."

 

La Á cách vách đ-á, ngay cả quấn dây thừng ngang hông cũng xong.

 

“La Á, mạng của con cũng là mạng, thể để con hy sinh thêm nữa, chúng về tìm cách khác."

 

Lão giáo sư lau nước mắt mặt, kiên định lên tiếng.

 

“Thầy, thầy kìa, phía cây cỏ Bà Sa đó một mẩu vách đ-á nhỏ che chắn, mẩu vách đ-á đó mưa axit ăn mòn , nếu hái thu-ốc về, e là đợi đến chúng tới ."

 

La Á chỉ về phía cỏ Bà Sa với mấy .

 

Không La Á liều lĩnh, mà là hiện tại cả năm , mỗi phổi đều chút khó chịu nhẹ, đây là kết quả của việc mỗi ngày đều uống nước th-ảo d-ược do lão giáo sư sắc cho đấy.

 

La Á sợ nếu hái cây thu-ốc về, trong tương lai gần, chính thể sẽ ch-ết vì nhiễm trùng phổi.

 

“Vậy, con cẩn thận."

 

Lão giáo sư La Á một cái, thốt lời từ chối nào.

 

“Mọi cũng cẩn thận nhé, nếu con mệnh hệ gì, cứ về , đừng nhớ đến con, con hưởng phước chứ."

 

La Á đầu nở một nụ rạng rỡ với lão giáo sư.

 

 

Loading...