“Bao nhiêu tuổi thì em cũng vẫn là em gái của .”
La Á mới cảm thấy mất mặt.
Có thương, để nũng, để mách lẻo là chuyện hạnh phúc bao nhiêu.
Hai em đ-ánh đ-ánh nháo nháo, dọc đường vui vẻ.
Nhà họ La nhà lầu, một cái sân nhỏ của riêng , thuộc kiểu sân nhị tiến, trong sân còn giếng nước.
Nhà Lưu Hương Mai ở ngay sát vách nhà La Á.
Cũng là trùng hợp Lưu Hương Mai cố tình chờ La Toàn ở giữa đường nữa.
Lúc cách nhà còn một con phố, liền thấy một cô gái giày da nhỏ, mặc áo khoác , bên trong là quần ca rô , áo len đỏ, tóc dài uốn xoăn sóng, buộc nửa đầu.
Trên tay còn xách một chiếc túi màu đỏ tươi, trông đặc biệt “thanh tân thoát tục”.
“Anh La Toàn...”
Lưu Hương Mai đợi nửa ngày , cố ý lưng , lúc mới đầy vẻ mừng rỡ đầu, chạm cô gái ở ghế , khỏi ngẩn một chút.
La Toàn dừng xe khi Lưu Hương Mai gọi “ La Toàn”, ở góc độ của Lưu Hương Mai, căn bản rõ tướng mạo của La Á.
Chỉ thể thấy cô mặc chiếc áo bông cồng kềnh, giày bông vải hoa, đội mũ bông xám xịt, quàng khăn xám xịt, trông thật quê mùa.
Chương 33 Bánh chẻo lúc lên xe, mì sợi lúc xuống xe
Che giấu vẻ khinh miệt và đề phòng trong đáy mắt, mặt nở nụ hào phóng đắc thể, “Anh La Toàn, đây là...”
“Anh ba đây là ai ?”
La Á đợi La Toàn lên tiếng, trực tiếp từ xe đạp nhảy xuống, giọng là Lưu Hương Mai , nhảy xuống xe, vặn Lưu Hương Mai qua, khỏi giật một cái.
“Ái chà, ba, cái cô gái mà bảo uốn tóc xoăn như con ch.ó sư t.ử rối, mặt trát phấn trắng bệch như trét bùn, môi thì đỏ lòm như ăn thịt trẻ con, thêm một cái là tối về gặp ác mộng chính là cô ?
Đồ ngon trong nhà chắc cô ăn hết nhỉ, mà b-éo thế , lông mày là dùng que củi đốt để uốn ?
Sao mà đen thui ?”
La Á lúc đầu đúng là Lưu Hương Mai dọa cho giật .
Thời phấn dường như hàm lượng chì quá cao, chắc sẽ hỏng mặt mất thôi?
“Á Á?”
Lưu Hương Mai chấn động La Á.
“Ái chà, là Hương Mai ?
Bạn hóa trang thành ma để dọa đấy ?”
La Á nhịn mặt chỗ khác.
Bên La Toàn đầu , tay dùng lực bịt miệng, chỉ sợ thành tiếng.
“La Á!”
Lưu Hương Mai thật sự tức giận , dậm dậm chân, ánh mắt còn mang theo một tia oán hận, con nhỏ ch-ết tiệt , như phát điên thế .
“Anh La Toàn~ La Á kìa.”
Nói xong còn về phía La Toàn.
“Ái chà, bạn đừng dậm chân nữa, phấn mặt rơi rào rào xuống kìa, hai em còn về nhà ăn cơm nữa.”
Giọng La Á mang theo vẻ ghét bỏ nồng đậm.
“La Á, bạn quá đáng lắm .”
Lưu Hương Mai lóc hét mặt La Á.
“Lát nữa là thành bùn nhão bây giờ.”
La Á bụng nhắc nhở.
Lưu Hương Mai thực sự còn mặt mũi nào để ở nữa, che mặt chạy thẳng về nhà.
“Em gái, em với con bé đó còn nữa ?”
Sau khi Lưu Hương Mai chạy , La Toàn còn kiềm chế nụ nữa mà vang sảng khoái.
