“Ông nội, bố , con đưa về nhà khách , tối ở đây con và Tiểu Vũ là .”
Vương Thúc Dân lau nước mắt cho Chu Vũ.
“Ở đây Chu Quân cũng , bố với con về , ngày mai Thúc Dân và Thái Phượng cũng về , ở đây để Tiểu Vũ ở mấy ngày, còn Vương Sơn và Dư Tài, tránh để cô bé thấy tự nhiên.”
Chu Viễn Giang dậy.
Chủ yếu là công việc của trong nhà quá bận, Chu Quân , thì cũng cần hao phí ở đây.
“Con cứ ở thêm mấy ngày , công việc con bận, cũng chồng ác độc, cô bé sợ.”
Dương Thái Phượng yên tâm để Chu Quân .
“Bà còn cơ hội chồng ác độc .”
Chu Hướng Lương nhịn mỉa mai Chu Quân.
“Chu Hướng Lương!”
Dương Thái Phượng cũng chẳng quan tâm bố chồng còn ở đây, nhịn gầm lên một tiếng với Chu Hướng Lương.
Chu Viễn Giang còn lười thèm để ý tới Chu Hướng Lương, lớn tuổi mà còn như con nít.
Chu Hướng Lương tự chuốc nhục nhã, sờ sờ mũi, cũng dám gì nữa, vội vàng theo Chu Viễn Giang rời .
Chu Quân tỉnh bao lâu liền chìm sâu giấc ngủ.
La Á ngày hôm tan học xong, mua hai hộp sữa mạch nha và hai lọ đào đóng hộp tới bệnh viện.
Đến bệnh viện, chỉ Dư Tài và Chu Vũ ở đó.
Sức lực của Chu Quân vẫn thật , ngủ cũng đặc biệt yên giấc, luôn ngủ một lúc tỉnh, đó mắt về phía cửa.
“Tiểu Á tới !”
Chu Vũ thấy La Á bước cửa, vội vàng dậy.
Chu Quân thấy câu ‘Tiểu Á tới .’ lập tức mở mắt, khuôn mặt đầy cuồng hỉ.
“La Á, tới !”
Ánh mắt Chu Quân khóa c.h.ặ.t lấy La Á.
“Hai đứa chuyện !”
Chu Vũ gọi Dư Tài ngoài.
“La Á, mua mấy thứ gì, là sinh viên cũng chẳng bao nhiêu tiền.”
Chu Quân đồ La Á đặt tủ, nhịn lải nhải.
Chương 60 Xác định quan hệ
“Vết thương thế nào?”
La Á sang một bên, Chu Quân sắc mặt tái nhợt, khẽ hỏi.
Chu Quân yếu ớt thế là bao giờ thấy, bóc sạch góc cạnh, Chu Quân mềm nhũn, dễ thương.
“Đây đều là vết thương nhỏ, thể chuyện gì, là họ quá lên thôi.”
Chu Quân cố tỏ thoải mái , để La Á thấy quá vô dụng.
“Vết thương nhỏ?
Vết thương nhỏ mà khi ch-ết lén tớ một cái ?”
La Á nhướng mày Chu Quân.
Chu Quân “…”
Bị bố trêu chọc thì thấy gì, giờ La Á trêu chọc như thật sự thấy chút ngại ngùng.
“Đó, đó là Vương Sơn hai đứa nó bậy.”
Chu Quân chút ngượng ngùng, mặt nỡ.
“Nếu là , tớ về đây.”
La Á cố ý trêu Chu Quân.
“Đừng, đừng, đừng .”
Chu Quân kích động dậy.
“Nằm yên .”
La Á ấn Chu Quân xuống.
Chu Quân động đậy nổi “…”
“Trò chuyện một chút?”
La Á xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-mat-the-mang-theo-khong-gian-vat-tu-trong-sinh-roi/chuong-69.html.]
“Nói chuyện gì?”
Chu Quân chút ngại ngùng La Á.
“Tớ nghĩ là lời với tớ.”
Ánh mắt La Á khóa c.h.ặ.t lấy Chu Quân.
Chu Quân La Á đến mức cảm giác trốn chạy.
“Tớ, chúng tớ gặp đám là chuẩn mà tới, tuy chúng tớ thương, nhưng bọn họ…”
“Tớ cái .”
La Á ngắt lời Chu Quân đang lắp bắp.
“Vậy cái gì?”
Chu Quân nhất thời chút hiểu đầu cua tai nheo gì.
“Nói về chuyện lén tới tớ khi ch-ết !”
La Á tay trái đặt bên thành giường Chu Quân, đuôi mắt mang theo nụ .
“Tớ, tớ…
La Á, tớ thích , tớ phiền , chỉ là lúc đó mất m-áu quá nhiều, cũng đ-âm chỗ nào, tớ sợ tớ cơ hội đợi tiếp nữa, La Á cân nhắc tớ ?
Tớ thực sự thích , nhất định đối với .”
Chu Quân lấy hết can đảm La Á, tuôn hết lời trong lòng .
“Ừm~” La Á gật gật đầu.
“Hả?”
Chu Quân nhất thời chút ngơ ngác.
La Á nhịn bật thành tiếng, Chu Quân thế thật sự quá ngốc nghếch.
“La Á, ý là gì?”
Chu Quân cuống lên.
“Ý gì, La Á đồng ý đối tượng của , Quân ca ngu ngốc thế .”
Dư Tài đang lén qua khe cửa ở ngoài cửa nhịn ló đầu .
Chu Vũ hành động mở cửa đột ngột của Dư Tài cho vồ hụt, suýt chút nữa ngã nhào, nhịn vỗ Dư Tài một cái.
“Đây chuyện của , mau cút ngoài với chị.”
“Hai đứa cứ tiếp tục , cứ tiếp tục .”
Chu Vũ nở nụ , nhẹ nhàng khép cửa phòng bệnh .
“Chị cả, em ở đây là giúp Quân ca mà.”
Dư Tài gãi đầu Chu Vũ.
Chu Vũ Dư Tài ngốc nghếch, bất lực thở dài một tiếng, “Đi, chị cả mời ăn quán.”
“Chị cả, , chúng mất nhiều hàng quá.”
Dư Tài nghĩ tới mất nhiều hàng như , lòng như d.a.o cắt.
Dư Tài luôn nghĩ nếu lợi hại hơn một chút, lẽ Quân ca thương nặng thế , hàng cũng sẽ mất nhiều như thế, hàng là quần áo, mất mười bao lớn.
“Tiểu Tài, là , đồ vật đáng mấy đồng tiền, bọn mất mát chị cả chịu.”
Chu Vũ Dư Tài đang xổm đất, trong mắt đầy đau lòng.
“Chị cả, em cần, em nhất định rèn luyện thật , là do em kéo chân .”
Dư Tài lau nước mắt.
Câu nén trong lòng mấy ngày nay, giờ cuối cùng cũng .
“Sau nỗ lực là , cũng đừng quá tự trách, ai trách cả.”
Chu Vũ nhẹ nhàng an ủi.
Mà ở trong phòng, Chu Quân trợn mắt chằm chằm La Á.
“Nhìn tớ như thế gì?”
Khóe miệng La Á khẽ cong lên.
“La Á, ý là như đúng ?”
Chu Quân lúc tim đ-ập thình thịch như nhảy khỏi l.ồ.ng ng-ực.
La Á nhướng mày, gì.
“La Á~” Chu Quân nhận câu trả lời, nhịn gọi một tiếng.