Đại lão mạt thế mang theo không gian vật tư trọng sinh rồi - Chương 46
Cập nhật lúc: 2026-03-05 08:44:18
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8V3xPIEv1H
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chẳng mấy chốc, năm gã đàn ông đ-ánh cho cha gọi .”
La Á sán gần Khương Thần nhỏ giọng hỏi:
“Kẻ đ-ánh gãy chân ở trong ?”
Khương Thần về phía gã đàn ông đầu tiên La Á đ-ánh ngã, ngay đó thấy La Á vớ lấy chiếc ghế gãy chân bên cạnh, dùng sức nện thật mạnh chân của gã đàn ông đó.
“La Bân còn mau mời các đồng chí công an đến đây.”
La Á bế Niễu Niễu qua, đẩy La Bân một cái.
La Bân ngay lập tức hiểu , nhanh chân chạy ngoài.
“Lát nữa bảo mấy đứa đàn em của chạy bớt .”
La Á nhỏ giọng với Khương Thần.
Khương Thần gật đầu, La Á với ánh mắt đầy phức tạp.
Qua mười phút, Khương Thần bảo các thiếu niên hết, chỉ để La Á và La Lượng.
Ngoại trừ gã đàn ông đ-ánh gãy chân ngất xỉu vì đau, bốn gã còn đều lồm cồm bò dậy, La Á và Khương Thần với ánh mắt đầy hung bạo.
Một gã trong đó nhổ một bãi nước bọt thật mạnh, hung hãn tiến về phía mấy La Á.
Chương 40 Bắt bóng bắt gió
La Á thấy bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập, ngay lập tức giật lấy Niễu Niễu từ trong lòng Khương Thần, ngã bệt xuống đất thét lên t.h.ả.m thiết.
Niễu Niễu vốn dọa sợ , giờ thấy tiếng của La Á cũng theo nức nở, giọng con bé khá vang, nhất thời át cả tiếng của La Á.
La Lượng đảo mắt một cái, xuống đất, chọn một chỗ tương đối sạch sẽ xuống, nước mắt liền vùi mặt La Á nhắm mắt gào bừa bãi.
Khương Thần:
“...”
Gã đàn ông trung niên hung thần ác sát:
“...”
Con mụ chập mạch ?
Vừa nãy chẳng còn oai lắm ?
Tuy nhiên những bên ngoài cửa cho mấy họ quá nhiều thời gian để suy nghĩ, bốn đàn ông mặc đồng phục xông , thấy cảnh tượng mắt, cần hỏi han gì liền giáng cho bốn gã đàn ông hung dữ một trận tơi bời.
Mấy tay còn nặng hơn đám thanh thiếu niên nhiều, vả mấy gã trung niên cũng dám đ-ánh trả, chỉ ôm đầu kêu la t.h.ả.m thiết.
Bên La Á cũng thôi nữa, nhẹ nhàng dỗ dành Niễu Niễu.
Bên đ-ánh suốt ba phút đồng hồ, đ-ánh cho đến khi mấy gã chỉ còn thở mà hít mới thôi.
“Có chuyện gì thế ?”
La Toàn bước tới lo lắng La Á.
Lại liếc đứa trẻ đang nấc lên trong tay La Á và thiếu niên thọt chân bên cạnh.
Có chút hiểu nổi, ba rảnh rỗi lên đây chơi cái trò gì .
“Đồng chí công an, mấy ức h.i.ế.p quá đáng, cửa đòi cướp tiền, thấy tiền liền đ-ập phá đồ đạc, còn định lôi với Niễu Niễu nữa.”
La Á túm lấy ống quần La Toàn gào một trận.
“Hỗn xược, đưa mấy tên về đồn.”
La Toàn tức giận gầm lên.
Chẳng còn cách nào khác, thật sự là nhóc con bấu đau quá mà.
Ba đồng chí công an cùng La Toàn vội vàng bồi thêm mấy cước mấy gã đàn ông trung niên đang kêu la đất, tiện thể bắt bốn gã đó khiêng gã đang hôn mê .
“Cháu bé, yên tâm chú nhất định sẽ trừng trị kẻ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-mat-the-mang-theo-khong-gian-vat-tu-trong-sinh-roi/chuong-46.html.]
Trước khi rời , La Toàn nhẹ nhàng vỗ vai Khương Thần.