“Ai thèm với cô , chỉ tính kế em thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-mat-the-mang-theo-khong-gian-vat-tu-trong-sinh-roi/chuong-38.html.]
La Á đảo mắt một cái, ý định giả vờ tình chị em thắm thiết mặt La Toàn.
Có gì mà giả vờ, sức mạnh tuyệt đối thì sự ngụy trang đều vô dụng.
“Hồi đó em đang yên đang lành nhường công việc cho cô , tự chạy xuống nông thôn chịu khổ?”
La Toàn thở dài, công việc cho , giờ chơi với nữa.
“Thì đầu óc bệnh thôi, cô với em là Vương Lập Minh cũng sẽ xuống nông thôn, đến lúc đó hai đứa nương tựa lẫn , Vương Lập Minh sẽ thích em.”
La Á thở dài.
“Vương Lập Minh?
Hắn gì em chứ?”
La Toàn đầy lo lắng hỏi.
“Không , tàu ăn đồ của em nên em trở mặt luôn, đến điểm thanh niên tri thức thì vai gánh nổi tay xách , còn vì trộm cắp mà chuyển đến vùng Đại Bắc Hoang .”
La Á nhẹ nhàng .
“Chậc, cho chuẩn, nếu sẽ chịu thiệt thòi lớn đấy, cái cô Lưu Hương Mai cũng hạng con gái lương thiện gì, em ít qua thôi.”
La Á , La Toàn cũng cảm thấy Lưu Hương Mai cô gái lành gì.
“Cô đến tìm gì?
Không lẽ là nhắm trúng chứ?”
Giọng La Á mang theo một tia đe dọa.
“Cô cứ đến tìm hỏi chuyện của em, hai đứa chẳng từ nhỏ chơi , cô nhớ em, cảm ơn em gì đó.”
La Toàn cũng giấu em gái, Lưu Hương Mai trong mắt La Toàn chỉ là bạn của em gái thôi.
Thực khá phiền phức, lãng phí thời gian.
“Muốn hỏi chuyện của em thì thư cho em, hèn gì nhờ gửi cho em một cái khăn quàng cũ, hóa là nhắm trúng , ba tự bảo vệ cho đấy.”
La Á đến đoạn giọng còn mang theo vẻ cấp thiết.
“Vậy thì con bé đúng là tâm cơ thâm thật.”
Hai đến ngoài sân, ngoại trừ phụ nữ thì cánh đàn ông đều đang đợi La Á ở ngoài.
Bao gồm cả La Kỳ nhà La Võ mới ba tuổi.
“Cô ơi!”
La Bân tám tuổi và La Lượng sáu tuổi đều do một tay La Á chăm bẵm từ nhỏ, thấy La Á liền lao tới.
“Cô ơi!”
La Kỳ căn bản còn nhớ La Á nữa, nhưng thấy hai trai đều ôm nên cũng chạy theo len qua khe hở ôm chầm lấy đùi cô.
La Á lực va chạm cho lùi chân một bước mới vững .
“Ba, cả, hai.”
La Á ôm các cháu, gọi .
“Ơi, về là , về là .”
La Đại Thành nước mắt ngừng rơi xuống.
La Á bên còn kịp gì thì bên nhà hàng xóm vang lên tiếng ném chén .
Mặt La Toàn lập tức đen .
“Con gái út của về .”
Vương Thúy Hoa thấy tiếng động bên ngoài, chạy lon ton , ôm chầm lấy La Á lòng, bù lòa bù loa.
Ba cha con bên cạnh vốn định đến gần gũi với La Á một chút, trong phút chốc ngẩn ngơ, hóa chỗ của con gái/em gái còn phần .
“Mẹ, mau để Tiểu Á ăn cơm thôi.”
Trịnh Thục Quyên và Phùng Song , vành mắt Trịnh Thục Quyên đỏ.
Thật sự thấy bộ dạng của cô em chồng chút đáng thương, Lưu Hương Mai nhà hàng xóm mà xem, từ khi , tháng nào cũng mặc quần áo mới, ngày nào cũng tô son điểm phấn.