“Nói thật, thực ở bên lão giáo sư, La Á cảm nhận ấm như lúc bà nội còn sống.”
Bất kể trong lòng La Á luôn nhấn mạnh là một kẻ m-áu lạnh vô tình, nhưng thực tế cô vẫn chỉ là một đứa trẻ mới trưởng thành, là một đứa trẻ tuổi thơ hạnh phúc, thiếu thốn tình thương, những đứa trẻ như đều khát khao ấm.
La Á vẫn quấn một sợi dây thừng ngang hông, đầu của sợi dây buộc một cái cọc sắt, La Á tiên dùng lực cắm cọc sắt vách đ-á núi, đó mới từ từ leo xuống.
Như , ngay cả khi La Á may bước hụt, cũng thể cọc sắt giữ .
Khi leo xuống, nếu điểm tựa, cô sẽ dồn lực chân, đạp mạnh một chỗ thể giẫm lên .
La Á leo chậm, mất ròng rã hai tiếng đồng hồ mới leo tới chỗ cỏ Bà Sa, sử dụng phương pháp lão giáo sư dạy, cô từ từ đào cây cỏ Bà Sa lên, cẩn thận để ý phần rễ, dù đây cũng là mang về để ươm trồng.
Sau khi cẩn thận cho cây cỏ Bà Sa hộp bỏ túi xách tay, cô nhanh ch.óng leo ngược lên , thời gian lên chỉ mất nửa tiếng.
Trong lúc đó vài La Á suýt chút nữa bước hụt, khiến những ở phía mà tim sắp nhảy ngoài.
“Con xem con hồ đồ như thế gì."
Một giọng run run kéo lấy La Á, thực sự là sợ ch-ết khiếp.
“Còn nửa tiếng nữa thể sẽ mưa axit, con sợ sẽ xảy biến , giờ chẳng , chúng về thôi."
La Á nhẹ nhàng .
Có những dấu chân giẫm sẵn khi xuống, thực La Á nắm chắc.
Trên đường về, mấy cũng chẳng hề nhẹ nhàng, nhưng may mắn là cần tìm khắp nơi nữa, nên chỉ mất nửa tháng là .
Sau khi về, lập tức bước nghiên cứu, tiên là đem cỏ Bà Sa trồng, đó lấy một chiếc lá để tiến hành nghiên cứu.
Cỏ Bà Sa chỉ là một vị thu-ốc chủ đạo, chính xác hơn là một vị thu-ốc dẫn.
Trong thời gian , trong căn cứ một phần ba ch-ết vì nhiễm trùng phổi, đa là những ở trại tị nạn.
Những đó bình thường vận động cực ít, lâu ngày ăn cơm, chỉ còn da bọc xương, cộng thêm việc tập trung đông đúc càng tăng nhanh tốc độ lây lan của virus.
Hai phần ba còn , một nửa là bệnh phổi nặng, chỉ một cực ít nhiễm bệnh, lẽ đến một phần mười.
Nhân viên viện nghiên cứu việc ngày đêm nghỉ, cuối cùng nửa tháng nghiên cứu thu-ốc ức chế, nhưng loại thu-ốc tác dụng phụ cực lớn.
Lão giáo sư khuyến khích sử dụng, nhưng cuối cùng vẫn những chịu nổi nữa chủ động xin thử thu-ốc.
Đứt quãng thêm nửa năm nữa, thu-ốc ức chế của lão giáo sư mới thực sự nghiên cứu , tuy vẫn còn một tác dụng phụ nhưng so với loại đó thì hơn nhiều, ít nhất là gây ch-ết nữa.
mới thả lỏng vài ngày thì đột nhiên xảy động đất, lúc đó La Á đang ngoài viện nghiên cứu, đột nhiên trời đất cuồng, cô chấn động đến ngất lịm .
Đến khi tỉnh một nữa, viện nghiên cứu trở thành một đống đổ nát.
Nghĩ đến giáo sư vẫn còn ở bên trong, cô vội vàng chạy qua bới móc.
Bên ngoài sớm là một mảnh tang thương, những sống sót đang ngừng đào bới.
Đào ròng rã một ngày một đêm mới đào bộ nhân viên nghiên cứu vùi lấp ngoài, La Á thấy th-i th-ể đẫm m-áu của lão giáo sư bên trong, nước mắt ngừng tuôn rơi.
Giây phút thấy th-i th-ể lão giáo sư, La Á cảm thấy đến lúc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-mat-the-mang-theo-khong-gian-vat-tu-trong-sinh-roi/chuong-168.html.]
Nơi còn an nữa, đúng hơn là thế giới còn nơi nào an cả, nhưng cuộc sống vẫn tiếp tục.
La Á vốn từ biệt Vệ Đông một chút, nhưng đến nơi mới phát hiện Vệ Đông cũng đè đống đổ nát.
Nhìn đống đổ nát đó, La Á nén nỗi cay đắng trong lòng, lau nước mắt, trực tiếp rời khỏi căn cứ.
Đã nơi nào an thì việc sống tập thể cũng còn cần thiết nữa.
La Á để bản đối mặt với sự ly biệt một nữa.
Cô trực tiếp rời , khi rời , La Á .
Sau đó suy nghĩ kỹ , vẫn quyết định đến ngọn núi nơi tìm thấy cỏ Bà Sa .
Đã nơi đó cỏ Bà Sa thì chứng tỏ ngọn núi đó điểm đặc thù.
La Á dựng một căn lều đơn sơ chân núi, đủ ở là .
Dự định trong cái mạt thế bấp bênh , tìm cho một chốn thuộc về.
La Á mệt , tiếp tục nữa.
Căn cứ lúc loạn cào cào, ai chú ý đến việc La Á rời , thấy La Á lái xe , họ còn tưởng cô cứu viện cơ.
Thuận lợi khỏi căn cứ, thẳng về phía ngọn núi, cô mới phát hiện trận động đất đơn giản là ở một thành phố nào đó, mà là một cuộc tàn sát diện rộng, ngay cả đường sá cũng xuất hiện nhiều vết nứt lớn, xe cộ thể qua .
Chương 146 Ngoại truyện - Kết thúc phần Mạt Thế
Lúc đầu La Á còn thể nhấc ô tô để tránh các khe nứt, đó một trận dư chấn, La Á dứt khoát vứt bỏ ô tô luôn.
Bởi vì mang theo thứ đó khi còn ch-ết nhanh hơn.
Một cô bước vô định, điểm đến, cũng lối về.
Trên đường cũng gặp những đang vất vả lên đường giống .
Mọi cũng chuyện với vài câu, đó La Á từ miệng rằng, thực căn cứ Thượng Kinh là căn cứ lớn nhất.
Đó chỉ là do một quan chức lớn ở Thượng Kinh đề cử mà thôi.
Căn cứ thực sự lớn nhất là căn cứ quân sự.
Hơn nữa căn cứ quân sự còn lương thực dự trữ, còn bảo tồn văn minh nhân loại, sợ mưa axit động đất.
Nghe nơi đó ở đại thảo nguyên.
Hiện nay liên lạc dựa đài radio, La Á cũng may mắn sở hữu một cái, mỗi ngày đều thu nhận thông tin từ các kênh khác .
Sau một tháng bôn ba, La Á xác định mục tiêu là tìm căn cứ quân sự đó.
Dù là thật giả, đó cũng là một hướng , một mục tiêu.
Con trong cảnh gian nan mục tiêu thì mới sống tiếp .
Thực mấy tháng nay, La Á nhận tâm lý của vấn đề.