“Khương Thần, dắt Niễu Niễu mau dọn nhà thôi, chỗ hai em ở nổi , đoán bao lâu nữa nhà của mấy gã đó kéo đến gây chuyện đấy, chỉ dựa mấy đứa trẻ đó là xong .”
Sau khi mấy rời , La Á từ đất dậy, Khương Thần nghiêm túc .
Khương Thần cúi đầu, thực Khương Thần rời từ lâu , nhưng Niễu Niễu tính đây, cũng thể dắt theo Niễu Niễu .
“ .”
Khương Thần gật đầu, khó khăn của với La Á.
“Cậu chăm sóc cho Niễu Niễu nhé, chúng đây.”
La Á gật đầu, đó dắt La Lượng rời .
“Cô ơi, cô bảo bà nội đồng ý cho Khương dọn nhà ở ạ?”
Sau khi ngoài, La Bân do dự hồi lâu mới lên tiếng.
“Không La Bân, Khương Thần đứa trẻ thực sự , với Niễu Niễu cũng thực sự đáng thương, nhưng con đường của họ chỉ thể dựa chính họ thôi, cháu giúp gì cho họ , cháu năng lực đó.”
Biểu cảm của La Á nghiêm nghị.
“Cháu .”
La Bân cúi đầu, ngay lập tức cảm thấy thật vô dụng.
“Đừng buồn nữa, Khương Thần thể dắt em gái vượt qua thời kỳ tăm tối nhất đó, năng lực của là cần bàn cãi, mỗi đều cách sinh tồn riêng của .”
La Á an ủi đặt bàn tay lên đỉnh đầu La Bân.
“Cô ơi, cháu thể cùng cô tập luyện ?
Cháu cũng giống như cô đ-ánh mấy chẳng tốn chút sức lực nào.”
La Bân La Á, ánh mắt mang theo một tia kiên định.
“Có thể cùng cô tập luyện, nhưng trong thời gian ngắn thì thể đạt như cô , vả khổ, mệt, nếu quyết định thì kiên trì đến cùng, nếu kiên trì thì ngay từ đầu đừng .”
Biểu cảm La Á cực kỳ nghiêm túc.
“Cô ơi, cháu mà, cháu cũng bắt nạt, bảo vệ bảo vệ, chờ cháu học , cháu bảo vệ cô.”
La Bân dùng sức gật đầu thật mạnh.
“Cô ơi, cháu cũng học theo với ạ?
Cháu cũng sợ mệt .”
La Lượng trai so bì xuống, mong chờ La Á.
“Được, sáng mai năm giờ thức dậy, cô dắt hai đứa cùng luyện, chờ cô về thôn Tiểu Du Thụ, hai đứa theo chú nhỏ của các cháu luyện, lười biếng đấy, chờ cô kiểm tra hai đứa, nếu đứa nào dám lười biếng, cô sẽ treo lên khung cửa nhà , lấy cành liễu quất m-ông.”
La Á vô cảm mở miệng.
Giọng điệu cực kỳ nghiêm khắc, khiến nghi ngờ tính xác thực trong lời của cô.
“Chúng cháu , thưa cô.”
Hai nhóc tỳ dùng sức gật đầu thật mạnh.
La Á một trái một dắt hai nhóc tỳ về, suy nghĩ xem nên dạy hai nhóc tỳ thế nào, hai đứa trẻ dĩ nhiên thể luyện tập theo cách của cô .
Làm sẽ gây hại lớn cho c-ơ th-ể, hai đứa trẻ vẫn phát triển thiện, sẽ ảnh hưởng đến vóc dáng c-ơ th-ể.
“Hai đứa tự ở nhà chơi nhé, cô chút việc ngoài một lát.”
Đưa hai đứa trẻ về đến nhà, La Á hề bước chân cửa.
La Bân định gì đó liền La Á lườm một cái, ngay lập tức ngoan ngoãn dắt La Lượng phòng, và thành thật đóng c.h.ặ.t cổng sân .
La Á vất vưởng khắp nơi một lát, ngóng về lão đầu bếp Lưu .
Vốn tưởng sẽ mất vài ngày, ai ngờ đầy một tiếng đồng hồ, chẳng cần ngóng gì cả, cứ thế đến gần nhà lão đầu bếp Lưu, chỗ nào nhiều bà cụ, lấy từ trong túi một đôi lót giày mà Vương Linh dạy khâu dở một nửa, xuống đó, thỉnh giáo các bà cụ cách đưa kim thế nào, thuận thế hòa nhập đó.